Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 338: Dịch Vụ "thượng Đế" Ở Phố Quỷ

Cập nhật lúc: 03/03/2026 03:14

"Hừ!" Kiều Tri Phủ hừ lạnh một tiếng, sải bước đi thẳng về phía trước.

Rất nhanh, mọi người đã đến trước cửa "Một Đời Phồn Hoa".

Thứ đầu tiên đập vào mắt mọi người chính là những tấm cửa kính sát đất khổng lồ trong suốt.

"Cái này... đây là dùng lưu ly làm cửa sổ sao?" Một vị đại nhân họ Cao kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống đất.

Xa xỉ!

Quá mức xa xỉ!

Thế mà lại dám dùng lưu ly quý giá để làm cửa sổ chắn gió che mưa.

Kiều Hi khẽ gật đầu: "Là lưu ly, mời các vị đại nhân vào trong."

Nàng vừa đi vừa giới thiệu cách bài trí xung quanh cho họ.

Nhìn nội thất trang hoàng lộng lẫy, vàng son rực rỡ bên trong, mọi người kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

Lúc này, Kiều Hữu Trạch bưng khay rượu Cocktail đủ màu sắc do chính tay hắn pha chế đi tới.

"Ông nội, các vị đại nhân, mời nếm thử rượu Cocktail đặc sắc của 'Một Đời Phồn Hoa' chúng con, toàn bộ Đại Lương Triều chỉ nơi này mới có."

Mấy ngày nay, Kiều Tri Phủ uống không ít "Thần Tiên Rượu", nhưng cái thứ gọi là "Cocktail" này thì ông mới thấy lần đầu.

Chưa nói đến cái khác, chỉ riêng mấy cái ly lưu ly đủ kiểu dáng dùng để đựng rượu cũng đã khiến mắt ông sáng rực, chỉ muốn lén "cầm nhầm" vài cái về nhà trưng bày cho oai.

"Hữu Trạch, Cocktail là rượu gì? Sao ta chưa từng nghe thấy?" Cao đại nhân nhìn chằm chằm ly rượu trên khay, tò mò vô cùng.

*

"Rượu Cocktail là một loại rượu pha trộn giữa rượu mạnh với nước trái cây, mật ong và các nguyên liệu khác. Cao đại nhân sở dĩ chưa từng nghe thấy là vì loại rượu này không phải đồ của Đại Lương Triều ta, mà là từ Tây Dương truyền đến."

Kiều Hữu Trạch vừa nói vừa bưng rượu mời từng vị đại nhân.

Thịnh tình không thể chối từ, các vị đại nhân đành phải nhận lấy.

Nhấp thử một ngụm, ai nấy đều bị hương vị phong phú của Cocktail làm cho kinh ngạc.

"Ngon! Chua chua ngọt ngọt, trong vị ngọt lại có hương thơm thanh mát của trái cây, quả thực khác hẳn rượu của Đại Lương Triều ta."

"Đúng là khác biệt, rượu Đại Lương ta thường khá nồng và gắt, nhưng ly Cocktail này uống vào lại thấy tươi mát, sảng khoái."

"..."

Thấy mọi người khen Cocktail lên tận mây xanh, Kiều Tri Phủ cũng không kìm được nhấp một ngụm.

Quả thực khác biệt.

Nhưng ông vẫn thích uống Thần Tiên Rượu hơn.

Không vì gì khác, chỉ vì cái tên nghe nó khí phách.

"Các vị đại nhân, con bảo Thuận T.ử đưa mọi người đi ngâm chân, thư giãn gân cốt nhé."

Thuận T.ử tiếp lời Kiều Hữu Trạch, nhanh nhảu giới thiệu: "Các vị đại nhân, dịch vụ ngâm chân của chúng con chẳng những có thể giảm bớt mệt mỏi, xả stress, mà còn giúp làm đẹp da, cải thiện giấc ngủ nữa ạ."

Mấy vị đại nhân bĩu môi coi thường.

