Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 333: Hẹn Hò Kiểu "kỳ Đà Cản Mũi"

Cập nhật lúc: 03/03/2026 03:14

"Đẹp trai muốn xỉu!"

Chỉ là mái tóc dài phiêu dật kia có chút lạc quẻ với trang phục hiện đại.

Nhưng không sao, mặt đẹp là được, đẹp trai cân tất!

Tống Hoài An bị nàng khen đến mức ngượng chín mặt, ho nhẹ vài tiếng che giấu sự bối rối.

"Vậy chúng ta xuất phát chứ?"

*

Kiều Hi "Vâng" một tiếng ngọt xớt, hớn hở khoác tay Tống Hoài An đi xuống gara lấy xe.

Vì Tống Hoài An chưa có chứng minh thư lẫn bằng lái, nên trọng trách tài xế đành giao cho Kiều Hi.

Xe vừa lăn bánh ra khỏi cổng lớn, liền thấy Kỳ Ngôn đang đi dép lê, dắt ch.ó đi dạo trên đường cái.

"Em gái ơi, tối lửa tắt đèn rồi, hai người định đi đâu đấy?" Kỳ Ngôn chặn đầu xe Kiều Hi lại.

Hạ cửa kính xe xuống, Kiều Hi đáp: "Đi xem phim."

Tiện thể hẹn hò luôn.

"Xem phim hả? Vậy thì hay quá, cho anh đi ké với, anh cũng lâu rồi chưa được xem phim."

Kỳ Ngôn nhìn chằm chằm Tống Hoài An, cười gian xảo như một con hồ ly ngàn năm.

He he! Hắn chính là muốn làm "bóng đèn", làm kỳ đà cản mũi đấy.

Tức c.h.ế.t người nào đó cho bõ ghét!

Kiều Hi định từ chối, nhưng nghĩ lại Kỳ Ngôn cũng giúp nàng không ít việc, đành gật đầu đồng ý.

"Được rồi, vậy anh đưa Thiếu Gia về trước đi."

Thiếu Gia là tên con ch.ó của Kỳ Ngôn, một chú ch.ó Samoyed trắng muốt mới một tuổi.

"Ok luôn!" Kỳ Ngôn đáp lời, bế thốc Thiếu Gia lên, chạy biến về nhà.

Chẳng bao lâu sau, hắn quay lại, nhưng không đi một mình mà kéo theo cả một dây dưa rễ má.

Kỳ lão gia t.ử cười hiền từ: "Hi Hi à, nghe nói cháu với Tiểu Tống đi xem phim, vừa khéo ông cũng lâu rồi không xem, cho ông đi ké góp vui với nhé."

Kỳ Minh Lễ tiếp lời: "Cha nuôi cũng thế."

Kỳ Nông gật đầu: "+1!"

Bọn họ không phải không có mắt nhìn, cố tình muốn làm kỳ đà cản mũi, mà chỉ đơn thuần muốn trải nghiệm cảm giác đưa người cổ đại đi xem phim rạp nó ra làm sao.

Kiều Hi thầm thở dài, nàng chỉ muốn hẹn hò thôi mà, sao lại khó khăn đến thế?

"Thôi được rồi, đi thôi, đông người cho vui."

Cũng may nàng lái chiếc SUV bảy chỗ, vừa vặn đủ chỗ ngồi.

Lên xe, Kỳ lão gia t.ử mới nhớ tới chuyện ban chiều.

"Đúng rồi, chuyện cháu đưa rau cho đám lão Khương ấy, bị cái lão già Thẩm Văn Tích biết được rồi. Hôm nay lão ấy cố ý gọi điện thoại chất vấn ta, hỏi có phải ta lại giở trò phá đám, không cho cháu đưa rau cho lão ấy không."

Kiều Hi cười nói: "Không phải không cho ông ấy, mà là chỗ ông ấy xa quá, rau đưa tới nơi thì héo queo rồi còn đâu."

Từ khi ăn rau hữu cơ nàng trồng ở Đại Lương Triều, mấy vị lão gia t.ử đều trở thành khách VIP của nàng, còn giới thiệu không ít mối làm ăn.

Có nguồn khách ổn định này, cộng thêm chợ rau sơ chế, chút rau trồng ở Lạc Hà Thôn căn bản không đủ bán.

