Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 172: Tôi Muốn Hai Người Ly Hôn
Cập nhật lúc: 28/04/2026 02:03
Trì Mộ gọi điện cho Lục Tịnh, muốn hỏi
cô ăn sáng món
gì, anh sẽ mang đến cho cô.
Không ai nhấc máy.
Trì Mộ lái xe thẳng đến nhà Lục Tịnh,
vừa bước ra khỏi
thang máy, anh đã mơ hồ nghe thấy tiếng
cãi vã.
Đến gần hơn, anh xác định tiếng cãi vã
đó phát ra từ nhà
Lục Tịnh.
Lòng anh thắt lại, anh bước nhanh tới,
nhấn chuông
cửa.
Khi tiếng cãi vã bên trong dừng lại, cánh
cửa cũng mở
ra.
Trì Mộ thấy bố Lục, rất ngạc nhiên.
Nhìn vào bên trong, mẹ Lục đầy vẻ giận
dữ đang trừng
mắt nhìn Lục Tịnh, còn khuôn mặt Lục
Tịnh thì đầm đìa
nước mắt.
Trì Mộ bước vào, thấy giấy đăng ký kết
hôn rơi trên sàn,
lại thấy ánh mắt đầy hận thù của mẹ Lục
nhìn mình, anh
biết chuyện này có liên quan đến anh.
"Chú, dì." Trì Mộ chào hỏi, nhưng bước
chân lại hướng
về phía Lục Tịnh, đứng bên cạnh cô, thấy
cô cố nén nước
mắt, mắt đỏ hoe, anh quay sang mẹ Lục,
"Cháu rất xin
lỗi, chuyện cháu và Lục Tịnh kết hôn đã
không thông qua
sự đồng ý của hai người."
"Hừ, cậu còn biết xin lỗi à?" Mẹ Lục giờ
đây rất bất mãn
với Trì Mộ, "Nói thẳng luôn, tôi không
hài lòng về cậu."
53
153
Trì Mộ không phải là người tự tin về bản
thân, anh chỉ
là không rõ tại sao thái độ họ nhìn anh lại
thay đổi.
"Cháu biết. Những thủ tục cần thiết chưa
làm, cháu sẽ
bổ sung." Trì Mộ chỉ nghĩ là họ giận vì
anh và Lục Tịnh
cứ thế đăng ký kết hôn.
Thế hệ lớn tuổi gả con cái có rất nhiều
điều kiêng kỵ.
Mẹ Lục cười lạnh, "Tôi biết cậu có tiền,
nhưng đây
không phải là chuyện tiền bạc có thể giải
quyết được.
Nói thật với cậu, chúng tôi đã tìm cho
Tịnh Tịnh một nhà
chồng, lần này đến là để đưa con bé về."
Trì Mộ nhìn Lục Tịnh, Lục Tịnh nước
mắt giàn giụa, lòng
cô như tro tàn.
Đối diện với những bậc cha mẹ như vậy,
dù nội tâm có
mạnh mẽ đến đâu cũng không thể chống
đỡ nổi.
"Chuyện này, e rằng không được." Trì
Mộ rất bình tĩnh,
"Cháu và Lục Tịnh đã đăng ký kết hôn,
về mặt pháp luật,
chúng cháu là vợ chồng hợp pháp. Cô ấy
không thể có
quan hệ nam nữ với người khác nữa."
"Cho nên, tôi muốn hai người ly hôn."
Mẹ Lục tức giận
khi nhắc đến chuyện này, lẽ ra hôm qua
bà nên đến sớm
hơn, để ngăn cản họ kết hôn.
Trì Mộ không thay đổi sắc mặt, "Xin lỗi,
cháu không có
ý định ly hôn."
54
154
"Tôi nói này, cậu là người kiểu gì vậy?
Cậu là một tài xế,
dựa vào đâu mà cưới con gái tôi?" Mẹ
Lục cuối cùng
không thể nhịn được nữa, nói ra lời trong
lòng.
Ánh mắt Lục Tịnh cuối cùng cũng quay
trở lại, cô mắt lệ
nhòa, hét lên với mẹ Lục, "Cái gì mà một
tài xế dựa vào
đâu mà cưới con gái mẹ? Mẹ tưởng con
gái mẹ xuất sắc
lắm sao? Người ta cưới con gái mẹ, là
con gái mẹ trèo
cao đấy!"