Chỉ là ngâm cái chân thôi mà, làm như ăn linh đan diệu d.ư.ợ.c không bằng.

Lại còn "làm đẹp da, cải thiện giấc ngủ", sao hắn không nói luôn là có thể "cải t.ử hoàn sinh" đi?

Kiều Tri Phủ cũng nghĩ y hệt, thấy thằng cháu nội ba hoa chích chòe, ông liền lườm cho nó mấy cái cháy mặt.

"Làm ăn buôn bán thì phải thành thật giữ chữ tín, con thì hay rồi, nổ banh xác pháo, không sợ gió lớn cắt lưỡi à."

"Ông nội, ông cứ trải nghiệm thử đi đã, nếu thật sự không hiệu quả thì ông mắng con cũng chưa muộn mà." Kiều Hữu Trạch ấm ức đầy bụng.

Biết thế ông nội khó tính như vậy, hắn đã chẳng mời ông đến hưởng thụ làm gì.

"Thử thì thử." Kiều Tri Phủ mặt mày bí xị.

Ông vốn định mời mấy vị đồng liêu đến để ủng hộ con cháu Kiều Hi.

Ai ngờ thằng cháu trời đ.á.n.h này lại làm ông mất hết cả mặt mũi trước mặt bạn bè.

Thuận T.ử cũng chẳng biết ông nghĩ gì, cứ thế dẫn các vị đại nhân vào phòng, sắp xếp mấy thương binh Tống gia quân tay nghề cao ra phục vụ rửa chân.

Ngâm chân, cắt móng, massage huyệt đạo...

Sau một quy trình trọn gói, khóe miệng mấy vị đại nhân cứ thế cong lên, không tài nào hạ xuống được vì quá phê.

"Gớm thật, ta thấy người nhẹ nhõm hẳn đi."

"Đúng đúng, ta cũng thấy thế. Lúc nãy mới xoa bóp còn thấy đau chân, giờ ấn xong lại thấy cả người khoan khoái lạ thường."

"Nói vậy thì tên gia nhân của Hữu Trạch cũng không nói ngoa, là chúng ta trách nhầm bọn họ rồi."

"..."

Nghe vậy, Kiều Tri Phủ rũ mắt, im lặng không nói.

Ông thừa nhận, cái món ngâm chân này quả thực có chút kỳ hiệu.

Vì quanh năm lo lắng việc nước việc dân, ông mắc chứng mất ngủ kinh niên.

Mấy năm nay cũng tìm Trương đại phu kê đơn không ít, chẳng biết do t.h.u.ố.c không đúng bệnh hay y thuật có hạn mà lúc đầu còn đỡ, về sau lờn t.h.u.ố.c chẳng ăn thua.

Không ngờ vừa rồi mới ngâm chân một lúc, ông thế mà lại ngủ gật.

Xem ra sau này phải thường xuyên ghé "Một Đời Phồn Hoa" để mấy kỹ thuật viên ấn huyệt cho mới được.

Đang suy tính, bỗng thấy người kỹ thuật viên vừa ấn chân cho ông cười hì hì:

"Đại nhân, ngài có muốn làm thẻ không ạ? Bình thường chúng con ấn một lần là mười lượng bạc, nhưng nếu ngài làm thẻ tháng, tính ra mỗi lần chỉ tốn ba lượng thôi. Nếu làm thẻ nửa năm hoặc thẻ năm thì càng rẻ nữa. Đương nhiên, ngoài thẻ ngâm chân, chỗ chúng con còn có thẻ tắm t.h.u.ố.c, xông hơi..."

Kiều Tri Phủ vừa mới hòa hoãn sắc mặt, nghe xong lời chào mời liền đen sì lại.

Ông biết ngay mà, đang yên đang lành thằng nhãi Kiều Hữu Trạch sao lại tốt bụng mời ông đi ngâm chân, hóa ra là để "chốt sale"!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 338: Chương 338: Dịch Vụ "thượng Đế" Ở Phố Quỷ | MonkeyD