Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 503: Đột Kích Thái Thanh Quan
Cập nhật lúc: 03/03/2026 04:18
“Long tỷ tỷ, tỷ có cần cháu giúp tỷ để mắt đến tiểu cữu cữu không? Đương nhiên, cái này là giá khác nhé.” Tống Tứ Lang híp đôi mắt nhỏ, vui mừng khôn xiết. Sớm biết ảnh của tiểu cữu cữu đáng giá thế này, hắn đã chẳng thèm bán thần tiên phù làm gì, cứ bán ảnh trai đẹp cho rảnh nợ.
“Cái thằng bé này, sao trong mắt chỉ có tiền thế không biết.” Long Phi Phi cười mắng, rồi sửa lại: “Sau này phải gọi là Long dì, nghe chưa?” Gọi bằng chị thì loạn hết cả vai vế.
Tống Tứ Lang gật đầu như bổ củi: “Dạ vâng, Long dì! Vậy dì có cần cháu giúp dì canh chừng tiểu cữu cữu không?”
Long Phi Phi suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Được!”
“Chốt đơn!” Tống Tứ Lang cười không khép được miệng. Đang định đi tìm Kiều Hữu Trạch thì Long Phi Phi lên tiếng: “Tứ Lang, cậu có muốn kiếm món hời không? Dì đưa cậu đi kiếm tiền lớn, chịu không?”
Nghe thấy tiền, Tống Tứ Lang không chút do dự: “Dạ chịu!”
Long Phi Phi mỉm cười, về phòng thay bộ đồ bảo hộ, bao bọc kín mít rồi mới dẫn Tống Tứ Lang ra ngoài.
Cùng lúc đó, Kiều Hi và Tống Hoài An cũng vừa đến Thái Thanh Quan.
“Quận chúa, Quận mã, may mà hai người tới kịp.” Đại Tráng chặn họ lại ở cửa, bất đắc dĩ nói: “Đám dân này khuyên thế nào cũng không nghe, cứ đ.â.m đầu vào đưa tiền cho lão đạo sĩ họ Khúc kia. Họ đông quá, mấy anh em chúng tôi không làm gì được, chỉ biết đứng đây canh chừng.”
Kiều Hi đảo mắt một vòng, lập tức nảy ra kế hay. Nàng thấp giọng dặn dò Đại Tráng vài câu, rồi cùng Tống Hoài An ẩn nấp vào chỗ tối, lặng lẽ xem kịch.
Đại Tráng tìm một huynh đệ nhỏ nhắn không gây chú ý, kéo ra một góc bảo cậu ta cởi đồ bảo hộ ra rồi vào đạo quan gây chuyện. Cậu em này không phụ sự kỳ vọng, một chân đá văng cửa đạo quan, gào lớn: “Họ Khúc kia, trả mạng mẹ lại cho ta!”
Khúc đạo trưởng đang quỳ trước bàn thờ, giả vờ khai quang cho bùa chú. Nghe thấy tiếng động, lão thong thả hỏi: “Kẻ nào dám đến đây gây rối?”
Đám dân đang chờ mua bùa đồng loạt quay lại nhìn, ánh mắt đầy vẻ giận dữ.
Cậu em kia vừa khóc vừa kể: “Các vị đại gia đại nương, thúc bá anh chị em, mọi người đừng tin lời lão họ Khúc này, mẹ tôi chính là uống nước bùa của lão mà mất mạng đấy.”
Dứt lời, lập tức có mấy gã tráng hán từ bốn phương tám hướng xông ra. Chúng vừa thô bạo lôi cậu em kia ra ngoài cửa, vừa mắng c.h.ử.i:
“Thằng ranh con ở đâu đến đây ăn vạ Khúc đạo trưởng thế hả?”
“Đúng thế, mẹ mày mạng ngắn c.h.ế.t là đáng đời, liên quan gì đến đạo trưởng? Nếu không nhờ có bùa của đạo trưởng, mẹ mày chắc đã thăng thiên từ lâu rồi.”
“...”
Khúc đạo trưởng nhếch mép cười, chẳng thèm để tâm, tiếp tục công việc khai quang bùa chú cho dân chúng.
Ngoài cửa đạo quan, mấy gã tráng hán ném cậu em kia xuống đất, đe dọa: “Thằng nhãi, tao không cần biết ai sai mày đến, nhưng chặn đường tài lộc của người khác chẳng khác nào g.i.ế.c cha mẹ người ta. Muốn người nhà mày yên ổn thì khôn hồn mà ngậm miệng lại.” Khi nói, hắn cố ý liếc nhìn nhóm Đại Tráng như để cảnh cáo.
Đại Tráng vốn tính nóng nảy, chẳng nói chẳng rằng, vung nắm đ.ấ.m thẳng vào mặt tên kia. Những người khác của Long Hổ tiêu cục cũng lao vào theo. Chẳng mấy chốc, hai nhóm người đã lao vào ẩu đả.