"Mày..." Mẹ Lục bị Lục Tịnh quát cho
sững sờ.
Lục Tịnh hít một hơi sâu, cô nhặt giấy
đăng ký kết hôn
dưới đất lên, cầm lấy điện thoại, nắm tay
Trì Mộ, "Chúng
ta đi."
"Này, Lục Tịnh, con..."
Lục Tịnh đóng sầm cửa lại, cô không đi
thang máy, kéo
Trì Mộ đi cầu thang bộ.
Xuống vài tầng lầu, Lục Tịnh buông tay
Trì Mộ ra, cuối
cùng không kìm được, ngồi bệt xuống
bậc thang, úp mặt
khóc nức nở.
Cầu thang rất yên tĩnh, tiếng khóc của cô
bị kìm nén,
khiến Trì Mộ cảm thấy rất khó chịu.
Trì Mộ đi đến bên cô, giơ tay lên, ngần
ngừ một chút,
rồi nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô, vuốt ve
dịu dàng.
Lục Tịnh ngẩng đầu lên, ôm lấy eo anh,
tựa vào anh khóc
nức nở.
55
155
Nước mắt thấm ướt áo Trì Mộ, đốt cháy
cơ thể anh, làm
đau lòng anh.
Những lời cha mẹ cô nói, e rằng đã nói
với cô từ lâu rồi.
Bất kể cô kết hôn với anh vì lý do gì, lúc
này cô khóc
thương tâm đến vậy, anh cũng có một
phần trách
nhiệm.
Trì Mộ im lặng ở bên cô, rất lâu sau,
tiếng khóc mới dứt,
nhưng vai cô vẫn còn run lên, cảm xúc
chưa nguôi ngoai.
"Xin lỗi." Lục Tịnh ngẩng đầu lên, dụi
mắt, giọng hơi
khàn, nhìn thấy chỗ áo anh bị ướt ở eo,
cô rất hối lỗi.
Trì Mộ cúi đầu nhìn nước mắt trên mặt
cô, "Còn muốn
khóc nữa không?"
Lục Tịnh hít hít mũi, "Không muốn nữa."
"Đói chưa?"
"Hơi đói."
"Dẫn em đi ăn sáng." Trì Mộ đưa tay về
phía cô.
Lục Tịnh đưa giấy đăng ký kết hôn bị
nắm đến nhăn
nhúm và dính mồ hôi cho anh, "Cái này
anh giữ trước
đi."
Trì Mộ nhận lấy, trực tiếp bỏ vào túi.
Lục Tịnh đứng dậy, Trì Mộ kéo cô một
cái.
"Cảm ơn."
"Không cần khách sáo như vậy."
56
156
Trì Mộ buông tay cô ra, đẩy cửa thoát
hiểm bên cạnh,
từ đây đi vào thang máy, xuống lầu.
Ăn sáng xong, mắt Lục Tịnh hơi sưng, cô
xin nghỉ làm
một ngày với sếp, căn bản là không thể đi
làm được.
Trì Mộ thấy cô đang tìm kiếm khách sạn
trên điện thoại,
"Đến chỗ tôi đi."
Lục Tịnh ngước mắt nhìn anh.
"Tạm thời đến chỗ tôi ở." Trì Mộ sợ cô
hiểu lầm, "Chiều
nay tôi phải đi công tác, vài ngày mới
về."
Lục Tịnh suy nghĩ một chút, rồi đồng ý.
Trì Mộ lái xe về nhà.
Đây là lần đầu tiên Lục Tịnh đến nhà
anh.
Nhà của một người đàn ông độc thân rất
đơn giản,
ngoài những vật dụng cần thiết, tuyệt đối
không có đồ
dư thừa nào xuất hiện, căn nhà vốn đã
lớn nay càng có
vẻ lớn hơn.
"Em cứ tạm bợ vậy nhé." Trì Mộ cũng
biết chỗ ở của con
gái khác với đàn ông, chỗ anh ở quá lạnh
lẽo.
Lục Tịnh gật đầu, "Tốt lắm."
Trì Mộ thấy trạng thái cô tốt hơn trước
một chút, vẫn
hỏi một câu, "Có cần tôi ở lại không?"
Lục Tịnh lắc đầu.
"Được. Có chuyện gì thì gọi cho tôi." Trì
Mộ để không
gian lại cho cô.