Nếm được quả ngọt, mấy ngày nay dân làng Lạc Hà Thôn làm việc càng thêm hăng say.

Dưới sự gợi ý của Kiều Hi, họ đang tích cực khai hoang để trồng thêm các loại nông sản khác.

Ngoài ra, Kiều Hi còn khuyên họ đào ao thả cá, nuôi tôm.

Làng Đại Hà thì làm trại nuôi heo, làng Tiểu Hà làm trại nuôi gà...

Về phần đầu ra, họ hoàn toàn không cần lo lắng, nàng bao tiêu hết.

"Ta cũng nói thế, nhưng cái lão già cố chấp ấy không tin." Kỳ lão gia t.ử có chút ấm ức.

Hiện tại ông đã lười so đo với Thẩm Văn Tích rồi.

Bởi vì ông đã thắng áp đảo!

Con trai, cháu trai ông có thể không ra gì, nhưng cô cháu gái nuôi này thì quá đỉnh, có thể xuyên qua dị giới, thử hỏi còn ai làm được như thế?

Kiều Hi an ủi: "Không sao đâu ạ, mai cháu gọi điện giải thích với ông ấy một tiếng."

Trong lúc họ trò chuyện, Tống Hoài An lẳng lặng nhìn dòng xe cộ như nước chảy ngoài cửa sổ, trái tim đập thình thịch liên hồi.

Hắn từng tưởng tượng về thế kỷ 21, cũng từng thấy qua trên TV.

Nhưng khi tận mắt chứng kiến, hắn vẫn bị chấn động mạnh mẽ.

Những tòa nhà chọc trời mọc lên san sát, đèn neon ngũ sắc rực rỡ, những chiếc xe lao vun v.út trên đường...

Tất cả đều khiến hắn cảm thấy phấn khích.

Hóa ra hậu thế ngàn năm sau lại sống một cuộc sống tiện lợi, thoải mái và thi vị đến thế.

Không ngờ rằng, trong khi hắn ngưỡng mộ hậu thế, thì mấy người "hậu thế" trong xe cũng đang ngưỡng mộ hắn.

Ngưỡng mộ nơi hắn sống không có khói bụi, không có "công nghệ và hóa chất độc hại", không có áp lực cơm áo gạo tiền ngạt thở...

Kiều Hi vốn định mua vé phim tình cảm lãng mạn, nhưng vì có bốn cái "bóng đèn" công suất lớn đi cùng, đành phải đổi vé sang một bộ phim chiến tranh b.o.m tấn.

Sau đó, Tống Hoài An lại một lần nữa... bị chấn kinh toàn tập.

Những s.ú.n.g ống, máy bay, đại bác kia, hắn từng thấy trên máy tính bảng, lúc ấy tuy kinh ngạc nhưng không thể so sánh với cảm giác đeo kính 3D, âm thanh vòm sống động như thật lúc này.

Ra khỏi rạp chiếu phim, mấy người đàn ông bắt đầu bàn luận sôi nổi về v.ũ k.h.í, trang bị.

Thấy ánh mắt Tống Hoài An rực lửa, vẻ mặt khao khát, Kỳ Ngôn không nhịn được dội cho hắn gáo nước lạnh.

"Em rể à, mấy thứ này em đừng có mơ tưởng nữa. Chưa nói đến sức sát thương kinh khủng của nó, chỉ riêng luật pháp nước anh thôi là đã nghiêm cấm mua bán tàng trữ rồi."

"Ừm." Đáy mắt Tống Hoài An thoáng qua tia tiếc nuối.

Chuyện vi phạm pháp luật, hắn sẽ không để Kiều Hi làm.

Kỳ Ngôn khoác vai hắn, ra vẻ anh em tốt:

"Nhưng mà nếu em chịu gọi anh một tiếng Tam ca, anh có thể nghĩ cách làm cho em cái chứng minh thư hiện đại. Có chứng minh thư, em cũng coi như công dân hợp pháp, ít nhất sau này có thể thi bằng lái, đỡ bắt em gái anh ngày nào cũng phải làm tài xế cho em."

Kỳ Ngôn và Tống Hoài An bằng tuổi nhau, chỉ là hắn sinh sau vài tháng mà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 333: Chương 333: Hẹn Hò Kiểu "kỳ Đà Cản Mũi" | MonkeyD