Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 573: Là Con Không Muốn Sinh,
Cập nhật lúc: 03/05/2026 16:30
hay Tô Ly không muốn sinh
Mặc dù trong nhà có thuê bảo mẫu,
nhưng đa phần thời
gian vẫn là Trì Mộ chăm sóc em bé.
Tô Ly cứ rảnh là đến thăm Lục Tĩnh và
em bé, em bé đã
ra tháng trông hoàn toàn khác so với lúc
mới sinh, bụ
bẫm trắng trẻo, vô cùng ngoan ngoãn.
Đứa bé cũng rất thích Tô Ly. Tuy nhiên,
hình như cậu bé
không thích Mạc Hành Viễn.
Mạc Hành Viễn vừa bế, cậu bé hoặc là
cứ nhìn chằm
chằm Mạc Hành Viễn, không khóc cũng
không cười,
hoặc là khóc. Ai cũng trêu chọc anh, rõ
ràng anh là người
đầu tiên bế đứa bé, sao đứa bé lại không
thân thiết với
anh chút nào. Sau đó, Mạc Hành Viễn
không bế cậu bé
nữa.
Về nhà còn nói với Tô Ly: "Mấy đứa trẻ
con chẳng đáng
yêu chút nào. Thật không hiểu những
người thích trẻ
con nghĩ gì. Cứ động một chút là khóc,
tiếng khóc ồn ào
đau cả đầu. Không chịu nổi."
Thật ra, Tô Ly đã lờ mờ cảm nhận được
từ lúc anh bế
đứa bé và chê nó xấu, những lời Mạc
Hành Viễn nói là
ngụ ý bảo cô rằng không sinh con cũng
không sao, anh
không hề khao khát.
Trang 158
158
"Tiểu Triều Tiêu, lại đây mẹ đỡ đầu bế
nào." Tô Ly bế em
bé, cả người trở nên dịu dàng vô cùng.
Ban đầu định gọi là Triều Thiên Tiêu (ớt
chỉ thiên), sau
thấy gọi không thuận miệng lắm, lại
không đáng yêu,
nên gọi thành Tiểu Triều Tiêu.
Lục Tĩnh cười nói: "Nó thích cậu nhất
đấy."
Tô Ly nhẹ nhàng xoa khuôn mặt bầu
bĩnh của tiểu gia
hỏa, "Chắc chắn rồi, vì tôi là mẹ đỡ đầu
mà."
"À đúng rồi, cậu lấy đồ trong túi xách
của tôi ra đi." Tô
Ly ra hiệu cho Lục Tĩnh mở túi của cô.
"Cái gì thế?" Lục Tĩnh vừa hỏi vừa cầm
lấy túi xách mở
ra, bên trong có một chiếc hộp nhỏ, mở
ra là một chiếc
vòng cổ vàng rất đẹp.
Trên đó còn khắc một chữ "Lộc" (祿).
"Nặng quá vậy?" Lục Tĩnh cân thử, "Cái
này bao nhiêu
chỉ/gram vậy?"
Tô Ly lắc đầu, "Là Mạc Hành Viễn mua
đấy. Trước đó
anh ấy cứ nghĩ nên mua vòng tay vàng
hay vòng cổ vàng,
mẹ anh ấy nói bé trai thì nên tặng vòng
cổ vàng."
Lục Tĩnh ngạc nhiên, "Mạc Hành Viễn
mua? Lại còn là
mẹ anh ấy gợi ý nữa?"
"Ừm." Tô Ly bế đứa bé, cười nhìn Lục
Tĩnh, "Sao phản
ứng dữ vậy?"
Trang 159
159
"Không phải, anh ấy muốn làm gì chứ?
Tốt với con trai
tôi như thế." Lục Tĩnh nhìn chiếc vòng
cổ vàng, "Đúng là
vừa tinh xảo vừa nặng."
Nặng là điểm nhấn.
Tô Ly cười, "Chắc khoảng 100 gram
đấy."
