Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly Và Mạc Hành Viễn - Chương 78: Này, Cô Ấy Khóc Rồi
Cập nhật lúc: 25/04/2026 13:19
Tô Ly đọc câu đó, không nhận ra có gì bất thường.
【Hết rồi.】 Sau khi gửi hai chữ, cuộc trò chuyện lại trở về trạng thái trước đó.
Tô Ly gần như đã quen rồi.
Cho đến khi tan sở, cuộc trò chuyện với Mạc Hành Viễn vẫn chỉ dừng lại ở hai chữ đó.
Lòng đàn ông, cũng là kim dưới đáy biển.
Tô Ly cùng đồng nghiệp bước ra khỏi công ty, đang định bắt taxi thì thấy xe của Mạc Hành Viễn đậu đối diện công ty.
Cô vẫy tay chào tạm biệt đồng nghiệp, rồi đi về phía chiếc xe.
Mạc Hành Viễn ngồi trong xe, nhìn Tô Ly khập khiễng bước tới.
Trên mặt cô, nở một nụ cười nhạt.
Mọi thứ, như thường lệ.
Tô Ly mở cửa xe phụ, cúi đầu thò vào trước, cười với Mạc Hành Viễn, "Đây là đang tạo bất ngờ cho tôi sao?”
98 198 "Ngồi yên.”
Tô Ly ngồi vào xe thắt dây an toàn, cười hỏi:
“Về nhà ăn cơm à?”
"Hạ Tân Ngôn sinh nhật, anh ấy mời ăn cơm.”
"À.
Vậy tôi không chuẩn bị quà rồi.”
"Không cần.”
Mạc Hành Viễn đ.á.n.h lái quay đầu xe, "Người đến là được.”
Tô Ly gật đầu, chợt nghĩ đến Bạch Tri Dao thân quen với họ như vậy, chắc cũng sẽ đến.
Vừa nghĩ đến Bạch Tri Dao, tâm trạng Tô Ly lại có chút bị ảnh hưởng.
"Bạn em sao lại thất tình?”
Mạc Hành Viễn đột nhiên hỏi.
"Ai cơ?”
Tô Ly chưa kịp phản ứng.
Mạc Hành Viễn liếc nhìn cô, "Tối qua.”
"Ồ.”
Tim Tô Ly thắt lại, "Thì không hợp nhau thôi.”
"Không hợp nhau không gọi là thất tình.”
"Cô ấy thích người đàn ông đó, mà người đó không thích cô ấy, không phải là thất tình sao.”
Tô Ly bịa đại.
Mạc Hành Viễn "Hừ”
một tiếng.
Tô Ly cau mày, "Phản ứng của anh là sao?”
"Không có gì.”
Mạc Hành Viễn bật nhạc lên, không định nói thêm nữa.
Tô Ly nhìn Mạc Hành Viễn, cũng nhận ra sự bất thường của anh.
99 199 Thái độ hôm qua và thái độ hôm nay hoàn toàn khác nhau.
Không lẽ, anh phát hiện ra cô đang lừa anh? Tô Ly thấy bất an.
Trên đường đi, ngoài tiếng nhạc, hai người không nói thêm lời nào.
Đến nơi, hai người xuống xe.
Tô Ly mặc kệ Mạc Hành Viễn có vui vẻ hay không, bước đến khoác tay anh.
"Chân đau, đỡ tôi.”
"...”
Mạc Hành Viễn không hất tay cô ra.
Tô Ly cứ bám lấy cánh tay anh, theo anh đi vào câu lạc bộ.
Hạ Tân Ngôn đã đặt riêng một phòng bao, có thể ăn uống vui chơi mọi thứ, vừa đến cửa, tiếng hát nam du dương đã vọng ra từ cánh cửa khép hờ.
"Ai đang hát vậy, hay thế?”
Tô Ly rất tò mò.
Đẩy cửa bước vào, cô thấy Hạ Tân Ngôn đang cầm micro.
Tô Ly không nhận ra đó là giọng của Hạ Tân Ngôn.
Hai người vừa bước vào, Hạ Tân Ngôn cũng không bỏ micro xuống, chỉ ra hiệu cho họ cứ tự nhiên.
Ngoài họ ra, còn có vài gương mặt mà Tô Ly không quen.
Thật bất ngờ, Bạch Tri Dao không có ở đó.
Không biết là không mời cô ấy, hay cô ấy không đến.
00 200 Vừa nghĩ đến đó, một người khác lại bước vào cửa.
Bạch Tri Dao mặc một chiếc váy trắng, trên tay cầm một lẵng hoa lớn, hoa tươi đẹp đẽ, người cắm hoa cũng rất có tâm, màu sắc phối hợp rất hài hòa.
Cô cười đi đến trước mặt Hạ Tân Ngôn, "Biết anh trước giờ không nhận bao lì xì và quà cáp, nên tôi tùy tiện làm cho anh một lẵng hoa, hy vọng anh thích.”
"Đẹp lắm.”
Hạ Tân Ngôn nhận lấy lẵng hoa rồi đặt xuống, "Cảm ơn cô.”
"Khách sáo.”
Bạch Tri Dao quay lại thì thấy Tô Ly và Mạc Hành Viễn ngồi sát bên nhau, tay Tô Ly còn khoác lấy cánh tay Mạc Hành Viễn, hai người trông vô cùng thân mật.
"Cô Tô.”
Bạch Tri Dao chủ động chào hỏi.
Tô Ly nở một nụ cười, "Cô Bạch.”
