Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 306: Dùng Nam Sắc Cám Dỗ
Cập nhật lúc: 28/04/2026 02:27
"Đi đâu rồi?" Giọng Mạc Hành Viễn vẫn
còn ngái ngủ.
"Về nhà rồi."
Mạc Hành Viễn lật người, tay đặt ngang
mặt, giọng nói
lười biếng nhưng quyến rũ, khóe miệng
khẽ nhếch, "Lần
sau khi nào?"
"Lần sau tính."
"Anh tìm em, hay em tìm anh?"
"Mạc Hành Viễn, chuyện này phải cả hai
cùng cần thì
mới vui vẻ hơn."
Tô Ly biết với tính cách của anh ta, nếu
không đặt ra rào
cản, chắc chắn anh ta sẽ tìm cô mỗi ngày.
"Vậy đợi em tìm anh. Anh lúc nào cũng
sẵn sàng."
"..." Tô Ly cúp điện thoại.
Cô sửa soạn xong xuôi, mới lái xe đến
công ty.
Đồng nghiệp vừa thấy cô đã nhìn chằm
chằm vào mặt
cô, "Có phải gặp chuyện vui gì không?
Sắc mặt hồng hào,
mắt sáng long lanh."
Tô Ly sờ mặt, "Khoa trương vậy sao?"
"Tươi tắn rạng rỡ thấy rõ luôn."
Tô Ly cười mà không nói.
Đối phương cũng rất hiểu chuyện không
truy hỏi.
Trang 38
38
Có lẽ thực sự vì cơ thể được giải phóng,
Tô Ly cảm thấy
rất thoải mái suốt cả ngày hôm đó.
Hiệu suất công việc cũng rất cao, hoàn
toàn không giống
như trước đây muốn lười biếng.
Mạc Hành Viễn không liên lạc với cô
nữa, anh ta dường
như đang tuân thủ luật chơi của họ.
Tô Ly cảm thấy như vậy rất tốt, không có
vướng mắc
tình cảm, mọi chuyện trở nên đơn giản
hơn nhiều.
.
Phương Nhã tìm việc không thuận lợi, cô
không có kinh
nghiệm làm việc, nhiều công ty không
nhận.
Thực sự bước chân vào xã hội, cô mới
biết xã hội không
hề thân thiện như cô tưởng.
Cô xuống xe buýt đi bộ về nhà, cả người
có vẻ hơi rũ
rượi.
Một chiếc xe từ từ dừng lại, cửa kính hạ
xuống, "Phương
Nhã."
Phương Nhã dừng lại, nhìn qua, "Luật sư
Hạ."
"Lên xe đi." Hạ Tân Ngôn thấy mặt cô đỏ
bừng, rõ ràng
là bị nắng chiếu.
Phương Nhã lắc đầu, "Sắp đến nhà rồi."
Hạ Tân Ngôn nhìn cổng khu chung cư,
anh ta cũng không
cố ép, lái xe đi bên cạnh cô.
Trang 39
39
Phương Nhã bước vào cổng, nhưng lại
thấy Hạ Tân
Ngôn đang đứng ở cửa thang máy.
"Anh chưa đi sao?"
"Đợi cô."
Phương Nhã mím môi, cúi đầu, giọng rất
nhỏ, "Không
cần đâu."
Hạ Tân Ngôn bấm thang máy, chờ
Phương Nhã vào
trước.
Hai người đứng trong đó, Hạ Tân Ngôn
nhìn cô một cái,
"Tìm việc có thuận lợi không?"
Phương Nhã sợ anh ta hỏi chuyện này,
nhưng anh ta
vẫn hỏi.
"Vẫn đang tìm."
"Mùa tốt nghiệp, công việc nhiều, người
tìm việc cũng
nhiều, cứ từ từ thôi." Hạ Tân Ngôn biết
cô không muốn
nhận sự giúp đỡ của anh ta, chỉ có thể an
ủi cô.
"Vâng."
Kể từ lần gặp cô Đại kia, Phương Nhã đã
cố ý giữ khoảng
cách với Hạ Tân Ngôn.
Hạ Tân Ngôn cảm nhận được sự thay đổi
của Phương
Nhã, nhưng không rõ nguyên nhân cụ
thể.
"Nhà tôi còn thức ăn, tối đến nhà tôi ăn
cơm đi." Hạ Tân
Ngôn mời.
Trang 40
40
"Không cần đâu." Phương Nhã lắc đầu,
"Tối nay em có
việc rồi."
Hạ Tân Ngôn khẽ cau mày.
Cuối cùng anh ta vẫn không cố ép, tính
cách của cô ấy
như vậy, nếu cố ép chỉ khiến cô ấy rời xa
mình hơn.
"Được." Hạ Tân Ngôn đến tầng 6 thì ra
ngoài.
Cửa thang máy đóng lại lần nữa, bàn tay
nắm c.h.ặ.t của
Phương Nhã mới khẽ nới lỏng ra một
chút.
Thực ra hôm nay khi cô đi phỏng vấn, cô
đã thấy cô Đại
kia ở công ty đó.
Chỉ là nhìn thấy từ xa cùng với những
người phỏng vấn
khác.
Cô Đại kia mặc vest đen, trông như một
nữ cường nhân
quyết đoán, cử chỉ điệu bộ đều mang khí
chất mà chỉ
phụ nữ trưởng thành mới có.
Phương Nhã đứng trước mặt cô ta, hình
ảnh vịt con xấu
xí và thiên nga trắng được cụ thể hóa.
Về nhà ngồi trước máy tính, Phương Nhã
nhìn hồ sơ xin
việc, không có gì để sửa nữa, thực ra
ngoài mục kinh
nghiệm ra, mọi thứ đều rất ổn.
