Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 108: Mạc Hành Viễn Nói: Thích

Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:51

em

... Mặt Tô Ly hơi nóng.

Mạc Hành Viễn quay đầu lại, thấy cô

đứng đó bất động

nhìn chằm chằm thứ trên tay anh.

Anh đứng dậy, đưa cho cô.

Cổ họng Tô Ly hơi ngứa, cô hắng giọng,

"Anh..."

Muốn mắng anh, nhưng lại không thốt

nên lời.

Có cần không? Mạc Hành Viễn hỏi.

Tất nhiên Tô Ly cần, cô giật lấy những

thứ trên tay Mạc

Hành Viễn, nắm c.h.ặ.t lại.

4

54

Đưa cái của tôi cho tôi.

Cái gì?

Quần lót. Mạc Hành Viễn chỉ vào bàn tay

đang nắm c.h.ặ.t

của cô, "Cái của tôi, cũng ở trong đó."

... Tô Ly cảm thấy mặt mình đỏ bừng

hoàn toàn.

Sao anh ta lại để đồ của hai người lẫn lộn

với nhau?

Mặc dù là vợ chồng, mặc dù đã từng

"cháy" nhau rồi,

nhưng thực sự chưa đến mức đó.

Đồ lót cá nhân nhất lại bị vo tròn cùng

nhau, còn khiến

người ta đỏ mặt hơn cả việc họ đã làm.

Mạc Hành Viễn đưa tay, kéo mép chiếc

quần lót đen của

mình, tay Tô Ly hơi buông lỏng, ba món

đồ nhỏ rơi xuống

đất.

Tô Ly chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ như

vậy.

Mạc Hành Viễn cúi xuống, nhặt lấy cái

của mình, phần

còn lại đưa lại cho Tô Ly.

Tô Ly cảm thấy anh ta cố tình.

Lúc nãy đưa cho cô tại sao không rút cái

của mình ra, cứ

nhất định phải đưa hết cho cô cầm?

Em thay đồ đi, tôi đi tắm. Mạc Hành

Viễn không thấy

mình có vấn đề gì, thần sắc tự nhiên cầm

quần áo bước

vào phòng tắm.

Tô Ly nhìn bộ đồ lót màu đen trên tay, cô

hít thở sâu vài

cái, luôn cảm thấy trên đó còn vương hơi

ấm của anh.

5

55

Cô vội vàng lục lọi vali, bên trong có

quần áo của cô.

Tất cả đều được xếp chung với đồ của

anh, bao gồm cả

đồ lót cá nhân đều để chung một chỗ.

... Tô Ly c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhìn những thứ

này, trong đầu

toàn là hình ảnh lãng mạn.

Cô vội vàng chọn quần áo của mình ra,

đặt thành một

đống trên giường, rồi lại thấy khó khăn.

Không có thêm vali nào, không thể cứ để

hết ở đây được.

Cô lại lặng lẽ cất vào, thầm nghĩ có nên

đi mua thêm một

chiếc vali nữa không.

Cô chia quần áo của Mạc Hành Viễn và

của mình ra hai

bên vali, ranh giới rõ ràng.

Mạc Hành Viễn bước ra, Tô Ly vẫn đang

phân chia quần

áo.

Quần áo của em là tôi thu dọn. Bây giờ

làm những điều

này, có hơi muộn rồi.

Tô Ly giật mình, đứng dậy không chú ý

chiếc khăn tắm

đang bị ép ở n.g.ự.c tuột ra, nửa người trên

cô thoáng

lạnh, cô vội vàng ngồi xổm xuống, hai

tay ôm n.g.ự.c.

Cảnh này còn tệ hơn cả lần cô trượt chân

ngã khi đang

cởi quần trong phòng tắm của anh.

Mạc Hành Viễn cũng thấy ngại thay cho

cô.

Anh khẽ gãi trán, cúi xuống lấy quần áo

của mình trong

vali ra, rồi đi sang một bên mặc đồ.

6

56

Mau thay đồ đi, tôi không nhìn đâu.

Số lần Tô Ly mất mặt trước mặt anh còn

nhiều hơn cả số

lần cô mất mặt trong suốt hai mươi mấy

năm qua.

Cô lén nhìn Mạc Hành Viễn, anh đã thay

áo phông.

Anh mang cho cô cũng là áo phông, hơn

nữa chiếc nào

cũng có thể phối với đồ của anh, giống

hệt đồ đôi.

Mạc Hành Viễn mặc quần xong, Tô Ly

chỉ quấn lại khăn

tắm, cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Ở trong phòng tắm cho đến khi khuôn

mặt đã hết đỏ,

cô mới đi ra.

Mạc Hành Viễn mặc đồ phong cách

thường ngày, cả

người trông mềm mại hơn vài phần.

Chỉ có đôi mắt kia, vẫn sâu thẳm như

mực, không thể

nhìn thấu.

Nếu là trước đây mất mặt trước anh cũng

không sao,

bây giờ sắp ly hôn rồi lại xảy ra chuyện

như vậy, cô vẫn

thấy khó xử.

Tôi đã gọi món rồi, ăn xong rồi về ngủ.

Mạc Hành Viễn

giơ điện thoại lên cho cô xem, "Điện

thoại của em tôi

đang giữ, xem còn cần mang theo gì

không."

Tô Ly đứng im.

Vẻ ngoài của em như thế nào mà tôi chưa

từng thấy?

Mạc Hành Viễn nhận ra cô đang ngại

ngùng điều gì,

"Cũng đâu xấu."

7

57

Câu nói cuối cùng này, khiến mặt Tô Ly

lại nóng lên.

