Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 386: Là Một Cậu Em Trai
Cập nhật lúc: 28/04/2026 03:43
Lục Tịnh nhất quyết đòi gặp cậu em trai
kia.
Tô Ly chiều theo ý cô.
Ngày hôm sau, Tô Ly hẹn Quý Hằng ra
ngoài ăn tối.
Lục Tịnh ngồi trong nhà hàng, dán mắt
vào cửa ra vào.
“Người ta nói sẽ đến mà, em có cần
phải vậy không?”
Tô Ly thực sự bó tay với cô bạn.
Lục Tịnh chỉ muốn xem rốt cuộc cậu ấy
đẹp trai đến mức
nào.
Cậu ấy đến rồi.
Một chàng trai với mái tóc dài vừa phải,
lông mày rậm,
mắt to, sống mũi cao thẳng xuất hiện.
Cấu trúc xương của cậu ấy rất đẹp, khuôn
mặt góc cạnh,
là kiểu mỹ nam đậm nét.
Thân hình cũng đẹp, dáng cao, vai rộng
eo thon, sải
bước dài tiến lại gần, khuôn mặt càng
thêm rõ ràng
trước mắt.
Cậu ấy cười với Tô Ly, nụ cười đó khiến
Lục Tịnh không
khỏi l.i.ế.m môi.
Trang 249
249
Đẹp trai thật!
Không chỉ đẹp trai, mà còn rất tươi sáng,
rạng rỡ, ch.ói
lọi, thu hút ánh nhìn.
Tuổi trẻ thật tốt.
Trông đầy sức sống.
Tô Ly thật biết cách chọn.
“Chị.” Quý Hằng vừa cất lời, giọng nói
rạng rỡ, dễ nghe
như làn gió xuân.
Tô Ly bảo cậu ngồi xuống, “Giới thiệu
với em, đây là bạn
thân của chị, Lục Tịnh.”
Quý Hằng nhìn Lục Tịnh, cười nói:
“Người đẹp thích chơi
với người đẹp. Chị Tịnh Tịnh, chào chị,
em là Quý Hằng.”
“Chậc, miệng lưỡi ngọt ngào ghê.” Lục
Tịnh nhìn chàng
trai lớn này với ánh mắt ngưỡng mộ.
“Hai chị muốn ăn gì?” Quý Hằng gọi
phục vụ, bảo họ gọi
món, “Cứ gọi thoải mái, đừng tiết kiệm
tiền cho em.”
“Chị mời em.” Tô Ly cầm lấy thực đơn.
Quý Hằng lắc đầu, “Làm sao được chứ?
Đi ăn với đàn
ông, đâu có lý nào lại để phụ nữ trả tiền.”
“Ôi, còn có chút phong thái đàn ông
đấy nhỉ.” Lục Tịnh
trêu chọc.
“Không phải đâu, em vẫn luôn ở nhà
chị, ăn của chị, ở
của chị, ngủ của chị, ra ngoài ăn một bữa
cơm sao có
thể để chị trả tiền được. Cho em một cơ
hội thể hiện
Trang 250
250
được không?” Quý Hằng nhìn Tô Ly,
ánh mắt chân thành
và trong sáng.
Tô Ly bất lực, “Được rồi, em trả tiền.”
Quý Hằng lúc này mới cười toe toét, lộ ra
hàm răng
trắng bóng.
“Ăn của chị, ở của chị, ngủ của chị?”
Lục Tịnh nhìn Tô Ly,
“Sống chung hả?”
Tô Ly nhướng mày, “Không được sao?”
Không phải là không được, chỉ là Lục
Tịnh không ngờ Tô
Ly ra nước ngoài một chuyến, hành động
lại nhanh đến
vậy.
Cô nhìn cậu em "sói nhỏ" đang nghiêm
túc gọi món bên
cạnh, có lẽ Tô Ly ở bên một chàng trai
chưa quá trưởng
thành như thế này cũng khá tốt.