Nhưng hồ sơ đẹp cũng chẳng có ích gì,
xã hội này vẫn
coi trọng thực lực.
Phương Nhã bực bội nằm bò ra bàn, nhìn
chằm chằm
vào máy tính, cảm giác thất bại rất mãnh
liệt.
Trang 41
41
Tiếng chuông cửa vang lên phá tan cảm
xúc buồn bã của
cô.
Cô đi ra nhìn qua khe cửa, là Hạ Tân
Ngôn.
Do dự một lúc, cô mở cửa.
"Luật sư Hạ."
"Chắc chưa ăn gì đâu phải không? Cô ăn
tạm đi." Hạ Tân
Ngôn bưng một cái khay, bên trong có
hai món ăn, một
món mặn một món chay, một chén canh,
một bát cơm.
Người ta đã bưng đến tận nơi, nếu cô
không nhận, thì
có vẻ quá không biết điều.
Cô nhận lấy, "Cảm ơn."
"Tôi có thể vào không?" Hạ Tân Ngôn
hỏi.
"Vâng." Phương Nhã bưng đồ ăn đặt lên
bàn, quay lại
nhìn Hạ Tân Ngôn, anh ta bước vào và
đóng cửa lại.
Hạ Tân Ngôn thấy cô nhìn mình, "Tôi đã
ăn rồi, cô ăn đi."
"Ồ." Phương Nhã ngồi xuống, ăn cơm.
Hạ Tân Ngôn thấy máy tính trên bàn trà,
anh ta chỉ liếc
qua, rồi ngồi xuống ghế ăn.
Phương Nhã cúi đầu ăn, không dám nhìn
Hạ Tân Ngôn.
"Món ăn có được không?"
"Vâng, ngon ạ." Thực sự khá ngon.
Hạ Tân Ngôn cười, "Cô là người đầu tiên
nói ngon."
Phương Nhã ngẩng đầu, "Có ai nói
không ngon sao?"
Trang 42
42
"Không có." Hạ Tân Ngôn nhún vai, vẻ
mặt rất kiêu ngạo,
"Tôi chưa bao giờ nấu cơm cho người
khác ăn."
"..." Phương Nhã nhìn món ăn trong đĩa,
tim cô không
tự chủ đập mạnh.
Hạ Tân Ngôn lại bổ sung một câu, "Tôi
sợ tôi nấu cho họ
ăn, họ lại chê tôi. Chỉ có cô là nể mặt tôi
nhất."
Phương Nhã mím môi, giọng rất nhỏ,
"Thật sự rất
ngon."
"Được rồi, tôi tin cô." Hạ Tân Ngôn nói
xong câu này thì
không nói chuyện với cô nữa, sợ cô
không thoải mái.
Rốt cuộc là từ lúc nào mà cô ấy đột nhiên
lại né tránh
anh ta như vậy?
Hạ Tân Ngôn đang xem xét lại, nhưng
không nhớ ra.
Có lẽ là cô ấy gần đây tìm việc bị áp lực
quá, tâm trạng
không tốt?
Cô gái nhỏ nhắn lại rất có khí phách, chỉ
cần cô ấy nói
một lời, Phương Trung Duy có thể sắp
xếp cho cô ấy một
vị trí bất cứ lúc nào, hà cớ gì phải đội
nắng đi ra ngoài
tìm việc chứ?
"Luật sư Hạ, nếu anh bận thì về trước đi.
Lát nữa em rửa
xong sẽ mang xuống cho anh."
"Được."
Hạ Tân Ngôn hiểu cô gái nhỏ này đang
đuổi khéo mình,
anh ta nghe lời, bảo đi là đi.
Trang 43
43
Sau khi anh ta đi, Phương Nhã mới thở
phào nhẹ nhõm.
.
Hạ Tân Ngôn về nhà, gọi điện cho Mạc
Hành Viễn.
Anh ta kể Phương Nhã gần đây không
thèm để ý đến
anh ta, còn né tránh anh ta.
"Người ta không thích cậu." Mạc Hành
Viễn nói thẳng.
"Hừ, cô ấy có ý với tôi hay không mà tôi
lại không biết
à?" Hạ Tân Ngôn hừ lạnh, "Cậu chỉ vì Tô
Ly không thích
cậu, nên hy vọng thiên hạ không có
người yêu nhau."
"Hừ." Mạc Hành Viễn cười lạnh, "Tôi
không thèm."
Hạ Tân Ngôn lười để ý đến anh ta, "Ha.
Không thèm sao
lại tự mình vội vàng đưa mặt nóng đi áp
mông lạnh của
người ta?"
"Sao cậu lại biết tôi đưa mặt nóng đi áp...
cậu nói chuyện
đừng thô tục như vậy được không?" Mạc
Hành Viễn chê
bai anh ta.
"Chậc, hình như có gì đó không đúng."
Hạ Tân Ngôn rất
nhạy bén, "Không lẽ lại làm hòa rồi?"
Mạc Hành Viễn im lặng.
Hạ Tân Ngôn cạn lời, "Cậu lại dùng kế gì
để Tô Ly mắc
bẫy của cậu vậy?"
"..." Mạc Hành Viễn cảm thấy kết giao
bạn bè không cẩn
thận thật đáng sợ.
Trang 44
44
"Chẳng lẽ, cậu lại dùng nam sắc cám dỗ
Tô Ly? Ha, vô
liêm sỉ." Hạ Tân Ngôn mắng Mạc Hành
Viễn.
Mạc Hành Viễn không vui, "Rốt cuộc
cậu là bạn của ai?"
"Bạn của cậu, nên mới nhìn cậu rõ nhất."
"..." Mạc Hành Viễn trực tiếp cúp điện
thoại.
====================
