Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 366: Sống Thấu Đáo
Cập nhật lúc: 28/04/2026 03:38
Lục Tịnh kiên quyết cho rằng Mạc Hành
Viễn là con rể
mà nhà họ Trương đã nhắm đến, vì công
việc kinh
doanh mà bán đứng thân thể và hôn nhân
của mình, cô
ấy lại không khỏi than phiền về Mạc
Hành Viễn một hồi.
Tô Ly bình tĩnh suốt quá trình.
Mạc Hành Viễn muốn kết hôn, muốn có
hôn nhân có gia
đình. Một người như anh ấy vốn dĩ nên
tìm một đối
tượng môn đăng hộ đối để lập gia đình,
liên kết mạnh
mẽ mới là cách làm thông thường của các
gia tộc giàu
có. Tình yêu, có tồn tại trong giới nhà
giàu, nhưng rất
hiếm. Tô Ly cảm thấy dù có là thật, thì
cũng là chuyện
bình thường. Trên đường đi Lục Tịnh cứ
lải nhải không
ngừng, về đến nhà, Tô Ly đi pha cà phê,
Lục Tịnh quấn
chăn ngồi ở ban công.
Trang 103
103
“Cậu không lạnh sao?” Tô Ly rót cà
phê ra, mang đến
cho cô ấy.
Lục Tịnh nhận lấy, “Lạnh sẽ giúp đầu óc
tỉnh táo.”
“Tớ sợ cậu sẽ bị cảm.”
“Không sao.” Lục Tịnh uống cà phê,
cau mày, “Mạc Hành
Viễn có nói với cậu về cô Trương kia
không?”
“Anh ấy nói với tớ làm gì?” Tô Ly ngồi
trong nhà, kéo
cửa kính lại một chút, chắn không khí
lạnh bên ngoài,
cũng không để hơi ấm bên trong thoát ra.
Lục Tịnh nhìn chằm chằm cô, “Nếu là
liên hôn, chắc chắn
sẽ thành. Khác với yêu đương bình
thường, chuyện này
liên quan đến công việc kinh doanh và
bản đồ thương
mại của hai nhà.”
Tô Ly gật đầu, “Ừm.”
“A!” Lục Tịnh còn sốt ruột hơn cả Tô
Ly, “Anh ấy sẽ trở
thành người đàn ông của người khác.”
“Tớ biết mà.” Tô Ly cười, “Tịnh Tịnh,
bây giờ tớ chỉ muốn
kiếm tiền, có tiền rồi, cái gì cũng có. Đạt
được tự do tài
chính, thân tâm và tư tưởng cũng sẽ tự
do.”
“Tình yêu chỉ là một phần nhỏ trong
cuộc đời, có thì
thêm tươi đẹp, không có vẫn sống rực
rỡ.”
Lục Tịnh há hốc miệng, ngây người nhìn
Tô Ly.
Tô Ly đưa tay lắc lắc trước mắt cô ấy,
thấy cô ấy chớp
mắt mới cười hỏi: “Cậu làm gì thế?”
Trang 104
104
“Tớ đột nhiên phát hiện ra, bây giờ cậu
sống thật thấu
đáo.”
Tô Ly cười, uống một ngụm cà phê, “Bởi
vì tớ đã trải qua
hết rồi.”
Lục Tịnh thở dài, “Tớ, người không thể
nào kết hôn nhất
lại kết hôn, còn kết hôn lâu như vậy. Cậu,
người kết hôn
sớm nhất, lại độc thân lâu hơn cả tớ kết
hôn.”
“Cậu đã gặp được một người bạn đời
tốt, thì nên dài lâu
chứ.” Tô Ly nhìn Lục Tịnh với ánh mắt
dịu dàng, “Cậu
xứng đáng có được mọi điều tốt đẹp
nhất.”
Lục Tịnh cảm động không thôi, vội vàng
dang hai tay,
“Ôm cái nào.”