57
157
"Ừm."
Trì Mộ đi đến cửa, Lục Tịnh lại gọi anh
lại.
"Đừng nói chuyện của tôi với A Ly." Lục
Tịnh không
muốn những chuyện rắc rối của mình ảnh
hưởng đến cô
bạn thân.
"Được."
Sau khi Trì Mộ đi, Lục Tịnh một mình
nằm trên ghế sofa
màu nâu, cô nhìn lên chiếc đèn trần,
nước mắt lặng lẽ
tuôn rơi.
. M
ạc Hành Viễn bước ra khỏi văn phòng,
thấy Trì Mộ vẫn
còn ở đó, gõ cửa bước vào, "Mới cưới vợ
đã phải làm
thêm giờ sao?"
"Đi ngay đây." Trì Mộ tắt máy tính, đứng
dậy.
Hai người cùng nhau vào thang máy.
Mạc Hành Viễn hỏi anh, "Đã quen với
thân phận đã kết
hôn chưa?"
"Quen rồi."
"Lục Tịnh là người không tồi, hãy trân
trọng."
"Sẽ vậy."
Mạc Hành Viễn đã quen với việc Trì Mộ
ít nói.
Vì Trì Mộ và Lục Tịnh đã kết hôn, Tô Ly
đã đặc biệt nhắc
nhở Mạc Hành Viễn, nếu không phải
nhất thiết cần
người đưa đón, thì đừng để Trì Mộ đưa.
58
158
Hai người lên xe riêng của mình, Mạc
Hành Viễn đi
trước, Trì Mộ đi sau. Mạc Hành Viễn gọi
điện cho Tô Ly,
nói anh đã ra khỏi công ty, mười phút
nữa sẽ đến. Mười
phút sau, Mạc Hành Viễn đỗ xe ở bãi đậu
xe khách sạn.
Ánh mắt đen láy của anh mang theo ý
cười, bước đi đầy
phong độ, nhìn là biết cuộc sống rất sung
túc.
Anh đến cửa phòng Tô Ly nói, nhấn
chuông.
Không ai mở cửa. Anh gọi điện cho Tô
Ly, "Mở cửa."
"Nhanh vậy sao? Anh xuống cửa khách
sạn đợi một chút
nữa, em vừa gọi đồ ăn ngoài, anh đi lấy
mang lên."
"Cứ bảo họ đưa lên là được." Mạc Hành
Viễn nhẹ nhàng
gõ cửa, "Mở cửa."
"Không được, anh đi lấy đi!" Tô Ly nhất
quyết bắt anh
đi lấy.
Mạc Hành Viễn buông tay xuống, lại
quay lại, "Là gì
vậy?"
"Anh đi xem thì biết." Tô Ly giữ bí mật.
Mạc Hành Viễn rất bất lực, nhưng cũng
rất nghe lời.
Đi đến cửa khách sạn, anh không thấy
người giao hàng,
nhưng lại thấy xe của Trì Mộ lái vào.
Khi người giao hàng đến, Trì Mộ cũng
bước xuống xe.
Mạc Hành Viễn nhận túi đồ ăn từ tay
người giao hàng,
không đợi Trì Mộ, đi thẳng vào thang
máy.
59
159
Trì Mộ có nhà, lại mới cưới vợ, dù không
sống chung,
cũng không có lý do gì để đến ở khách
sạn.
Mạc Hành Viễn không phải là người
nhiều chuyện, Trì
Mộ đã không nói, anh sẽ không hỏi.
Nếu anh và Lục Tịnh có chuyện gì, Lục
Tịnh nhất định sẽ
nói với Tô Ly. Mạc Hành Viễn lại nhấn
chuông cửa, lần
này Tô Ly cuối cùng cũng mở cửa.
Cửa vừa mở, anh còn chưa kịp hỏi tại sao
không bật
đèn, đã bị một bàn tay thon dài sạch sẽ
nắm lấy cổ áo,
kéo vào trong.
Cánh cửa đóng lại, hoàn toàn chặn đứng
ánh sáng từ
hành lang bên ngoài.
Mạc Hành Viễn không biết cô đang bày
trò gì, nhưng
cũng rất hợp tác, giọng điệu nhẹ nhàng
mang theo chút
ý cười, "Em đang chơi trò tình thú à?"
====================
