Mắt Cá Lẫn Ngọc - 19
Cập nhật lúc: 19/07/2026 12:04
Ngày thứ ba sau khi Thái t.ử giả bỏ trốn.
An đại nhân, người đã ẩn mình nhiều năm, quả nhiên lộ diện, cướp tên cháu trai này đi.
Ông ta đã cẩn thận đến cực điểm, nhưng vẫn bị người của Trưởng công chúa bám theo.
Cuối cùng tới một mỏ quặng ở vùng ngoại ô, đèn đuốc sáng trưng, bên trong chất đầy hàng vạn binh khí, cùng từng thùng t.h.u.ố.c nổ chất cao như núi.
"Có những thứ này, cộng thêm thân phận 'chính thống' của ngươi, chỉ cần giương cờ, nói rằng tất cả đều là lời bịa đặt của ả nữ nhân khốn kiếp là Trưởng công chúa..."
"Còn lo gì không thể tiến quân về kinh thành, đoạt lại vương vị?"
An đại nhân ôm cái bụng béo, mặt đỏ gay, méo mó dữ tợn.
"Lý thị… kẻ nào cũng đáng c.h.ế.t."
"Nếu không có phụ thân ta, ca ca ta và trưởng tỷ ta… hắn ngồi vững được trên cái ngai vàng ấy sao?"
"Giang sơn này, thà để loạn, cũng tuyệt đối không thể rơi vào tay bọn chúng!"
Bọn họ căn bản không quan tâm sẽ có bao nhiêu người c.h.ế.t.
Đoạt ngôi, cũng không phải vì thiên hạ thái bình, mà chỉ đơn thuần muốn trút cơn oán hận.
An đại nhân sau bao năm uống t.h.u.ố.c, sống cẩn trọng từng bước, tâm lý đã hoàn toàn méo mó, trở nên điên cuồng, chỉ muốn kéo cả thiên hạ cùng chôn theo.
Còn Thái t.ử giả, được nuông chiều quá mức.
Hoàng đế có tâm trạng vô cùng phức tạp với đứa con này, thường xuyên lúc yêu thương, lúc hành hạ.
Dưới tác dụng của ngũ thạch tán, hắn ta cũng dần trở nên biến thái.
Không biết An Quốc công dưới suối vàng, cùng vị tiểu tướng quân từng tắm m.á.u nơi chiến trường.
Nếu nhìn thấy hậu nhân An thị hôm nay, sẽ nghĩ gì.
Thật đúng là một đoạn nghiệt duyên.
Đúng lúc bọn họ còn đang say sưa mơ tưởng, Vệ Lân đã điều động binh mã.
Đây là trận chiến đầu tiên chàng chỉ huy sau khi khôi phục thân phận Đông Cung, đ.á.n.h vô cùng đẹp.
Điều binh khiển tướng, bố trí chiến lược, mọi việc đều thành thạo.
Chỉ chưa đầy hai khắc, đã tiêu diệt sạch toàn bộ phản đảng.
An đại nhân c.h.ế.t dưới loạn tiễn, Thái t.ử giả cũng trúng nhiều nhát đao.
Trước khi c.h.ế.t, hắn ta vẫn căm hận nhìn Vệ Lân.
"Bao nhiêu năm qua… hóa ra đều là may áo cưới cho ngươi..."
"Không công bằng… hông công bằng..."
Nhân vật phản diện từ trước đến nay, đều rất thích nói câu này.
Nhưng Vệ Lân căn bản không để tâm, hắn nhắm thẳng vào tim hắn ta, lạnh lùng cúi mắt.
"Nếu ngươi xứng với đức hạnh của mình. Thì nhường vị trí Thái t.ử cho ngươi… xó gì là không được?"
Đó là lời thật lòng.
Dạo gần đây, Vệ Lân có chút buồn bực, bởi vì hắn nhận ra ta đang cố tình tránh mặt mình.
Trong lòng không khỏi oán trách, vốn dĩ hôn kỳ đã được định vào những ngày gần đây, thế nhưng hết chuyện này đến chuyện khác ập xuống, đến mức chẳng còn ai nhắc tới hôn sự nữa.
Điều chờ đợi hắn ở kinh thành, là đại điển sắc phong long trọng, để tuyên cáo thân phận của hắn với thiên hạ.
Vốn không cần gấp như vậy, nhưng mấy hôm trước, trong lãnh cung có một vị phi tần bị thất sủng gieo mình xuống giếng tự vẫn.
Lão hoàng đế vốn đã bệnh nặng, nghe tin liền phun ra một ngụm m.á.u, bệnh càng thêm trầm trọng.
Thái y kết luận, thời gian không còn nhiều.
Lễ sắc phong được tổ chức sớm hơn dự định.
Trong hoàng cung người ra người vào tấp nập.