Tô Ly nghiêng người tới, cười để cô ấy
ôm.
Tô Ly phải về quê Lục Tịnh ăn tiệc, cô
báo cho Tạ Cửu Trị
biết.
Lục Tịnh cũng mời Tạ Cửu Trị, Tạ Cửu
Trị muốn đi, nhưng
phải trông quán, nên đã không đi.
Quãng đường hơi xa, Tô Ly không định
tự lái xe, nên đi
cùng xe với Trì Mộ và Lục Tịnh, nghĩ
rằng ba người thay
nhau lái sẽ nhanh hơn, cũng không quá
mệt.
Tô Ly chờ Lục Tịnh ở nhà, Lục Tịnh gọi
điện nói đã ở dưới
nhà, Tô Ly liền xuống lầu.
Mùa đông đi ra ngoài cũng tiện, không
cần mang quá
nhiều quần áo để thay, đi lại nhẹ nhàng.
Trang 105
105
Đến hầm để xe, Tô Ly thấy một chiếc xe
thương mại bảy
chỗ đang đậu ở ven đường, bật đèn, cô đi
tới.
Cửa sổ ghế phụ mở ra, đầu Lục Tịnh thò
ra ngoài.
“Lái xe lớn thế?” Tô Ly hỏi.
Lục Tịnh có chút ngượng ngùng, “Đông
người mà.”
Tô Ly nghĩ mới có ba người, lái xe năm
chỗ là được rồi.
Cửa xe tự động mở ra, Tô Ly nhìn vào
trong, thấy Mạc
Hành Viễn đang ngồi ở đó.
“Tô Ly.” Hạ Tân Ngôn cũng ở hàng
ghế sau, vẫy tay với
cô.
Quả nhiên, đông người.
Tô Ly liếc nhìn chiếc ghế đơn bên cạnh
Mạc Hành Viễn,
cô gọi Hạ Tân Ngôn, “Anh có muốn ngồi
phía trước
không?”
“Không cần, tôi một mình chiếm ba chỗ
sau, rộng rãi.”
“Được.” Dù sao, chỗ của cô và Mạc
Hành Viễn cũng
không liền nhau, mỗi người một chỗ
cũng tốt.
Cửa xe đóng lại, Trì Mộ lái xe.
Trên đường đi, mấy người không nói
chuyện.
Lục Tịnh gửi tin nhắn cho Tô Ly.
【Sáng nay tớ khách sáo gọi Mạc Hành
Viễn, ai ngờ anh
ta không khách sáo chút nào, tớ gọi là
anh ta đồng ý đi
ngay.】
Trang 106
106
【Ban đầu tớ định nói trước với cậu,
nhưng lại sợ cậu
biết anh ta đi thì cậu sẽ không đi, nên tớ
không nói.】
【Xin lỗi nha, A Ly.】
Sau đó, là một biểu tượng cầu xin tha
thứ.
Tô Ly bình tĩnh trả lời, 【Không sao.
Đông người, nhiều
tài xế.】 Lục Tịnh quay đầu lại nói với
các chàng trai phía sau:
“Mọi người ngủ một lát đi, lát nữa
chúng ta thay nhau
lái xe nhé.”
“Nhận lệnh.” Hạ Tân Ngôn đáp lời
nhanh nhất.
Mạc Hành Viễn không trả lời.
Lúc này Lục Tịnh không coi Mạc Hành
Viễn là ông chủ
của Trì Mộ nữa, “Tổng giám đốc Mạc?”
“Lát nữa đổi tới tôi.”
“Vâng ạ.” Lục Tịnh lúc này mới vui vẻ
quay đầu lại.
Tô Ly cười nhìn ra ngoài cửa sổ xe, xe đã
lên đường cao
tốc, hàng cây hai bên lướt qua trước mắt.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự yên tĩnh
trong tốc độ.