Trong bóng tối, Kiều Hi nhíu mày nói với Tống Hoài An: “Không xong rồi! Mấy tên kia trông có vẻ là người luyện võ, Đại Tráng bọn họ gặp nguy hiểm rồi, anh mau ra giúp họ đi.”
“Được.” Tống Hoài An bình tĩnh nhặt mấy viên đá, b.úng thẳng về phía đám tráng hán. Có sự trợ giúp của hắn, nhóm Đại Tráng nhanh ch.óng lật ngược thế cờ.
“Các huynh đệ, trói hết chúng lại đưa lên quan phủ cho Tiêu đại nhân xử lý!”
“Rõ!”
Người của Long Hổ tiêu cục hớn hở đáp lời. Nhưng ngay giây sau, từ trong đạo quan tuôn ra năm sáu mươi gã đạo sĩ mặc đạo bào, bao vây c.h.ặ.t chẽ lấy họ.
“Không biết các vị thí chủ đây có ý gì?” Người lên tiếng chính là Khúc đạo trưởng.
Đại Tráng cười lạnh: “Chúng tôi có ý gì, lão còn không biết sao?”
“Không biết!” Khúc đạo trưởng lắc đầu.
Đại Tráng đi thẳng vào vấn đề: “Dân chúng nhiễm ôn dịch, thân thể đã đau đớn khó chịu, thậm chí có người còn nguy kịch. Lão thì hay rồi, không bảo họ đi chữa bệnh, lại còn nhân cơ hội dụ dỗ họ đến đây mua bùa với giá c.ắ.t c.ổ. Lão thà đi cướp tiền luôn cho nhanh, còn bày đặt giả nhân giả nghĩa.”
Khúc đạo trưởng mặt không đổi sắc, lắc đầu nói: “Thí chủ nói sai rồi, bần đạo không chỉ cho họ bùa mà còn cung cấp t.h.u.ố.c miễn phí. Không tin thí chủ cứ nhìn những người đã uống t.h.u.ố.c xem, bệnh tình của họ chẳng phải đã thuyên giảm nhiều rồi sao?”
Những người dân đã uống t.h.u.ố.c đồng thanh hưởng ứng:
“Đúng thế, tôi uống t.h.u.ố.c của đạo trưởng xong thấy khỏe hẳn ra, lúc nãy còn ho không dứt mà giờ hết hẳn rồi.”
“Tôi cũng vậy, lúc trước mất hết vị giác mà giờ uống t.h.u.ố.c xong đã thấy ngon miệng trở lại rồi.”
“...”
Khúc đạo trưởng cười tủm tỉm: “Các vị thí chủ nghe rõ chưa? Ngoài ra, bần đạo thu tiền không phải để làm khó dân chúng, mà vì phương t.h.u.ố.c và d.ư.ợ.c liệu này đều đến từ Thần Y Cốc. Thần Y Cốc cách đây vạn dặm, chi phí mua và vận chuyển t.h.u.ố.c rất tốn kém. Bần đạo đã dốc hết gia sản rồi, giờ thực sự không còn tiền mua t.h.u.ố.c nữa nên mới buộc phải thu phí.”
Nghe xong, dân chúng ai nấy đều cảm động rơi nước mắt, hết lời khen ngợi Khúc đạo trưởng là bậc thánh nhân đại từ đại bi.
Trong khi đó, Kiều Hi và Tống Hoài An nấp trong bóng tối đã nhạy bén phát hiện ra vấn đề.
“Không đúng, Tống đại ca, anh có thấy đám người này không hề có biện pháp bảo hộ nào nhưng trông ai nấy đều khỏe mạnh, chẳng giống người bị nhiễm ôn dịch chút nào không?”
“Ta thấy rồi.” Tống Hoài An nhíu mày. Tốc độ lây lan của ôn dịch nhanh thế nào hắn quá rõ. Trong điều kiện không bảo hộ mà ngày nào cũng tiếp xúc với người bệnh mà không bị lây, chuyện này thực sự quá bất thường.
Nhớ lại những kiến thức về dịch bệnh ở hiện đại, trong lòng Kiều Hi dấy lên một dự cảm chẳng lành.
“Tống đại ca, em nghi ngờ vụ ôn dịch này là do đám người này gây ra để trục lợi.”
Giọng Tống Hoài An lạnh thấu xương: “Lũ súc sinh này thật đáng c.h.ế.t, dám lấy mạng người ra làm công cụ kiếm tiền.”
“Đừng nóng nảy, chúng dám làm vậy chắc chắn không chỉ có bấy nhiêu nhân thủ đâu, chúng ta cần phải bàn bạc kỹ hơn.” Kiều Hi giữ c.h.ặ.t t.a.y Tống Hoài An, sợ hắn nhất thời kích động mà xông ra ngoài.