Bạch Tri Dao vừa đi về phía họ, người ngồi bên cạnh liền nhường chỗ cho cô ấy ngồi xuống.
Ba người ngồi sát nhau, nhưng Bạch Tri Dao ngồi cạnh Tô Ly.
May mắn là Bạch Tri Dao không tìm chuyện để nói, mà trò chuyện với những người khác, ra vẻ là một người dễ gần.
"Bài hát song ca nam nữ này ai hát đây?”
Hạ Tân Ngôn đưa micro ra, hỏi họ.
01 201 Bạch Tri Dao đứng dậy, "Tôi hát.”
Hạ Tân Ngôn nhìn Tô Ly và Mạc Hành Viễn, rồi đưa micro cho Bạch Tri Dao.
Bạch Tri Dao cầm micro, ngồi tại chỗ không đứng lên.
"Còn thiếu một nam.”
Hạ Tân Ngôn hỏi: "Ai hát đây?”
Bạch Tri Dao nhìn về phía Mạc Hành Viễn, "Hành Viễn, anh hát đi.”
Tô Ly nhướng mày.
Thật là quá mức tùy tiện.
"Không biết.”
Mạc Hành Viễn từ chối.
Tô Ly mừng thầm trong lòng.
Bạch Tri Dao tỏ vẻ thất vọng.
"Tôi hát, tôi hát.”
Một người bạn của Hạ Tân Ngôn thấy vậy, xung phong.
Dù sao, Bạch Tri Dao xinh đẹp dịu dàng, rất dễ khơi gợi lòng bảo vệ của đàn ông.
Có người chủ động, Bạch Tri Dao dù không muốn cũng chỉ có thể cười và hợp tác với đối phương.
Nhạc dạo vang lên, Tô Ly cũng nhìn thấy tên bài hát.
【Chúng ta đã xảy ra chuyện gì】 Tô Ly chưa nghe bài này bao giờ.
Giọng Bạch Tri Dao cất lên, không thể phủ nhận là rất hay, mềm mại yếu ớt, hát những nốt cao lại rất thoải mái.
02 202 Khi nam nữ cùng hát, nghe lời bài hát, Tô Ly không khỏi nhìn Mạc Hành Viễn.
【Chúng ta đã xảy ra chuyện gì】 【Đau một lần là bất an】 【Sợ bị tổn thương nhưng vẫn lưu luyến 】 ...
【Chúng ta đã xảy ra chuyện gì】 【Giữ lấy quá khứ sống cho hôm nay】 【Rõ ràng yêu sâu đậm nhưng lại cứ phải rời xa】 ...
Chỉ riêng lời bài hát này, đã giống hệt như viết về Bạch Tri Dao và Mạc Hành Viễn.
Giọng cao của Bạch Tri Dao rất hay, lại đầy cảm xúc, khiến người nghe không khỏi đồng cảm.
Bài hát kết thúc, cả phòng vỗ tay.
Tô Ly cũng không kìm được mà vỗ tay theo, chỉ có Mạc Hành Viễn, lạnh lùng ngồi đó, bất động.
"Hát hay thật.”
Tô Ly khen thật lòng.
Khi Bạch Tri Dao ngồi xuống, cô lại nhìn Mạc Hành Viễn.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua, Tô Ly thấy ánh sáng lấp lánh nơi khóe mắt Bạch Tri Dao.
03 203 Thật là thâm tình.
Thật là đáng tiếc.
Tô Ly còn cảm thấy mình thật xấu xa, đã cản trở người ta theo đuổi tình yêu đích thực.
Bạch Tri Dao đặt micro xuống, đi vào nhà vệ sinh.
"Này, cô ấy khóc rồi.”
Tô Ly chạm vào cánh tay Mạc Hành Viễn.
Mạc Hành Viễn liếc nhìn cô, "Rồi sao?”
"Không có gì, chỉ là nói cho anh biết thôi.”
Tô Ly nói:
“Hát rất chân thật, tôi nghe còn thấy cảm động.”
Mạc Hành Viễn khịt mũi lạnh lùng.
Tô Ly bĩu môi, "Rõ ràng yêu sâu đậm, nhưng lại cứ phải rời xa.
Chậc, đáng tiếc.”
Sắc mặt Mạc Hành Viễn ngày càng khó coi.
Tô Ly chỉ nghĩ là do cô đang trêu chọc nên sắc mặt anh mới thay đổi.
Hạ Tân Ngôn có mối quan hệ rộng, có rất nhiều người đến chúc mừng sinh nhật anh, mọi người đều nói chuyện, ăn uống, uống rượu, không khí vô cùng náo nhiệt.
Tô Ly ngày mai phải đi làm, cô không thể tiếp tục chơi với họ.
"Tôi phải về rồi.”
Tô Ly nói nhỏ với Mạc Hành Viễn, "Mai còn phải đi làm.”
04 204 Mạc Hành Viễn đứng dậy, chào Hạ Tân Ngôn, chuẩn bị rời đi.
"Tôi cũng phải về đây.
Mai tôi còn có một lẵng hoa khai trương phải làm.”
Bạch Tri Dao cũng đứng dậy, nhìn Tô Ly, "Cô Tô, tôi uống rượu rồi không lái xe được, cô có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?”
Tô Ly hơi bất ngờ, cô ấy lại xin ý kiến của cô.
Tuy nhiên, Tô Ly cũng hiểu ý định của cô ấy.
Đang định đồng ý, Mạc Hành Viễn hờ hững nhìn Hạ Tân Ngôn, "Gọi tài xế hộ cô ấy.”
=======================