“Được.” Chỉ cần bạn thân vui là cô
đồng ý hết.
Gọi món xong, Lục Tịnh hỏi Quý Hằng
có sống ở nước
ngoài mãi không?
Quý Hằng nói phải, thỉnh thoảng sẽ về
nước ở một thời
gian.
Lần này ở nước ngoài gặp Tô Ly, nên
cậu đi theo về.
Khi Quý Hằng vào nhà vệ sinh, Lục Tịnh
khoanh tay, nhìn
Tô Ly, “Gia đình cậu ấy ở nước ngoài,
giờ về với cậu chỉ
là tạm thời thôi.”
“Ừm, tớ biết.”
Trang 251
251
“Vậy mà cậu vẫn...”
“Thế này chẳng phải vừa hay sao?” Tô
Ly không thấy có
vấn đề gì, “Cậu ấy biết tớ là người không
kết hôn, cậu
ấy hiện tại cũng chưa có ý định kết hôn.
Hai bên hợp ý
nhau, vui vẻ là được rồi.”
Lục Tịnh mím môi, luôn cảm thấy Tô Ly
không phải là
người không nghiêm túc trong chuyện
tình cảm.
“Cậu đừng nhìn tớ như thế.” Tô Ly đưa
tay vẫy trước
mặt cô, “Tớ rất vui vẻ.”
“Được rồi. Chỉ cần cậu vui là được.”
“Đương nhiên là vui.”
Quý Hằng thực sự là một chàng trai trẻ
tươi sáng, trò
chuyện với cậu ấy luôn khơi gợi sự tò
mò.
Hơn nữa, cậu ấy rất biết cách trao giá trị
cảm xúc, bất
kể họ nói gì, chỉ cần hỏi đến, cậu ấy đều
đưa ra những
phản hồi tích cực nhất.
Em trai nói chuyện, đúng là biết cách dỗ
dành chị gái.
Lục Tịnh cuối cùng cũng hiểu tại sao
nhiều phụ nữ bây
giờ thích chơi với các cậu em trẻ tuổi.
Kết thúc bữa ăn, Quý Hằng đi thanh toán,
Lục Tịnh
khoác tay Tô Ly, “Nếu tớ chưa kết hôn,
tớ cũng sẽ tìm
một cậu em.”
“Trì Mộ biết sẽ buồn đấy.”
Trang 252
252
“Tiếc là tớ đã kết hôn rồi.” Lục Tịnh
cười hì hì, “Chồng
tớ đối xử với tớ rất tốt, tớ rất mãn
nguyện.”
Tô Ly khẽ chọc vào trán cô, “Cậu đừng
khoe tình yêu
trước mặt tớ nữa.”
“Không phải cậu đang khoe trước mặt
tớ sao? Tớ có một
mình, cậu có hai người, rốt cuộc ai đang
khoe khoang
hả?” Lục Tịnh sờ trán, quay đầu thấy
Quý Hằng đi tới,
“Thật sự sống chung à?”
“Ừm.” Giọng Tô Ly kéo dài.
Lục Tịnh khẽ thở dài, buông tay Tô Ly
ra, “Xem ra dạo
này, cậu không cần tớ nữa rồi.”
“Đúng là không cần nữa rồi.” Tô Ly
cười.
“Thấy sắc quên bạn.” Lục Tịnh khẽ
thúc vào eo cô.
Tô Ly lách người né tránh.
Lục Tịnh đưa tay cù cô, Tô Ly sợ nhột,
nắm tay cô né
sang một bên, hai người cười đùa không
giữ chút hình
tượng nào.
“Cẩn thận.” Tô Ly suýt nữa hụt chân
trên bậc thềm, là
Quý Hằng đã kịp thời nắm lấy cánh tay
cô, giữ cô đứng
vững.
Lục Tịnh đùa đủ rồi, buông tha cho Tô
Ly.
Cô nhìn Quý Hằng đứng bên cạnh Tô Ly,
như một vị thần
hộ mệnh của cô ấy.