Lúc này, điện thoại di động của Mạc
Hành Viễn reo lên,
phá vỡ sự yên tĩnh vốn có trong xe.
“Alo.”
“Hành Viễn, anh đi đâu vậy?” Đầu dây
bên kia là giọng
một cô gái.
Trang 107
107
Trong xe quá yên tĩnh, mọi người đều
nghe thấy giọng
nói đó.
Lục Tịnh cau mày, nghiêng đầu nhìn Trì
Mộ, Trì Mộ tập
trung lái xe, tai không nghe thấy gì.
“Có chút việc, ra khỏi thành phố rồi.”
“Vậy khi nào anh về?”
“Hai hôm nữa.”
“Ồ.” Cô gái rõ ràng không vui, “Mấy
ngày nay anh không
ở bên em, một mình em chỉ ở khách sạn
hoặc đi mua
sắm, lại không quen biết ai.”
Mạc Hành Viễn hít sâu một hơi, “Anh
đặt vé máy bay
cho em, em về nhà đi.”
“Không muốn.”
Lục Tịnh quay đầu sang một bên nhìn về
phía Tô Ly, Tô
Ly nhắm mắt lại.
“Thôi, em đợi anh về.”
“Được.”
“Tạm biệt.”
“Ừm.”
Cúp điện thoại, Mạc Hành Viễn nghiêng
đầu, Tô Ly vẫn
giữ nguyên một tư thế, dường như đã
ngủ.
Cuộc gọi kết thúc, trong xe còn yên tĩnh
hơn lúc nãy.
Lục Tịnh hoàn toàn không quen với sự
yên tĩnh này.
Trang 108
108
“Ai vậy?” Lục Tịnh ngước nhìn gương
chiếu hậu, hỏi Mạc
Hành Viễn, “Tình yêu mới à?”
Trì Mộ liếc nhìn Lục Tịnh.
Lục Tịnh mặc kệ.
Hạ Tân Ngôn biết Lục Tịnh chưa bao giờ
coi Mạc Hành
Viễn là ông chủ của Trì Mộ, bây giờ hỏi
câu này, chắc
chắn là có chuyện vui để xem rồi.
“Chỉ là bạn bè.” Mạc Hành Viễn chưa
bao giờ dám coi
thường Lục Tịnh, vị trí của cô ấy trong
lòng Tô Ly rất
quan trọng.
Lục Tịnh cười hề hề: “Bạn gái?”
Mạc Hành Viễn cau mày, dù biết Lục
Tịnh cố ý, anh cũng
không có cách nào.
“Không phải.”
“Anh có bạn gái cũng không sao mà.
Mọi người đều
quen biết nhau cả rồi, có thể dẫn ra giới
thiệu một chút.”
Lục Tịnh cũng không hẳn là cố ý, Tô Ly
còn không bận
tâm, cô ấy bận tâm làm gì.
Chẳng qua là rảnh rỗi, muốn tìm chuyện
để nói thôi.
Hạ Tân Ngôn cũng tham gia vào cuộc
vui, “Không phải
bạn gái.”
Lục Tịnh quay lại, “Anh biết à?”
“Có lẽ là vợ sắp cưới.”
Mạc Hành Viễn liếc nhìn Hạ Tân Ngôn
một cái lạnh lùng.
Trang 109
109
Hạ Tân Ngôn đẩy gọng kính, cười vô tư,
“Tổng giám đốc
Trương rất hài lòng về anh, còn đặc biệt
để con gái theo
anh đến Cửu Thành, đó chẳng phải là coi
anh là con rể
tương lai rồi sao?”
“Bàn chuyện cưới hỏi, kết hôn sinh con,
là chuyện bình
thường, anh không cần phải ngại.” Hạ
Tân Ngôn đúng là
một người bạn tồi.
Anh biết Mạc Hành Viễn không muốn
nghe những điều
này, nhưng anh ta cứ muốn nói.
Và còn muốn nói cho Tô Ly nghe.
====================