Mỗi ngày Vệ Lân đều không ngừng học xử lý chính sự.
Chúng ta đã rất lâu không gặp nhau.
Hôm ấy, hắn được gọi ra thử bộ triều phục mới.
Thiếu niên phong hoa tuyệt thế, mặc gì cũng đẹp.
Ta khoác y phục cung nữ, đến gặp Trưởng công chúa để nhận giấy tờ thân phận mới.
Ta sẽ có ruộng đất, có tiền bạc, đến Khâm Châu xa xôi, sống hết quãng đời còn lại trong giàu sang.
Có lẽ… đó là cố ý của bà, cố ý để ta nhìn thấy, khoảng cách thân phận giữa chúng ta, lớn như vực sâu.
Hơn nữa, ta quá nhiều mưu kế.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Quốc gia này suýt nữa đã vì một nữ nhân mà rơi vào loạn lạc, không cần thêm một người nữa.
Giữa ta và Vệ Lân, là ba mươi ba bậc thềm Hoàng cung.
Quả thật quá xa hoa, mỗi bậc thềm đều được dát vàng, dưới ánh mặt trời, lấp lánh rực rỡ, ch.ói đến mức mắt ta cũng đỏ hoe, mà mỗi bậc, đều như một vực trời ngăn cách.
Ta cầm tờ giấy mỏng bước ra khỏi hoàng cung.
Người qua kẻ lại, chỉ mình ta, đi ngược dòng người.
Khi ngoảnh đầu nhìn lại, quan nghi lễ đang lớn tiếng tuyên đọc, văn võ bá quan đồng loạt quỳ lạy.
Đích thân Trưởng công chúa đội mũ miện cho hắn.
Còn Vệ Lân, đứng trên đài cao, thân hình cao lớn như ngọc.
Ta chợt nhớ tới năm đầu tiên vào kinh, trong t.ửu lâu Xuân Phong, hắn tách khỏi mọi tiếng huyên náo. bước vào chốn hồng trần rực rỡ ấy, trong tay còn phe phẩy một chiếc quạt giấy.
Chiếc quạt ấy, giờ vẫn nằm trong hành lý của ta.
Đó là thứ duy nhất, sau khi đính hôn, ta từng xin chàng.
Thật tốt, quang phong tễ nguyệt, phong thái rực rỡ, tiền đồ xán lạn.
Một Vệ Lân tốt đẹp như thế, đáng có một cuộc đời như thế.
Ta rời khỏi kinh thành, lên đường tới Khâm Châu.
Suốt dọc đường, tâm trí hoảng hốt, cảm nhận với thế giới bên ngoài vô cùng chậm chạp.
Vì vậy, ta không hề biết.
Trong kinh thành ngày càng xa phía sau, đã xảy ra một chuyện long trời lở đất.
Trong đại điển sắc phong, Thái t.ử chậm chạp không chịu nhận chỉ.
Quan nghi lễ mồ hôi đầy mặt, ngay cả Trưởng công chúa cũng đã giục hai lần.
Vệ Lân lại bướng bỉnh lắc đầu.
"Trong dịp như thế này… ta muốn đợi Thanh Nghi cùng quỳ."
Thiếu niên thẳng lưng, như trên đời lại mọc thêm một cây tùng hiên ngang, hắn lý lẽ rõ ràng.
"Ta đã học xong lễ nghi."
"Trong trường hợp này, nếu Thái t.ử có thê t.ử, thì phải cùng thê t.ử tạ ân, cùng quỳ tạ trời đất."
"Thanh Nghi là thê t.ử của ta, nàng không đến, ta không thể quỳ."
Hắn nhìn thẳng Trưởng công chúa.
"Hoàng cô mẫu, người chẳng phải đã nói, đã phái người đi đón nàng rồi sao?"
Thanh Nghi đã từng đến, nhưng… Thanh Nghi đã đi rồi.
Mọi chuyện, cuối cùng cũng không thể giấu được nữa.
Vệ Lân quay người bước đi, như chợt nghĩ ra điều gì, hắn lại quay trở lại.
"Cô mẫu, con biết người đang lo lắng điều gì, nhưng con muốn nói với người."
"Con không phải phụ hoàng, Thanh Nghi cũng tuyệt đối sẽ không trở thành An Quý phi."
Gió thổi tung vạt áo hắn, hắn gọi một con tuấn mã, nhảy lên lưng ngựa, phi thẳng ra khỏi hoàng cung.
"Hoàng cô mẫu, đợi con đuổi kịp Thanh Nghi, rồi sẽ quay về lĩnh tội với người."
Trước nay, chưa từng tồn tại lựa chọn giữa giang sơn và mỹ nhân.
Đã đứng ở vị trí này, giang sơn, hắn muốn.
Mỹ nhân, hắn cũng muốn.
- Hoàn văn -