Càng nhìn, càng thấy họ xứng đôi.
Trang 253
253
“Thôi, ăn cơm xong rồi, tớ phải về công
ty đây.” Lục Tịnh
nhìn giờ, “Hai cậu có kế hoạch gì
không?”
“Về nhà, ngủ.” Tô Ly nói thẳng.
Lục Tịnh nhíu mày, nhìn Quý Hằng đang
cười quyến rũ
đứng sau lưng cô, “Ban ngày ban mặt mà
ngủ sao?”
“Chứ sao nữa?” Tô Ly nhún vai, “Có
chuyện gì tốt hơn
chuyện này à?”
“......” Lục Tịnh mặc kệ cô.
“Được rồi, hai cậu về ngủ đi, tớ đi đây.”
Lục Tịnh vẫy tay
với họ, rồi lên xe.
Sau khi tiễn cô đi, Quý Hằng khẽ chạm
ngón tay vào vai
Tô Ly.
Tô Ly quay đầu nhìn cậu, “Sao thế?”
“Về nhà ngủ sao?” Mắt Quý Hằng cong
lên khi cười,
sáng lấp lánh, rất đẹp.
“Ừm. Em muốn làm gì?”
Quý Hằng lắc đầu, “Cùng chị về nhà.”
Hai người lên xe, Tô Ly khởi động xe,
hoàn toàn không
để ý rằng chiếc xe của Mạc Hành Viễn
đang đậu cách đó
không xa, và anh ta đã tận mắt chứng
kiến sự thân mật
của Tô Ly với người đàn ông bên cạnh.
Buổi tối chuẩn bị đi làm, Tô Ly về nhà
liền vào phòng ngủ
chuẩn bị ngủ bù.
Trang 254
254
Cô vừa định đóng cửa, Quý Hằng đi tới,
nhìn cô.
“Sao thế?”
“Chị ơi, mọi người đều nghĩ em với chị
là một đôi, vậy
mà đến giờ em vẫn phải ngủ sofa. Khi
nào thì chị mới
chịu cho em danh chính ngôn thuận
đây?” Quý Hằng
than phiền.
Tô Ly cười.
Cô nhìn Quý Hằng từ đầu đến chân,
“Trước đây em nói
với chị là yêu con người chị, yêu linh hồn
chị, chứ không
phải thể xác chị cơ mà.”
Quý Hằng thở dài, cụp mắt, “Em hối hận
rồi.”
“Ha.” Tô Ly cười thành tiếng, ngón trỏ
nhẹ nhàng chọc
vào n.g.ự.c cậu, “Em không cần điều chỉnh
múi giờ sao?
Mau đi ngủ đi. Tối nay chị phải đến quán
rồi, cần ngủ
bù.”
Quý Hằng trông như một đứa trẻ không
được ăn kẹo,
vẻ mặt không vui.
Tô Ly dựa vào khung cửa, nhìn Quý
Hằng, tâm trạng cô
rất thư thái, cảm thấy cuộc sống thật tươi
đẹp.
Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao một số
đàn ông lại thay
đổi người yêu như thay áo.
Gặp người đẹp trai, cô cũng rung động,
muốn đưa về
nhà, lúc vui thì trêu chọc một chút, lúc
không vui thì để
cậu ấy tự chơi, cũng tốt.
Trang 255
255
“Quý Hằng.”
“Dạ?”
“Ngày mai em dọn ra khách sạn ở đi.”
Quý Hằng nhìn chằm chằm cô, “Tại
sao?”
Tô Ly từ từ đóng cửa lại, cười nói: “Chị
sợ chị không kìm
chế được, sẽ ra tay với em.”
“Chị cứ ra tay đi.” Quý Hằng dùng tay
chặn cửa lại, đôi
mắt trong veo nhìn thẳng vào mặt Tô Ly,
yết hầu nhô
lên chuyển động mạnh, “Em sẽ cho chị.”
====================
