Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 650: Tống Kim Ngân Và Kế Hoạch Đào Tẩu
Cập nhật lúc: 03/03/2026 05:06
Tại sao Đại Lương Triều lại có ô tô Tây Dương đi ngày ngàn dặm, mà Bắc Thần bọn họ lại không có?
Sinh hờn dỗi giữa ban ngày ban mặt, Hoàng đế Bắc Thần đột nhiên mắt sáng lên, phân phó:
“Đi tìm Cố Chi Hành tới đây cho trẫm!”
......
Phủ Trưởng Công chúa.
Cố Chi Hành đang thu dọn đồ đạc, tính toán sẽ trốn sang Đại Lương ngay trong đêm để tìm đứa con trai bảo bối —— Cố Có Tiền.
Dù nói thế nào thì hắn cũng là cha ruột của Cố Có Tiền, cho dù không có công dưỡng d.ụ.c thì cũng có công sinh thành. Hiện giờ hai nước giao chiến, nể tình mối quan hệ này, Cố Có Tiền kiểu gì cũng phải thu lưu hắn.
Còn về Minh Châu Trưởng Công chúa, hắn cũng không định mang nàng ta theo. Nàng ta là Trưởng Công chúa của Bắc Thần, nếu thật sự mang sang Đại Lương, con dân Đại Lương không chừng lại tưởng hắn là gian tế của Bắc Thần.
Không, hắn là lương dân, lương dân chính hiệu.
Để cho chắc ăn, Cố Chi Hành quyết định thay tên đổi họ. Nghĩ đến cái tên khác của con trai ruột là Tống Tứ Lang, hắn lập tức quyết định đổi tên mình thành Tống Kim Ngân.
Nghe thì hơi phèn, nhưng vừa nghe đã biết là người không lo thiếu tiền.
Cũng phải thôi! Con trai hắn biết kiếm tiền như thế, chỉ riêng Phố Quỷ ở Bắc Thần đã hốt bạc mỗi ngày, chưa kể còn cộng thêm Phố Quỷ ở Đại Lương và Tây Ninh nữa.
“Phò mã, Hoàng thượng mời ngài tiến cung một chuyến.”
Tiếng người đột ngột vang lên làm Cố Chi Hành giật mình thon thót. Hắn vuốt n.g.ự.c, quay đầu lại nhìn tên công công đi đường không phát ra tiếng động, bất mãn nói:
“Bạch công công, ban ngày ban mặt, ngươi muốn hù c.h.ế.t ai hả?”
“Phò mã, đừng lải nhải nữa, mau theo nhà ta tiến cung đi.”
Bạch công công coi thường cái vẻ nhát gan sợ phiền phức của Cố Chi Hành, trong lòng trợn trắng mắt khinh bỉ.
“Hoàng thượng tìm ta làm gì?” Cố Chi Hành cầm mấy đồng tiền lẻ, muốn hối lộ Bạch công công.
Bạch công công: “......”
Sao không keo kiệt c.h.ế.t ngươi luôn đi?
Oán thầm thì oán thầm, Bạch công công vẫn lặng lẽ nhận lấy mấy đồng tiền lẻ này. Chân ruồi cũng là thịt mà.
“Không biết!”
Cố Chi Hành giật giật khóe miệng, hóa ra tốn tiền mua cái sự vô tri à? Biết thế hắn đã chẳng phí tiền oan uổng.
Rất nhanh, hắn đã theo Bạch công công vào hoàng cung.
“Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng......”
Cố Chi Hành vừa mới quỳ xuống, đã được Hoàng đế Bắc Thần đích thân đỡ dậy.
“Miễn lễ!”
Cố Chi Hành cảm thấy là lạ. Ngày thường Hoàng đế nhìn thấy hắn thì mũi không ra mũi, mắt không ra mắt, sao hôm nay lại khách sáo thế này? Chẳng lẽ là vì "phụ bằng t.ử quý" (cha nhờ con mà sang)?
“Chi Hành à, chắc ngươi cũng biết Đại Lương Triều đã tuyên chiến với Bắc Thần ta rồi.”
Thời gian cấp bách, Hoàng đế Bắc Thần không kịp hàn huyên, đi thẳng vào vấn đề.
