Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 259: Đêm Nay, Ở Lại Đi
Cập nhật lúc: 28/04/2026 02:19
Tô Ly gọi điện, không ai bắt máy.
"Ha."
Tô Ly không gọi cuộc thứ hai.
Không nghe thì thôi.
Cô cầm đồ đạc, về nhà.
Ngày thứ ba, nhân viên bảo vệ lại chặn
cô lại, cũng là
một túi đồ ăn sáng.
Tô Ly vẫn nhận.
Trang 62
62
Buổi tối, chiếc xe đó vẫn đi theo.
Nhưng lần này, chiếc xe đỗ hơi xa hơn,
dễ chạy hơn.
Tô Ly không xuống xe nữa, lái thẳng về
gara.
Ngày thứ tư, Tô Ly không cần bảo vệ
chặn, cô chủ động
dừng xe, đưa tay nhận lấy bữa sáng từ
tay bảo vệ.
Buổi trưa, Lục Tĩnh gửi tin nhắn cho Tô
Ly.
【Luật sư Hạ nổ lốp xe và bị tai nạn, cậu
biết chưa.】
【Biết rồi.】
【Nghe nói, là có người hãm hại anh ấy.
Cảnh sát đã
điều tra, có người giở trò trên lốp xe của
anh ấy.】 Tô Ly tưởng chỉ là một vụ tai
nạn xe hơi đơn thuần, quả
thực không biết còn có chuyện này.
Cô bận rộn, không có thời gian để hỏi Hạ
Tân Ngôn.
Lúc này, cô cũng không có thời gian để
trả lời tin nhắn
của Lục Tĩnh.
Triển lãm ô tô kéo dài 9 ngày, cuối cùng
cũng hạ màn,
thành công tốt đẹp.
Tô Ly và đội ngũ công ty như vừa thắng
trận lớn, ai nấy
đều vươn vai, nhìn nhau cười, cơ thể
nhũn ra, dường
như chỉ còn lại thân xác này thôi.
Sau cuộc họp, tất cả được nghỉ hai ngày,
cộng thêm cuối
tuần là bốn ngày.
Trang 63
63
Ban đầu định đi ăn mừng cùng nhau,
nhưng mọi người
quá mệt, bữa ăn này sẽ dời lại sau khi đi
làm.
Hiếm hoi lắm không phải tan sở lúc mười
một giờ.
Chiếc xe kia, không còn theo dõi cô nữa.
Tô Ly về nhà, cô tắm rửa xong nằm trên
giường, lúc này
lại không thấy mệt nữa.
Cô lướt dòng thời gian, Hạ Tân Ngôn
đăng nội dung mới.
Trên bàn ăn, có cơm có thức ăn.
Nhìn là biết không phải anh ta nấu.
Tô Ly nghĩ một lát, chẳng lẽ Phương Á
đến rồi?
Cô gửi một tin nhắn cho Phương Á.
Quả nhiên, Phương Á đã về nước.
Phương Á cuối cùng cũng quay lại.
Cô ấy cũng không biết tại sao, không về
thì không yên
lòng.
Vừa hạ cánh, lại không biết có nên gọi
điện cho Hạ Tân
Ngôn hay không.
Cô quay số của Hạ Tân Ngôn, anh ta
sững sờ rất lâu, rồi
bảo cô đứng yên đừng động đậy.
Rất nhanh, Hạ Tân Ngôn đã lái xe đến
sân bay.
Phương Á thấy trán Hạ Tân Ngôn vẫn
còn dán băng gạc,
cánh tay cũng quấn băng.
Trang 64
64
"Có tâm đến vậy, chuyên về thăm tôi
sao?" Hạ Tân Ngôn
thấy người trước mặt, vừa kích động,
nhưng vẫn giữ
được bình tĩnh.
Phương Á gật đầu.
Lòng Hạ Tân Ngôn như pháo hoa nổ
tung, anh đưa tay
lấy túi xách của cô, Phương Á lắc đầu,
"Anh còn chưa
khỏe, sao lại lái xe đến?"
"Đón em chứ." Hạ Tân Ngôn nói: "Em
trở về, dù có bò
tôi cũng phải bò đến đón em."
Lời nói nửa đùa nửa thật của anh ta khiến
Phương Á hơi
đỏ mặt.
Phương Á đưa tay về phía anh, "Chìa
khóa xe cho em
đi."
"Em biết lái à?" Hạ Tân Ngôn ngạc
nhiên.
"Ừm."
Hạ Tân Ngôn đưa chìa khóa xe cho cô.
Phương Á ngồi vào ghế lái, đặt túi xách ở
hàng ghế sau,
còn Hạ Tân Ngôn ngồi vào ghế phụ.
Vẻ mặt anh ta cười ngô nghê, trông hơi
giống một kẻ
ngốc bị thiếu não.
Phương Á đến nhà anh ta, vẫn còn ngơ
ngác.
"Trước đây em từng nói, em đến tìm tôi,
em sẽ mời tôi
ăn cơm." Hạ Tân Ngôn nói: "Em đến tìm
tôi, tôi mời em
ăn cơm."
Trang 65
65
Phương Á nghe câu "em đến tìm tôi"
này, có một cảm
xúc khác lạ cứ quấn quýt trong lòng.
"Em chỉ đến thăm anh, lát nữa em về nhà
anh họ em."
Phương Á không hề có ý định ở lại nhà
anh ta.
"Không sao, tôi sẽ không giữ em ngủ qua
đêm."
"..."
Hạ Tân Ngôn cười đi vào bếp, "Em chờ
nhé, tôi sẽ nấu
cơm cho em ăn."