Lục Tĩnh cũng không chắc chắn, phải
cân mới biết.
"Hôm tôi sinh con, cậu và Mạc Hành
Viễn mỗi người
mừng 50 ngàn tệ, bây giờ anh ấy lại tặng
chiếc vòng cổ
vàng to thế này, tôi thật sự không dám
nhận." Lục Tĩnh
đặt chiếc vòng cổ vàng trở lại hộp.
"Anh ấy còn dám tặng, sao cậu lại không
dám nhận?" Tô
Ly cười nói: "Anh ấy đặc biệt nhờ tôi
nhắn với cậu là,
chiếc vòng là tặng cho con đỡ đầu, cậu là
mẹ không
được giữ làm của riêng. Tuy đứa bé
không thích anh ấy,
nhưng dù sao cũng là con đỡ đầu của anh
ấy, anh ấy cần
mua thì vẫn phải mua."
Lục Tĩnh bật cười.
"Được rồi. Vậy tôi thay con trai cảm ơn
bố đỡ đầu của
nó."
.
Lục Tĩnh không tổ chức tiệc đầy tháng
cho con, cô cũng
không định tổ chức tiệc đầy năm.
Cô dự định đợi đến khi con trai được một
tuổi, sẽ tổ
chức một bữa tiệc sinh nhật đơn giản.
Trang 160
160
Tuy nhiên, cô vẫn mời những người bạn
thân nhất đến
ăn một bữa cơm.
Trong phòng riêng của khách sạn, Trì
Mộ bế em bé, Lục
Tĩnh và bạn bè vừa ăn uống vừa trò
chuyện vui vẻ.
Cửa phòng riêng được đẩy ra, Mạc Hành
Viễn và Mạc
phu nhân cùng bước vào.
Ban đầu Mạc Hành Viễn nói buổi trưa có
việc xã giao
nên không đến, ai ngờ lại cùng ở chung
một khách sạn.
Lại tình cờ gặp Mạc phu nhân cũng đang
đi ăn với bạn,
biết Lục Tĩnh đang mời bạn bè ăn cơm ở
đây, nên hai
người cùng ghé qua chào hỏi.
Mạc phu nhân vừa nhìn đã thấy tiểu gia
hỏa trong vòng
tay Trì Mộ, bà vô cùng yêu thích.
"Trông đáng yêu quá, sao mà đáng yêu
thế này." Mạc
phu nhân hỏi Trì Mộ, "Có thể cho tôi bế
một lát không?"
Trì Mộ đương nhiên là đồng ý.
Mạc phu nhân đưa túi xách cho Mạc
Hành Viễn cầm, rồi
đón lấy em bé, ánh mắt yêu thương
không hề che giấu,
bà bế không muốn buông tay.
Mẹ Lục nhìn thấy Mạc phu nhân ăn mặc
lộng lẫy, toàn
thân trang sức lấp lánh, trông rất quý
phái.
Bà không khỏi thầm nghĩ, nếu mẹ chồng
của Lục Tĩnh
cũng như thế này thì tốt biết mấy.
Trang 161
161
Thấy Mạc phu nhân thích trẻ con đến
vậy, mẹ Lục đứng
bên cạnh cười nói: "Đợi Tô Ly sinh con,
không biết bà
nội nó sẽ cưng cháu đến mức nào."
Mẹ Lục vốn định nói một câu nịnh nọt để
làm vui lòng
Mạc phu nhân, nhưng bà không hề để ý
thấy khuôn mặt
đang mỉm cười của Tô Ly thoáng cứng
lại.
Mạc Hành Viễn chú ý đến biểu cảm của
Tô Ly.
"Sinh con quá vất vả." Mạc Hành Viễn
nói một cách lạnh
nhạt, "Tôi không có ý định sinh con."
