Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 6: Cha Tỉnh Lại Và Món Quà Tạ Ơn
Cập nhật lúc: 03/03/2026 02:01
Tống Thất Lang kể lại đầu đuôi sự việc vừa xảy ra.
Huynh đệ Tống gia càng nghe càng cảm thấy kinh hãi.
Đó chính là yêu quái ăn thịt người không nhả xương, hai đứa nhóc này thế mà dám chạy đi tìm nàng ta xin Yêu Đan.
Thật là không muốn sống nữa mà!
"Đại ca, vẫn là cứu cha quan trọng hơn." Tống Tam Lang nhắc nhở.
Tống Đại Lang gật đầu, cầm viên Ibuprofen lên nhìn thoáng qua: "Tam Lang, đệ thấy viên Yêu Đan này có thể cho cha uống không?"
Hắn tuy là anh cả trong nhà, nhưng đầu óc kém xa tam đệ thông minh.
Cho nên mỗi khi gặp chuyện, hắn đều sẽ hỏi ý kiến của Tam Lang.
Tống Tam Lang nhận lấy viên t.h.u.ố.c từ tay đại ca, tỉ mỉ quan sát vài lần, thần sắc nghiêm túc.
"Đại ca, với tình trạng của cha hiện tại, e rằng có đưa lên trấn trên cũng vô dụng, chi bằng cứ thử viên Yêu Đan này xem sao."
Trầm mặc hồi lâu, Tống Đại Lang hạ quyết tâm: "Được, nghe Tam Lang, cho cha uống Yêu Đan."
Ra lệnh một tiếng, bảy huynh đệ mỗi người một việc, bưng nước thì bưng nước, đỡ người thì đỡ người, bón t.h.u.ố.c thì bón t.h.u.ố.c.
...
"Nước, nước..."
Ước chừng một nén nhang sau, trong sự chờ đợi nôn nóng của mấy huynh muội, người trên giường rốt cuộc cũng có phản ứng.
"Cha tỉnh rồi ~"
Uyển Uyển tay chân lanh lẹ bò lên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết.
Tống Đại Lang bế Uyển Uyển xuống giường: "Uyển Uyển, cha còn chưa tỉnh hẳn, không được nghịch ngợm."
Dứt lời, liền thấy người trên giường chậm rãi mở mắt.
"Cha ——"
Huynh đệ Tống gia vây quanh lại, ai nấy vành mắt đỏ hoe.
"Đừng khóc!" Giọng Tống Hoài An khàn đặc, hắn vuốt ve đầu nhỏ của Uyển Uyển, khóe miệng hơi nhếch lên: "Cha săn được thú rừng, bảo đại ca con nấu cho con ăn."
"Cha, nước đây ạ." Tống Đại Lang tay mắt lanh lẹ, bưng tới một bát nước đưa cho Tống Hoài An.
Tống Hoài An gượng dậy, nhận lấy cái bát sứ sứt mẻ, nhấp một ngụm rồi trả lại.
"Hu hu, cha ơi, Uyển Uyển không bao giờ ăn thịt thịt nữa đâu..." Uyển Uyển khóc thật thương tâm.
Tống Hoài An ánh mắt đầy sủng nịch: "Nha đầu ngốc, cha không phải đã khỏe rồi sao, con khóc cái gì?"
"Là mẫu thân cứu cha đó ~"
Uyển Uyển ngẩng đầu nhỏ, nắm lấy bàn tay to đầy vết chai của Tống Hoài An, cái miệng nhỏ mếu máo nức nở:
"Cha, chúng ta đi tìm mẫu thân được không? Có người xấu bắt nạt mẫu thân, mẫu thân khóc rồi ~"
Mẫu thân?
Lần này đến lượt Tống Hoài An ngẩn người.
Tống Tứ Lang nhanh nhảu đoảng, đem những lời Tống Thất Lang vừa nói kể lại một lần nữa.
"Yêu quái?" Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tống Hoài An hiện lên một tia nghi hoặc.
Trên đời này thật sự có yêu quái sao?
"Cha, chắc không phải yêu quái đâu." Tống Tam Lang móc vỉ Ibuprofen từ trong túi ra, đưa cho Tống Hoài An, "Cái này không giống đồ vật của yêu quái."
