Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 611: Giấc Mơ Làm Giàu Qua Đêm
Cập nhật lúc: 03/05/2026 16:36
Trì Mộ đã rời khỏi Mạc thị.
Mạc Vũ Nhiên lướt điện thoại, thấy hiện
tại Mạc thị và
Trì Mộ đều được mọi người ca ngợi, cổ
phiếu của Mạc
thị tăng vọt, kéo theo Mạc Hành Viễn
cũng nhận được
thêm vài dự án.
“Oánh Oánh, rốt cuộc cậu đang làm gì
vậy?” Mạc Vũ
Nhiên đặt điện thoại xuống, nhìn An
Oánh đối diện,
“Cậu biết dạo gần đây lòng tôi cứ như đi
tàu lượn siêu
tốc, lúc lên lúc xuống không? Biến cố
của Mạc thị hai
ngày trước, bố mẹ tôi đều hoảng hốt.”
“Cuối cùng thì cũng đâu có sao?” An
Oánh bưng cà phê
lên, nụ cười đầy vẻ tự tin của người nắm
quyền, “Cậu
xem cổ phiếu của Mạc thị bây giờ. Đây
cũng coi như là
trong họa có phúc.”
Mạc Vũ Nhiên cau mày, “Cậu không sợ
người phụ nữ già
đó nhảy ra c.ắ.n cậu một miếng sao?”
“Cô ta còn không nhận ra người, làm sao
mà nhảy ra
được? Một con bạc, chỉ cần biết cách
kiếm tiền thì
chuyện gì cũng làm được.” An Oánh
hoàn toàn không
Trang 73
73
coi Triệu Ngọc Bình ra gì, hơn nữa cô ta
cũng không hề
lộ mặt.
Mạc Vũ Nhiên hít sâu một hơi, “Hành
Viễn vẫn rất giỏi,
bao nhiêu năm qua đã làm rất nhiều việc
thiện. Nếu
không phải Mạc thị đã làm những điều
này, thì dư luận
e rằng đã không thay đổi nhanh như
vậy.”
“Người đàn ông này, càng hiểu rõ lại
càng thích.” Trong
mắt An Oánh tràn đầy sự ngưỡng mộ
dành cho Mạc
Hành Viễn, và cả sự quyết tâm phải có
được anh.
Mạc Vũ Nhiên nhìn vẻ mặt của cô ấy,
biết rõ tham vọng
của cô ấy, “Dù sao thì, miễn là không
ảnh hưởng đến gia
đình Mạc, cậu muốn làm gì thì làm.”
“Tôi có thể làm gì được chứ?” An Oánh
cười nhẹ,
“Tương lai tôi sẽ là nữ chủ nhân của nhà
họ Mạc, sao có
thể khiến gia đình chồng tương lai của
mình rối tinh rối
mù được.”
Nghe cô ấy nói vậy, Mạc Vũ Nhiên cũng
không biết nói
gì. Cô cảm thấy An Oánh có thể trở
thành vợ của Mạc
Hành Viễn, nhưng lại cảm thấy rất khó.
Tuy nhiên, An Oánh có niềm tin, cô cũng
không thể dập
tắt sự tự tin của cô ấy.
Mọi thứ đều là ẩn số.
Trì Mộ không quay lại Mạc thị nữa.
Trang 74
74
Anh dành mỗi ngày ở nhà với Lục Tịnh
và con, và đã cho
người trông trẻ nghỉ việc.
“Tôi hơi lo cho anh ấy.” Lục Tịnh ra
ngoài, hẹn gặp Tô Ly,
và kể cho cô nghe về tình hình gần đây
của Trì Mộ, “Có
phải anh ấy đã quá đau lòng không?”
Tô Ly không nghĩ rằng Trì Mộ sẽ không
chịu nổi sóng gió
nhỏ này, “Anh ấy dành nhiều thời gian ở
nhà với hai mẹ
con cậu, cũng tốt mà.”
“Có thể nhờ Mạc Hành Viễn gọi anh ấy
về làm việc ở
Mạc thị không? Tôi không phải nói anh
ấy không đi làm
kiếm tiền, tôi chỉ sợ anh ấy đang giữ
chuyện gì đó trong
lòng.” Lục Tịnh đồng cảm với những gì
Trì Mộ đã trải
qua, trong lòng cô ấy rất khó chịu.
Nếu là cô ấy gặp những chuyện này, cô
ấy còn không
biết mình có thể chịu đựng được không.
“Tịnh Tịnh, bây giờ cậu đừng nghĩ nhiều
quá. Anh ấy
muốn ở nhà với hai mẹ con cậu, thì cậu
cứ tận hưởng
khoảng thời gian hạnh phúc của gia đình
ba người đi.
Anh ấy đã trải qua nhiều chuyện như
vậy, nội tâm còn
mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng.”
“Cậu phải tin tưởng anh ấy.”