Mạc Hành Viễn đi tới, nắm lấy tay cô.

Lần này, không phải nắm cổ tay cô nữa.

Ngón tay anh đan vào kẽ tay cô từng

ngón một, mười

ngón đan c.h.ặ.t, lòng bàn tay áp sát.

Rõ ràng chỉ là nắm tay thân mật như vậy,

nhưng tim Tô

Ly lại tê dại, cảm giác run rẩy nhẹ nhàng

đó khiến cô

nuốt nước bọt.

Trước đây dạn dĩ thế, hôm nay sao lại

ngượng ngùng thế

này? Vào thang máy, Mạc Hành Viễn

không nhịn được

trêu chọc.

Tô Ly hít một hơi, "Chúng ta sắp ly hôn

rồi."

Sắp ly hôn, là còn chưa ly hôn. Mạc

Hành Viễn nhìn con

số trên thang máy, tầng không cao, nhanh

chóng đến

nơi.

Vừa ra khỏi thang máy, quản lý khách

sạn đã rất lịch sự

chào hỏi Mạc Hành Viễn, và dẫn họ đến

nhà hàng.

Nhà hàng nằm trong một khu vườn, mỗi

khu vực ăn

uống đều được ngăn cách bằng bức

tường hoa, hoa nở

rộ, tỏa ra một mùi hương dễ chịu.

Gió nhẹ thổi qua, hương hoa càng nồng

nàn, rất thơm.

Tô Ly rất thích môi trường này.

Ngồi vào chỗ, nhân viên phục vụ liền

mang lên các món

ăn đặc sản địa phương.

8

58

Thích không? Mạc Hành Viễn hỏi.

Thích chứ.

Tô Ly không trả lời anh, bụng đói, món

ăn hấp dẫn hơn

anh nhiều.

Mạc Hành Viễn thấy vậy liền không hỏi

nữa.

Ăn được nửa chừng, Tô Ly cầm điện

thoại lên chụp lại

bức tường hoa, thực sự rất đẹp.

Khi cô đặt điện thoại xuống, phát hiện

Mạc Hành Viễn

đang chụp cô.

Anh làm gì?

Chụp em. Mạc Hành Viễn thừa nhận,

lướt vài cái trên

màn hình rồi đặt điện thoại xuống.

Tô Ly cau mày, "Anh chụp tôi làm gì?"

Không phải sắp ly hôn sao? Coi như lưu

luyến. Mạc Hành

Viễn tiếp tục dùng bữa.

... Tô Ly thấy anh có vấn đề.

Tô Ly lười để ý đến anh, mặc kệ anh

muốn làm gì.

Định đăng bức tường hoa vừa chụp lên

vòng bạn bè, cô

vừa vào thì thấy Mạc Hành Viễn vừa

đăng trạng thái mới.

[.]

Chỉ có một dấu chấm câu, kèm theo bức

ảnh chụp góc

nghiêng của Tô Ly.

9

59

Đã được điều chỉnh ánh sáng, không quá

chói, nhưng

rất dịu dàng, tỷ lệ người và hoa vừa phải,

thần thái bắt

được cũng rất tự nhiên.

Hạ Tân Ngôn: [?]

Trì Mộ nhấn thích.

Tô Ly nhìn chằm chằm Mạc Hành Viễn,

anh đang ung

dung ăn uống.

Mạc Hành Viễn. Tô Ly đặt điện thoại

xuống, "Rốt cuộc

anh có ý gì?"

Dẫn cô đi du lịch thì thôi đi, còn đăng

ảnh cô lên vòng

bạn bè của anh.

Đây quả là một hành động kỳ lạ.

Mạc Hành Viễn ngước mắt nhìn cô, "Gì

cơ?"

Anh đăng ảnh tôi lên vòng bạn bè của

anh làm gì? Tô Ly

cau mày chất vấn, chỉ riêng dấu chấm hỏi

của Hạ Tân

Ngôn đã cho thấy anh ta cũng có cùng

thắc mắc với cô.

Tôi thích.

Ba chữ này, khiến Tô Ly nghẹn lại ở cổ

họng.

Anh thích cái gì mà thích? Tô Ly cạn lời.

Thích em.

...

Tô Ly mở to mắt, cô tưởng mình nghe

nhầm.

Anh nói gì?

0

60

Mạc Hành Viễn rút khăn giấy lau miệng,

cầm ly nước lên,

uống một ngụm, hỏi cô, "Còn ăn nữa

không?"

Thần sắc anh tự nhiên, như thể câu nói

vừa rồi không

phải do anh nói ra.

Tô Ly nên hỏi cho ra lẽ, nhưng lúc này,

cô lại không muốn

hỏi nữa.

Nhưng ba chữ đó cứ vang vọng trong

đầu, cô không

nghe nhầm, anh thực sự đã nói "thích

em".

Rời khỏi nhà hàng, trời vẫn chưa tối.

Ngày ở đây dài hơn hẳn, có rất nhiều

người vui chơi.

Thỉnh thoảng lại thấy những cặp đôi ngồi

trên bãi biển

hôn nhau, họ nồng nhiệt và phóng

khoáng, giải phóng

bản năng, không hề quan tâm đến ánh

mắt người qua

đường.

Tô Ly đi phía sau Mạc Hành Viễn, ba

chữ "thích em"

giống như một viên đá ném xuống mặt

nước, khuấy

động những gợn sóng dài và sâu trong

lòng cô.

==================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 108: Chương 108: Mạc Hành Viễn Nói: Thích | MonkeyD