“Trẫm muốn ngươi đi Đại Lương một chuyến, tìm Cố Có Tiền. Hắn là con trai ruột của ngươi, nghĩ đến Thụy Vương của Đại Lương sẽ nể mặt mối quan hệ này mà cho ngươi vài phần thể diện. Chờ gặp được hắn, ngươi hãy nói với hắn rằng Bắc Thần nguyện ý cầu hòa, chỉ cần điều kiện không quá đáng là được.”
Cố Chi Hành đang cần một lý do để sang Đại Lương, không hề nghĩ ngợi liền đồng ý ngay.
“Hoàng thượng yên tâm, thần nhất định sẽ làm việc này thỏa đáng.”
Có cái nịt ấy!
Chờ hắn đến Đại Lương rồi, hắn sẽ không bao giờ quay lại Bắc Thần nữa. Con trai hắn có tiền đồ, hắn có thể nghỉ hưu sớm, hưởng thụ cuộc sống dưỡng lão, rảnh rỗi thì đi câu cá, nuôi chim, đời này thế là đủ!
Ngay khi Cố Chi Hành cầm thư cầu hòa của Bắc Thần lên đường sang Đại Lương, thì Hoàng thất Tây Ninh cũng đang do dự xem có nên phái người đi cầu hòa hay không.
“Hoàng thượng, không thể cầu hòa. Tống Hoài An dã tâm bừng bừng, một khi chúng ta cầu hòa, e rằng sau này hắn sẽ đưa ra những yêu cầu quá đáng hơn.”
“Không cầu hòa thì làm thế nào? Ngươi cảm thấy với binh lực của chúng ta, có thể đ.á.n.h thắng được Đại Lương hiện giờ sao?”
“Đánh không lại cũng phải đ.á.n.h. Đánh thì còn một đường sinh cơ, nếu không đ.á.n.h, chúng ta chỉ có thể trở thành nước phụ thuộc của Đại Lương.”
“......”
Sau ba ngày ba đêm tranh cãi, Hiên Viên Hoàng vẫn quyết định: Đánh! Hơn nữa phải đ.á.n.h sớm chứ không được muộn.
Thừa dịp Đại Lương đang tấn công Bắc Thần, bọn họ muốn đ.â.m một nhát thật mạnh sau lưng đối thủ.
Động thái của Hoàng thất Tây Ninh không giấu được Thi Càng. Hắn biết, cho dù binh lực Đại Lương cường thịnh, nhưng đồng thời đối đầu với hai nước thì cũng sẽ lực bất tòng tâm. Huống chi, vừa mới thu phục Nam Man, chắc hẳn tàn dư cũng đang tìm cơ hội tùy thời hành động.
Hắn không do dự, lập tức đi tìm Tống Lục Lang, nhờ hắn chuyển lời cho Kiều Hi, nói rằng Tây Ninh quốc nguyện ý quy thuận Đại Lương. Hy vọng nàng có thể chuyển lời cho Thụy Vương.
“Thế nào? Bạn bè của ta không tồi chứ?”
Kiều Hi đắc ý nhướng mày với Tống Hoài An.
“Cũng thường thôi.” Tống Hoài An cất lá thư Thi Càng gửi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
“Tính ra hắn cũng có đầu óc đấy. Ta vốn định chờ thu thập xong Bắc Thần thì sẽ xử lý Đông Lăng.”
Tây Ninh có quan hệ họ hàng với Tống Tứ Lang, hắn định để lại xử lý cuối cùng.
“Hay là đi gặp hắn một chút?”
Việc này không phải chuyện nhỏ, Kiều Hi muốn Tống Hoài An và Thi Càng nói chuyện trực tiếp, vừa hay nàng cũng muốn sắp xếp cho Thi Càng gặp mẫu phi của hắn một lần.
“Được!” Tống Hoài An đồng ý dứt khoát.
......
Gặp lại Thi Càng lần này, tâm thái Tống Hoài An bình thản hơn nhiều. Hắn và Kiều Hi đã đăng ký kết hôn, cho dù Thi Càng có chải chuốt lòe loẹt thế nào cũng vô dụng.
“Hóa ra ngươi chính là Thụy Vương.”
Thi Càng nhìn thấy Tống Hoài An, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
