Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 121: Anh Ấy Đã Đợi Cả Đêm
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:53
Ngoài Cửa
Tô Ly cầm điện thoại, dù chỉ là một thiết
bị lạnh lẽo
nhưng vẫn có thể truyền tải sự nguy hiểm
từ Mạc Hành
Viễn.
Cô không trả lời tin nhắn.
Trốn được ngày nào hay ngày đó.
Tối nay cô không dám mở cửa cho Mạc
Hành Viễn vào,
cô luôn có cảm giác anh vào rồi thì sẽ
không để cô yên.
Cô dứt khoát tắt nguồn điện thoại, mặc
kệ anh gửi tin
nhắn hay gọi điện thoại, cô không quan
tâm.
Cô trằn trọc trên giường, nhắm mắt lại là
nghĩ đến tin
nhắn Wechat cuối cùng anh gửi.
Có thể từ chối anh được bao lâu?
Tô Ly lại nhắm c.h.ặ.t mắt lại, cố gắng
không nghĩ nữa.
Cách hai cánh cửa, cô không nghe thấy
tiếng động bên
ngoài.
Cô không tin, anh có thể đợi cả đêm
ngoài đó.
Ngày hôm sau, Tô Ly bị thói quen giờ
làm việc chi phối,
không cần chuông báo thức cũng tỉnh
dậy.
Ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa sổ
chiếu vào, ngồi dậy
cô mới nhớ ra mình không cần đi làm
nữa.
Cô lại nằm xuống tĩnh dưỡng một lúc, rồi
mới cầm điện
thoại mở nguồn.
Tám giờ hai mươi phút sáng.
Từng tin nhắn Wechat nhảy lên màn
hình, cô lưỡng lự
mở ra.
【Thật sự không mở cửa?】
【Em ngủ được sao?】
51
151
【Chúc ngủ ngon.】
Sau đó, không còn tin nhắn nào nữa.
Tô Ly mơ hồ mới nhớ ra tối qua cô đã
khóa chốt cửa lại,
không mở cửa cho anh.
Anh không thể nào đợi ở ngoài cả đêm,
chắc là đã về
nhà anh rồi.
Tô Ly thức dậy vệ sinh cá nhân, tùy tiện
búi tóc lên rồi
đi vào bếp nấu ăn.
Cô nấu một bát mì trứng cà chua, ăn một
miếng, cô luôn
cảm thấy không ngon bằng mì Mạc Hành
Viễn nấu.
Người đàn ông đó nấu mì rất ngon.
Điện thoại rung lên một cái, có một tin
nhắn Wechat
mới.
【Mở cửa.】
Tay Tô Ly run lên, nhìn về phía cửa.
Cô đặt đũa xuống, đi đến cửa, nhìn ra
ngoài, không thấy
ai.
Mở cửa, thò đầu ra ngoài, Mạc Hành
Viễn đang dựa vào
tường, nghiêng đầu, ánh mắt đối diện với
cô.
Tim Tô Ly đập mạnh một cái.
Cô thấy quầng thâm quanh môi anh, mọc
đầy râu.
"Thật là tàn nhẫn." Giọng Mạc Hành
Viễn hơi khàn, anh
đứng thẳng người dậy, đối diện với Tô
Ly, "Bây giờ có
thể cho anh vào chưa?"
52
152
Tô Ly nơm nớp lo sợ, nhìn thấy quầng
thâm dưới mắt
anh, cô lại cảm thấy có chút tội lỗi.
Hơi nghiêng người, để anh bước vào.
"Nấu mì sao?" Mạc Hành Viễn nhìn thấy
bát mì trên bàn
ăn.
Tô Ly đóng cửa lại, đi theo sau anh,
"Anh không về nhà
anh sao?"
"Không về." Mạc Hành Viễn quay người
lại nhìn cô, "Anh
chỉ muốn xem em rốt cuộc tàn nhẫn đến
mức nào."
"..." Tô Ly mím c.h.ặ.t môi, không nhìn
anh.
Mạc Hành Viễn thấy vậy, khóe miệng
khẽ nhếch lên, liếc
nhìn bát mì, "Trông có vẻ ngon. Chỉ một
bát này thôi à?"
"Ừm."
"Chậc, dậy rồi mà cũng không mở cửa
nhìn một cái, lòng
dạ thật sắt đá." Mạc Hành Viễn xắn tay
áo đi vào bếp,
lấy cà chua và trứng ra.
Tô Ly nghe anh than phiền, ngoài cảm
giác tội lỗi ra lại
nghĩ anh đáng đời, không phải không có
chỗ đi, cố tình
chịu khổ.
Ngồi lại vị trí, ăn mì và nhìn bóng dáng
anh trong bếp,
động tác anh thuần thục nhanh nhẹn, rất
nhanh một bát
mì trứng cà chua nước dùng đậm đà đã
được bưng ra.
Rõ ràng là cùng một nguyên liệu, không
hiểu sao bát của
anh trông lại có vẻ thơm ngon hơn.
53
153
"Đổi không?" Mạc Hành Viễn đặt bát mì
xuống trước
mặt cô, còn mình thì bưng bát của cô lên.
Tô Ly vẫn chưa kịp phản ứng, anh đã bắt
đầu ăn bát mì
của cô.
"Tôi ăn rồi!" Tô Ly nhìn anh đang nuốt,
nhìn chằm chằm
anh.
Mạc Hành Viễn ngước mắt nhìn cô, "Bát
của anh chưa
ăn."
Tô Ly đã bỏ cuộc. Anh không chê là
được.
Tô Ly ăn bát mì anh nấu, quả nhiên ngon
hơn.
Mạc Hành Viễn ăn xong trước, dựa vào
lưng ghế, vẻ mặt
bình thản chờ cô.
