Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 611: Bắt Cóc Thái Tử, Chụp Ảnh Làm Kỷ Niệm
Cập nhật lúc: 03/03/2026 05:01
Dù Hiên Viên Dạ vốn dĩ luôn cơ trí, nhưng khi đụng đến chuyện an nguy của Tống Tứ Lang, đầu óc ông ta cũng trở nên mụ mị. Lúc này, ông ta chỉ muốn lập tức bay đến Bắc Thần để xem Tống Tứ Lang thế nào.
“Ta đi cùng các người. Nhưng nói trước, sau khi xong việc ở Bắc Thần, các người phải lái xe đưa ta về Tây Ninh đấy.” Ông ta không muốn tốn cả năm trời để đi từ Bắc Thần về lại Tây Ninh đâu.
Đột nhiên nhớ ra điều gì, ông ta lẩm bẩm: “Hóa ra là vậy!” Cuối cùng ông ta cũng hiểu vì sao Tống Tứ Lang lại hạ t.h.u.ố.c đám ám vệ. Nếu đoán không lầm, thằng nhóc đó không muốn để ông ta phát hiện ra bí mật về xe Tây Dương.
“Nói nhảm cái gì, đi thì nhanh lên!” Kiều Hi thúc giục.
Hiên Viên Dạ b.úng tay một cái, dặn dò Ảnh Nhất vài câu rồi đi theo Kiều Hi và Tống Hoài An lên xe ngựa ra khỏi hoàng cung Tây Ninh. Có ông ta ở đây, dù là nửa đêm ra khỏi thành cũng chẳng ai dám ngăn cản.
“Xe Tây Dương ở đâu?” Ra khỏi thành, Hiên Viên Dạ nôn nóng hỏi.
“Ở trong rừng phía trước.” Kiều Hi vừa dứt lời liền rắc một nắm bột phấn về phía Hiên Viên Dạ. Giây tiếp theo, Hiên Viên Dạ lịm đi, không biết gì nữa.
Tống Hoài An huýt sáo một tiếng, đội đặc nhiệm Đại Lương đi theo họ lập tức từ trong rừng xông ra, tóm gọn đám ám vệ của Hiên Viên Dạ.
Chẳng hiểu sao, Kiều Hi đột nhiên thấy mình hơi đê tiện. “Anh nói xem, nếu Tứ Lang biết chuyện này, nó có trách chúng ta không?”
Tống Hoài An lắc đầu: “Không biết nữa.” Cả hai im lặng.
Một lát sau, Kiều Hi lên tiếng: “Hay là em đưa Hiên Viên Dạ đi Bắc Thần một chuyến?” Dù sao mục đích của họ cũng là bắt cóc Hiên Viên Dạ để Tây Ninh không đ.á.n.h mà tự tan, từ đó răn đe ba nước xung quanh. Còn việc đưa Hiên Viên Dạ đi đâu thì không quan trọng.
Tống Hoài An mặt đen lại: “Không được, nam đơn nữ chiếc, anh không yên tâm.” Hắn không phải không yên tâm về Hiên Viên Dạ, mà là không yên tâm về Kiều Hi. Tuy Hiên Viên Dạ không đẹp trai bằng hắn, nhưng trông cũng ra dáng con người, lỡ đâu Kiều Hi thấy sắc nảy lòng tham mà bỏ rơi người chồng tào khang như hắn thì sao.
Kiều Hi không biết tâm tư nhỏ nhen của hắn, cười nói: “Anh yên tâm đi, trên người em có đủ loại t.h.u.ố.c bột của Ngũ Lang, còn có cả dùi cui điện nữa, Hiên Viên Dạ không dám làm gì em đâu.”
Tống Hoài An: “...”
“Uyển Uyển và Thất Lang đang nghỉ đông đúng không? Cho hai đứa đi cùng em luôn.”
“Cũng được, coi như đưa hai đứa nhỏ đi du lịch.” Kiều Hi đồng ý.
Thế là Kiều Hi quay về biệt thự, dắt theo Tống Thất Lang và Uyển Uyển đang mải xem phim ngắn cẩu huyết đi cùng. Trong xe ngựa, Tống Hoài An đã trói Hiên Viên Dạ c.h.ặ.t như đòn bánh tét. Vậy mà hắn vẫn chưa yên tâm, còn bốc mấy nắm đất trét lên mặt Hiên Viên Dạ cho nhem nhuốc.
Thấy cảnh này, Kiều Hi bỗng nảy ra ý hay, cười xấu xa: “Chúng ta chụp cho Hiên Viên Dạ mấy tấm ảnh, ngày mai sai người gửi cho Hiên Viên Hoàng.”
Tống Hoài An gật đầu: “Duyệt!”
“Liệu có làm ông ta tức c.h.ế.t không nhỉ?” Kiều Hi hơi lo, dù sao Hiên Viên Hoàng cũng đã cao tuổi.
Tống Hoài An nói: “Yên tâm đi, kẻ ngồi được lên ngai vàng đều không phải hạng thường, không dễ tức c.h.ế.t thế đâu.” Cùng lắm là tức đến ngất xỉu thôi.
Kiều Hi nghĩ cũng đúng, lập tức lấy máy ảnh Polaroid ra, hướng về phía Hiên Viên Dạ chụp "tách tách" liên hồi. Xong xuôi, nàng bảo Tống Hoài An dẫn đội đặc nhiệm lái xe về Đại Lương, còn nàng thì đưa hai đứa nhỏ và Hiên Viên Dạ tiến về Bắc Thần.
Chẳng bao lâu sau, Hiên Viên Dạ tỉnh dậy trong tiếng cười nói vui vẻ. Ông ta nhìn cảnh tượng lạ lẫm trước mắt, đầu óc vẫn còn choáng váng, chưa kịp phản ứng gì.
“Mẫu thân, Hoàng cữu cữu của tứ ca tỉnh rồi ạ.” Tống Thất Lang phát hiện đầu tiên, liền báo cho Kiều Hi.
“Ồ!” Kiều Hi vừa lái xe vừa nói với Hiên Viên Dạ: “Thái t.ử điện hạ, mẹ con chúng tôi đi đường xa, phu quân tôi không yên tâm nên đành tạm thời ủy khuất ông, trói ông lại một chút. Ông yên tâm, chỉ cần ông không có ý hại người, sớm muộn gì tôi cũng cởi trói cho ông.”
Hiên Viên Dạ mất một lúc lâu mới định thần lại được. Sau khi quan sát một vòng, ông ta hỏi một câu không đầu không đuôi: “Đây là xe Tây Dương sao?”
“Phải!” Kiều Hi cười hỏi: “Thế nào? Có phải thoải mái hơn xe ngựa nhiều không?”
Hiên Viên Dạ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh, chiếc xe như mũi tên rời cung, lao vun v.út về phía trước. “Đúng là thoải mái hơn xe ngựa.” Dứt lời, ông ta lại rơi vào im lặng.
Khi bóng đêm dần tan, bình minh ló rạng, Hiên Viên Dạ đột nhiên lên tiếng hỏi: “Vậy ra Đại Lương các người còn có cả phi cơ và đại pháo sao?”