Nụ cười trên khuôn mặt Mạc phu nhân
đang đùa với
đứa bé cũng thay đổi, nhưng bà không
tranh cãi với Mạc
Hành Viễn, chỉ cười nói với mẹ Lục:
"Giới trẻ bây giờ
không kết hôn, không sinh con. Tôi già
rồi, không quản
được chúng. Có thì là phúc khí. Không
có, cũng là một
loại phúc khí khác."
Mẹ Lục lắc đầu, "Dù sao thì cũng nên
sinh một đứa. Là
con trai hay con gái đều được, sau này về
già, dù có vào
viện dưỡng lão, cũng có con cháu đến
thăm, sẽ không
bị bắt nạt."
Lục Tĩnh cau mày, chạm nhẹ vào bà, ra
hiệu bà đừng nói
nữa. Mẹ Lục liếc nhìn Tô Ly, cười nói:
"Tô Ly, con và Mạc
Hành Viễn đã bên nhau bao nhiêu năm
rồi, cũng đến lúc
sinh một đứa con rồi. Mẹ nói cho con
biết, sinh con sớm
thì dễ hồi phục, con xem chúng ta hồi đó
ngoài hai mươi
Trang 162
162
đã sinh con rồi, sinh xong còn có thể
xuống đất làm
việc."
"Với lại, con xem mẹ chồng con còn trẻ
thế này, bà ấy
còn có thể giúp con trông con vài năm.
Tốt biết bao."
Lục Tĩnh càng nghe mặt càng sa sầm,
"Mẹ, đừng nói
nữa!"
"Không phải mẹ đang tốt cho Tô Ly
sao?" Mẹ Lục lại chỉ
vào Lục Tĩnh, "Con cũng vậy, con là bạn
thân của Tô Ly,
sao không khuyên con bé một chút. Sớm
kết hôn sinh
con, mới là điều phụ nữ nên làm nhất."
"Mẹ!" Lục Tĩnh không nhịn được nâng
cao giọng.
Có lẽ vì tiếng này quá đột ngột, đứa bé
đang yên lặng
bỗng dưng khóc ré lên.
Mạc phu nhân vội vàng bế đứa bé dỗ
dành, Trì Mộ đi
tới, "Để tôi bế cho."
Mạc phu nhân trả lại đứa bé cho anh. Vì
đứa bé khóc,
mẹ Lục mới chịu im miệng, vội vàng bế
đứa bé, "Ôi chao,
cháu ngoan đừng khóc, lại đây bà ngoại
bế."
Trì Mộ đành giao đứa bé cho mẹ Lục.
"Mọi người cứ ăn đi, tôi ra ngoài trước."
Mạc phu nhân mỉm cười chào mọi người,
rồi cầm lấy túi
xách từ tay Mạc Hành Viễn, lấy ra một
phong bao lì xì
đã chuẩn bị sẵn đưa đến trước mặt tiểu
gia hỏa.
Trang 163
163
"Đây là quà gặp mặt, cục cưng." Mạc
phu nhân đặt
phong bao lì xì vào trong khăn quấn bé.
Mẹ Lục thấy vậy, vội nói: "Không nên
nhận đâu ạ."
"Lục Tĩnh và A Ly là bạn tốt, Trì Mộ lại
theo Hành Viễn
bao nhiêu năm rồi. Đều là người một nhà
cả, nên làm
vậy." Mạc phu nhân vỗ nhẹ vào tiểu gia
hỏa qua lớp
khăn quấn, rồi hỏi Mạc Hành Viễn, "Con
có đi nữa
không?"
Mạc Hành Viễn nhìn Tô Ly, Tô Ly đã
lấy lại bình tĩnh, trên
mặt không có biểu cảm gì đặc biệt.
"Vâng." Mạc Hành Viễn gật đầu.
Hai mẹ con bước ra khỏi phòng riêng,
cửa đóng lại, sắc
mặt Mạc phu nhân liền thay đổi. Bà
nghiêm nghị hỏi
Mạc Hành Viễn, "Là con không muốn
sinh, hay A Ly
không muốn sinh?"
====================