Bị anh nhìn chằm chằm, Tô Ly có chút
không thoải mái.
"Anh đừng nhìn tôi như vậy." Cô muốn
uống chút nước
dùng, lại thấy không đủ thanh lịch.
"Vậy phải nhìn thế nào?" Mạc Hành
Viễn hỏi một cách
chân thành.
Tô Ly: "..."
Tô Ly bưng bát mì đứng dậy, lúc đi vào
bếp uống hai
ngụm nước dùng.
"Để anh rửa." Mạc Hành Viễn đi theo
vào.
"Không cần." Tô Ly bây giờ là người
thất nghiệp, có thời
gian làm những việc này.
54
154
Mạc Hành Viễn cũng không cố chấp, chỉ
đứng một bên,
nhìn cô rửa bát.
Cô mặc áo ngủ hai dây, tóc b.úi tùy ý
nhưng lại toát lên
vẻ gợi cảm lười biếng khó tả, vài sợi tóc
dính trên cổ và
lưng trần của cô.
Làn da trắng nõn, mái tóc đen nhánh, anh
không nhịn
được đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt những
sợi tóc đó.
Tô Ly đột ngột quay đầu nhìn anh.
Mạc Hành Viễn đang quấn sợi tóc của cô
trên ngón tay,
cô cử động quá nhanh, làm tóc cô hơi
đau.
Thấy cô cau mày, Mạc Hành Viễn vội
vàng buông ra, vẫn
có một sợi bị đứt, quấn trên ngón tay anh.
Anh quấn sợi tóc đó trên ngón tay, Tô Ly
chỉ nhìn thôi,
tim đã không khỏi đập nhanh hơn.
"Anh làm gì đấy?" Tô Ly muốn giật sợi
tóc đó ra, nhưng
ngón tay anh móc vào, cô không giật ra
được.
Ánh mắt Mạc Hành Viễn nhìn cô chăm
chú, một dòng
nước ngầm đang cuộn trào, "Ngày thứ
năm rồi."
"Hửm?" Tô Ly không hiểu ý anh là gì.
Mạc Hành Viễn khẽ nuốt nước bọt, "Kỳ
kinh nguyệt."
"..."
"Thông thường mấy ngày?"
Tai Tô Ly đỏ bừng.
Cô vội vàng rửa bát, hơi thở cũng trở nên
gấp gáp.
55
155
Mạc Hành Viễn trong mắt ánh lên ý cười,
anh nhẹ nhàng
kéo sợi tóc dài đó, kéo rồi lại thả lỏng,
chưa bao giờ cảm
thấy độ dai của tóc lại tốt đến vậy.
Tô Ly nhanh ch.óng rửa xong bát, dọn
dẹp nhà bếp, vội
vàng bước qua mặt anh.
"Chạy gì?" Mạc Hành Viễn nắm lấy cô.
"Anh buông tôi ra!" Tô Ly hất tay anh.
Mạc Hành Viễn kéo cô vào lòng, hai tay
thuận thế quấn
quanh eo cô, mặt cô đỏ bừng, ánh mắt
lấp lánh, hai tay
đẩy n.g.ự.c anh, ý từ chối rất rõ ràng.
"Mạc Hành Viễn!" Tô Ly tức giận và xấu
hổ, hét lớn tên
anh.
"Đột nhiên anh nhớ em của lần đầu gặp
mặt." Giọng
Mạc Hành Viễn quyến rũ mê hoặc, "Sao
lại thay đổi rồi?"
Tô Ly c.ắ.n răng, mặt đỏ bừng trừng mắt
nhìn anh, "Anh
có buông không?"
Mạc Hành Viễn dùng hành động đáp lại
cô, cánh tay ôm
eo cô siết c.h.ặ.t hơn.
"..."
Tô Ly miệng thì mạnh mẽ, nhưng thực tế
lại không có
cách nào chống lại anh.
Hai tay cô chống trên n.g.ự.c anh, hai
người giằng co.
Vẻ mặt giận dỗi của cô khiến Mạc Hành
Viễn không nhịn
được cười, một lúc sau tay anh mới nới
lỏng vài phần,
56
156
"Cả đêm không ngủ, anh đi ngủ đây. Em
không được đi
đâu hết."
Tô Ly hít sâu, "Tôi không ngủ."
"Anh nói, em không được đi đâu hết."
Mạc Hành Viễn
nhấn mạnh.
"Dựa vào đâu?"
"Vậy thì ngủ chung." Mạc Hành Viễn bế
cô lên ngang eo,
cô hoàn toàn không kịp phản ứng gì.
Cửa phòng ngủ không đóng, Mạc Hành
Viễn ôm cô đi
vào phòng ngủ, quay người dùng chân
đóng cửa lại, đặt
cô lên giường.
Tô Ly lập tức muốn đứng dậy, Mạc Hành
Viễn nào cho
cô cơ hội đứng dậy, trực tiếp đè lên
người cô.
"Mạc Hành Viễn!"
"Đừng quậy." Mạc Hành Viễn nằm
nghiêng sang một
bên, nhưng cánh tay lại đè lên người cô,
không cho cô
dậy, "Anh ngủ một lát."
Tô Ly vùng vẫy vài lần, cánh tay anh
nặng như chì, cô
không đẩy ra được, không đứng dậy
được.
Nghiêng đầu muốn mắng anh tiếp, thì
anh đã nhắm mắt
lại, hơi thở đều đặn.
Khoảng cách gần gũi hơn càng làm cô
nhìn rõ khuôn mặt
anh, quầng thâm dưới mắt và râu cằm
khiến cô từ bỏ ý
định đẩy anh ra.
====================