Phương Á không ngờ anh ta lại chuẩn bị
tự mình vào
bếp.
"Em chưa nghe nói à, nghi thức tiếp đãi
cao nhất là nấu
cơm ở nhà. Mời ra ngoài ăn, tình cảm
thường thôi." Hạ
Tân Ngôn mở tủ lạnh, may mắn là còn
rau.
Phương Á thấy tay anh ta như vậy, nào
nỡ để anh ta,
một người bị thương, nấu cơm cho mình.
Bước vào bếp, "Để em làm."
Hạ Tân Ngôn quay lại nhìn cô, "Em là
khách mà."
"Không phải khách." Phương Á nói:
"Lần trước bữa cơm
đó chưa mời anh ăn t.ử tế, bữa này mượn
rau và bếp
của anh để bù lại."
Hạ Tân Ngôn nghe vậy liền cười,
"Được."
Anh ta không tranh giành.
Nhường bếp cho cô, anh đứng bên ngoài,
cứ thế nhìn
bóng dáng mảnh dẻ của cô đi đi lại lại
trong bếp.
Trang 66
66
Khung cảnh như thế này, anh ta đã tưởng
tượng rất
nhiều lần trong đầu, chỉ có lần này là
thực tế tồn tại.
Không dám tưởng tượng, nếu kết hôn rồi,
sẽ ấm áp
hạnh phúc đến mức nào.
Thức ăn làm xong, bày lên bàn, Hạ Tân
Ngôn nóng lòng
chụp một bức ảnh.
Lúc này, anh ta hơi cảm ơn người muốn
hại mình, nếu
không bị thương, Phương Á làm sao có
thể quay về
thăm anh ta?
"Ăn thôi." Phương Á hơi căng thẳng,
"Hơi nhạt, em
không biết có hợp khẩu vị anh không."
"Hợp chứ." Hạ Tân Ngôn ngồi xuống,
"Nhìn thôi đã thấy
ngon rồi."
Phương Á cũng ngồi xuống.
Hai người ăn cơm, thực sự giống như
một cặp vợ chồng
đang sống cuộc sống thường ngày.
"Khi nào em đi?" Hạ Tân Ngôn không
dám nghĩ cô sẽ ở
lại, mẹ cô còn ở nước ngoài.
Phương Á nuốt cơm xong mới nói:
"Ngày mai."
Hạ Tân Ngôn sững sờ, "Nhanh vậy?"
"Em chỉ quay về thăm anh một chút, anh
không sao thì
em đi." Phương Á cúi đầu nói câu này.
Tim Hạ Tân Ngôn đập nhanh hơn.
Trang 67
67
Một câu nói của cô cũng có thể chi phối
cảm xúc của anh
ta.
"Vậy là, chuyên quay về thăm tôi." Tim
Hạ Tân Ngôn
căng thẳng, anh ta nóng lòng muốn nghe
câu trả lời đó.
Phương Á mím môi, khẽ đáp một tiếng,
"Ừm."
Tim Hạ Tân Ngôn đập thình thịch, anh ta
rất kích động,
có chút không kìm được niềm vui sướng.
"Cảm ơn."
"Không có gì."
Hai người rất khách sáo.
Sự khách sáo này lại tràn đầy hương vị
mờ ám.
Hạ Tân Ngôn ăn thức ăn, trong lòng ngọt
ngào vô cùng.
Anh ta ước gì buổi tối này dài hơn nữa,
nên ăn cơm cũng
rất chậm.
Phương Á đặt đũa xuống, Hạ Tân Ngôn
vẫn đang ăn.
Ba món ăn và một món canh, anh ta đều
ăn hết, thậm
chí cơm trong nồi cũng không còn một
hạt.
Một bữa cơm, Hạ Tân Ngôn ăn từ tám
giờ, đến mười
một giờ mới xong.
Đĩa sạch bong, bát cũng sạch sẽ.
Phương Á hơi nghi ngờ Hạ Tân Ngôn có
ăn no không,
anh ta nhìn chằm chằm bát cơm của cô,
có cảm giác
muốn ăn luôn cả mấy hạt cơm còn sót lại
trong bát cô.
"Em đi rửa bát." Phương Á đứng dậy,
dọn dẹp bàn.
Trang 68
68
Hạ Tân Ngôn cũng giúp đỡ.
Anh ta đứng bên cạnh, nhìn tay Phương
Á rửa bát, anh
nói: "Đêm nay, ở lại đi."
Chiếc bát trong tay Phương Á suýt chút
nữa trượt mất,
cô đang định lắc đầu.
Lại nghe Hạ Tân Ngôn nói: "Nếu em
không yên tâm, tôi
có thể đi ở khách sạn."
"Không cần!" Phương Á vội vàng lắc
đầu, "Em về chỗ
anh họ em."
"Khuya rồi, em đi sẽ làm phiền họ. Ở chỗ
tôi có phòng,
em có thể ngủ phòng ngủ phụ." Hạ Tân
Ngôn chỉ muốn
giữ cô lại lâu hơn một chút, "Lát nữa tôi
sẽ đi khách sạn."
"Thật sự không cần."
"Tôi muốn em ở lại." Hạ Tân Ngôn nhìn
vào mặt cô.
Lòng Phương Á thắt lại, cô thở gấp hơn
một chút.
Hạ Tân Ngôn có ý với cô, anh ta không
hề che giấu.
Nếu cô chưa chia tay, anh ta sẽ không
mãnh liệt muốn
giữ cô lại như vậy.
"Không phải em chuyên quay về thăm tôi
sao? Ở lại đi,
nhìn tôi thêm một lát."
====================
