Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 45: Cuộc Tìm Kiếm Trong Đêm
Cập nhật lúc: 03/03/2026 02:05
Tiếng gọi "Tứ Lang" vang vọng khắp núi rừng, nhưng đáp lại họ chỉ là tiếng gió rít và tiếng côn trùng kêu rả rích.
Càng tìm, lòng Tống Đại Lang càng nóng như lửa đốt. Hắn tự trách mình quá nghiêm khắc, dù sao Tứ Lang cũng là em ruột, lại ốm yếu từ nhỏ. Nếu nó có mệnh hệ gì, hắn biết ăn nói sao với cha đây?
Trong khi đó, "nhân vật chính" Tống Tứ Lang đang ở đâu?
Hắn chẳng đi đâu xa cả. Vừa ra khỏi cổng thôn, đi được một đoạn thấy mỏi chân quá, hắn bèn chui vào một cái miếu hoang ven đường nằm nghỉ.
Ăn no, mặc ấm, lại có tiền (dù bị tịch thu gần hết nhưng vẫn giấu được một ít tiền lẻ), Tống Tứ Lang nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ say sưa, ngáy o o mặc kệ sự đời.
...
Tại biệt thự của Kiều Hi.
Sau khi Tống Lục Lang về, Kiều Hi vẫn không ngừng suy nghĩ về "phi vụ làm ăn" xuyên không gian này. Nàng lên mạng tra cứu giá các loại đồ thủy tinh, đồ nhựa giả cổ, càng xem càng thấy phấn khích.
"Làm giàu không khó, chỉ cần có Tứ Lang!" Kiều Hi lẩm bẩm, trong mắt hiện lên hình ảnh Tống Tứ Lang như một vị Thần Tài béo múp míp.
Nàng quyết định chuẩn bị sẵn một lô hàng mẫu. Nào là gương cầm tay mini, cốc thủy tinh uống rượu vang, hạt châu nhựa lấp lánh... Tất cả đều được nàng đóng gói cẩn thận vào các hộp gỗ nhỏ để tăng phần "sang chảnh".
Đang hì hục đóng gói thì điện thoại reo. Là Tống Hoài An gọi.
"Kiều cô nương, ta nghe Lục Lang nói Tứ Lang bỏ nhà đi rồi?" Giọng Tống Hoài An đầy lo lắng. Dù hắn hay mắng con là heo lười, nhưng con mình đẻ ra sao không thương cho được.
"Tống đại ca đừng lo quá, Đại Lang và các em đang đi tìm rồi. Tứ Lang thông minh lanh lợi, chắc chắn sẽ không để mình chịu thiệt đâu." Kiều Hi an ủi.
"Haizz, cái thằng nghịch t.ử này! Chỉ giỏi làm ta thêm bạc tóc." Tống Hoài An thở dài. "Ta đang ở huyện thành, sáng mai ta sẽ tranh thủ về sớm xem sao."
"Khoan đã Tống đại ca!" Kiều Hi vội ngăn lại. "Ngài cứ lo việc của ngài đi. Chuyện Tứ Lang cứ để bọn trẻ lo, coi như bài học cho cả hai bên. Đại Lang cũng cần học cách kiềm chế nóng giận, còn Tứ Lang cũng cần hiểu nỗi khổ của các anh. Ngài về bây giờ cũng không giải quyết được gì ngay đâu."
Tống Hoài An ngẫm nghĩ một lúc rồi đồng ý. Hắn tin tưởng vào cách nhìn người của Kiều Hi. Hơn nữa, hắn đang chuẩn bị cho kế hoạch "mượn đồ" của đám quan lại tham ô trong huyện, không thể bỏ dở giữa chừng.
...
Trở lại với ba anh em nhà họ Tống.
Tìm mãi không thấy, Tống Nhị Lang bắt đầu hoang mang: "Đại ca, hay là Tứ Lang bị thú dữ bắt đi rồi?"
"Đừng nói gở!" Tống Đại Lang quát, nhưng tay cầm đuốc của hắn đã run lên.
"Đệ thấy có khi nó đi nhờ xe bò lên trấn rồi cũng nên." Tống Tam Lang suy luận logic hơn. "Tứ Lang có tiền, lại vừa mua quần áo mới, chắc chắn nó muốn đi hưởng thụ chứ không đời nào chịu chui rúc trong rừng đâu."
Nghe có lý, Tống Đại Lang quyết định: "Sáng mai chúng ta sẽ lên trấn tìm. Giờ về trước đã, kẻo Ngũ Lang, Lục Lang ở nhà lo lắng."
Ba anh em lủi thủi đi về. Khi đi ngang qua cái miếu hoang đầu thôn, Tống Tam Lang thính tai nghe thấy tiếng ngáy.
"Suỵt! Mọi người nghe xem, có tiếng gì lạ lắm."
Cả ba nín thở lắng nghe.
*Khò... khò... chép chép... gà quay ngon quá...*
Tống Đại Lang: "..."
Tống Nhị Lang: "..."
Tống Tam Lang: "..."
Ba anh em rón rén bước vào miếu. Dưới ánh đuốc bập bùng, họ thấy Tống Tứ Lang đang nằm co quắp trên đống rơm khô, tay vẫn ôm c.h.ặ.t bọc quần áo, miệng chảy nước miếng, ngủ say như c.h.ế.t. Bên cạnh là xương gà vứt lung tung.
Cơn giận vừa tan biến của Tống Đại Lang lại bùng lên, nhưng lần này xen lẫn cả sự bất lực và buồn cười. Hắn giơ chân định đá cho thằng em một cái, nhưng rồi lại thôi. Hắn cúi xuống, xốc nách Tống Tứ Lang lên lưng.
"Về thôi."
Tống Tứ Lang bị động đậy, lầm bầm trong mơ: "Đừng tranh... đùi gà là của ta..." rồi lại gục đầu vào vai đại ca ngủ tiếp.
Tống Nhị Lang và Tam Lang nhìn nhau cười khổ. Cái thằng này, đúng là trời đ.á.n.h tránh bữa ngủ.
Về đến nhà, thấy Tứ Lang bình an vô sự (chỉ là đang ngủ say), Ngũ Lang và Lục Lang thở phào nhẹ nhõm.
Tống Đại Lang ném Tứ Lang lên giường, đắp chăn cho hắn rồi ra lệnh:
"Mai nó dậy, ai cũng không được nhắc chuyện tối nay. Cứ để nó tưởng chúng ta không đi tìm, cho nó chừa cái thói bỏ nhà đi bụi."
Sáng hôm sau.
Tống Tứ Lang vươn vai thức dậy, thấy mình đang nằm trên giường ấm nệm êm ở nhà, hắn ngơ ngác.
"Ủa? Mình nhớ là ngủ ở miếu hoang mà? Chẳng lẽ mình có thuật dịch chuyển tức thời?"
Hắn sờ sờ bụng, lại thấy đói.
"Đại ca! Cơm chín chưa?"
Tiếng gọi quen thuộc vang lên khiến cả nhà họ Tống lắc đầu ngao ngán. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Xem ra công cuộc "dưỡng oai" hay "dưỡng chính" Tống Tứ Lang còn gian nan lắm.
Nhưng họ không biết rằng, Kiều Hi bên kia cánh cửa thời không đang chuẩn bị một kế hoạch lớn, biến Tống Tứ Lang lười biếng thành "Thần Tài" của cả gia đình. Và món hàng đầu tiên trong danh sách chính là... những chiếc gương soi thần thánh!