Lần đầu tiên nhìn thấy thứ đồ vật có bao bì kỳ lạ như vậy, Tống Hoài An nhíu mày.
"Đây, đây là vật gì?"
"Là Yêu Đan!"
"Là t.h.u.ố.c t.h.u.ố.c ~"
Tống Thất Lang và Uyển Uyển đồng thanh nói.
"Thuốc?"
Tống Hoài An quan sát kỹ viên Ibuprofen trong tay, đáy mắt hiện lên vài tia kinh ngạc.
Thuốc dạng viên hoàn thì hắn thường thấy.
Nhưng loại t.h.u.ố.c hình con nhộng, một nửa trắng, một nửa cam, bên trong còn chứa những hạt nhỏ li ti màu trắng như hạt kê thế này thì là lần đầu tiên hắn thấy.
Hắn dám cam đoan, cho dù là trong hoàng cung cũng không thể có loại t.h.u.ố.c hiếm lạ như vậy.
"Là t.h.u.ố.c t.h.u.ố.c ~"
Thấy cha mình biết nhìn hàng như vậy, Uyển Uyển gật đầu như gà mổ thóc.
"Nhà mẫu thân to lắm, đẹp lắm, cũng xinh đẹp giống như Uyển Uyển vậy."
Tống Thất Lang tán đồng: "Đúng đúng đúng, nhà của Yêu quái tỷ tỷ là cái động phủ yêu quái đẹp nhất mà con từng thấy."
Tống Hoài An: "..."
Hóa ra con còn từng thấy động phủ yêu quái khác à?
"Mẫu thân mới không phải yêu quái!" Uyển Uyển tức giận trừng mắt nhìn Tống Thất Lang, "Mẫu thân là tỷ tỷ xinh đẹp ~"
Tống Hoài An khẽ nhíu mày, mặc kệ đối phương có phải yêu quái hay không, người ta đã cứu mạng mình thì lý nên cảm tạ.
Nghĩ vậy, hắn nhìn lướt qua các con, dặn dò: "Chuyện này quan trọng, các con tuyệt đối không được nói cho người ngoài biết."
"Vâng!"
Huynh muội Tống gia đồng thanh đáp.
Tống Hoài An gật đầu: "Đại Lang, Nhị Lang, đi làm sạch mấy con mồi kia đi, rồi lấy cây linh chi trong gùi của ta gói lại, bảo Thất Lang và Uyển Uyển đem sang cho Yêu... cho nàng ấy."
Viên t.h.u.ố.c hạ sốt kia hiệu quả kỳ diệu như vậy, nghĩ đến giá cả chắc chắn không rẻ.
Cũng không biết chỗ thú rừng và cây linh chi này có đủ để trả ơn hay không.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tống Hoài An tháo miếng ngọc bội tùy thân xuống, bảo Tống Nhị Lang: "Nhị Lang, đi tìm cái hộp, đem cái này bỏ vào, lát nữa cùng đưa sang cho vị Yêu cô nương kia."
"Vâng!"
Tống Nhị Lang đáp lời, cầm ngọc bội đi vào phòng mình tìm hộp.
"Cha, muốn trứng chim ~" Uyển Uyển chỉ vào cái bụng nhỏ của mình, giọng nũng nịu nói: "Bụng của mẫu thân cũng biết hát ~"
Tống Hoài An hiểu ý con gái, tức khắc trong lòng sinh ra thương cảm.
Nghĩ đến chỗ yêu quái chắc cũng thiếu cái ăn cái mặc, liền bảo Tống Tam Lang dẫn mấy đứa nhỏ đi ra ngoài mò mẫm chút trứng chim mang về.
Rất nhanh, Tống Tam Lang dẫn mấy đứa em trở lại.
"Cha, bọn con trèo rất nhiều cây mà chỉ tìm được ba quả trứng chim thôi."
Năm thiên tai này, vỏ cây rau dại gần đó đều bị vặt sạch, huống chi là trứng chim - thứ của hiếm.
Tìm được ba quả đã là không dễ dàng gì.
Tống Hoài An tự nhiên cũng hiểu đạo lý này.