Lục Tịnh hít sâu, thở dài một hơi, “Chính
vì như vậy, tôi
mới sợ anh ấy đang kìm nén cảm xúc.”
Trang 75
75
“Có cậu, có con, anh ấy sẽ tự tiêu hóa
cảm xúc của mình.
Hoặc là, anh ấy thực sự chỉ đơn thuần là
muốn ở bên
cạnh hai mẹ con cậu thôi?” Tô Ly
khuyên Lục Tịnh đừng
nghĩ nhiều. Lục Tịnh gật đầu, “Không
sao cả, cả nhà cứ
sống vui vẻ là được. Dù sao cũng không
có việc gì làm,
chi bằng ra ngoài du lịch một thời gian.”
“Được đó.” Tô Ly đồng ý.
Gần đây thực sự có quá nhiều chuyện,
cần phải ra ngoài
thư giãn một chút.
Lục Tịnh về nhà nói với Trì Mộ chuyện
đi du lịch, Trì Mộ
đồng ý.
Ngay trong ngày hôm đó, họ đã thu dọn
hành lý, đặt vé
máy bay và sáng hôm sau đã có mặt tại
sân bay.
Sau khi hạ cánh, Lục Tịnh gọi điện thoại
báo bình an cho
Tô Ly. Tô Ly đang trên đường đến nhà
Hoàng Trí, nghe
giọng Lục Tịnh thoải mái, cô bảo họ chơi
vui vẻ, chuyện
ở nhà, cô sẽ lo liệu. Thực ra cũng không
có chuyện gì
lớn, chỉ là Trì Đại Quân.
Và Triệu Ngọc Bình không biết đang
trốn ở đâu.
“Anh Trí mời chúng ta làm gì?” Tô Ly
hỏi Mạc Hành Viễn.
Mạc Hành Viễn đang lái xe, “Không rõ.”
Tô Ly nhìn đường, nghi hoặc, “Đây
không phải là đường
đến nhà anh ấy.”
“Ừm. Là đến sòng bạc.”
Trang 76
76
Ngoại trừ quán bar của Vinh Tranh, sòng
bạc lớn nhất
Cửu Thành còn có sòng bạc lớn nhất ở
đây. Sòng bạc ở
đây hợp pháp và được giám sát bởi hội
đồng quản lý.
Tất cả camera giám sát của sòng bạc đều
được kết nối
với hội đồng quản lý, những người đến
chơi đều rất yên
tâm.
Lần đầu tiên Tô Ly bước vào sòng bạc,
không khí bên
trong khiến tim cô không khỏi thắt lại.
Vừa bước vào, đã có người tiến đến dẫn
họ lên lầu gặp
Hoàng Trí.
Vừa vào trong, Hoàng Trí đã cười toe
toét gọi Mạc Hành
Viễn, “Em trai, em dâu, mau lại đây
ngồi.”
“Anh Trí.” Mạc Hành Viễn nắm tay Tô
Ly đi tới.
Tô Ly cũng theo Mạc Hành Viễn gọi một
tiếng anh Trí.
Sau khi họ ngồi xuống, Hoàng Trí vẫy
tay ra hiệu cho
người bên cạnh.
Rất nhanh, đối phương mang ba chiếc
vali da đặt trước
mặt Mạc Hành Viễn, mở ra xem, bên
trong toàn là tiền.
Tim Tô Ly thắt lại, không tự chủ nuốt
nước bọt.
Cô liếc nhìn Mạc Hành Viễn.
Mạc Hành Viễn lại tỏ ra rất bình tĩnh,
nhìn Hoàng Trí,
“Đây là...”
“Giao dịch mà cậu giới thiệu cho tôi
trước đây đã thành
công, đây là tiền lì xì cho cậu.” Hoàng
Trí hút xì gà, cười
Trang 77
77
nói: “Đợi kiếm được tiền rồi, sẽ không
chỉ là ba chiếc vali
này đâu.”
Mạc Hành Viễn cười một tiếng, “Tôi giới
thiệu giao dịch
đó cho anh, không nghĩ đến chuyện nhận
tiền lì xì. Anh
làm vậy là khách sáo rồi.”
“Chậc, này, nếu cậu không nhận mới là
khách sáo. Tôi
coi cậu như em trai ruột, cho cậu tiền lì
xì là điều đương
nhiên.” Hoàng Trí cầm xì gà, chỉ vào
tiền, “Tôi biết
những người như cậu không muốn
chuyển khoản, nên
tôi đổi hết thành tiền mặt rồi. Em trai,
yên tâm, anh sẽ
không hại cậu.”
“Tôi không có ý đó...”
Lời còn chưa nói xong, đã thấy sắc mặt
Hoàng Trí thay
đổi. Mặc dù trên mặt vẫn treo nụ cười,
nhưng ánh mắt
lại trở nên lạnh lẽo.
Tô Ly cũng nhìn ra.
Mạc Hành Viễn sẽ không thể không nhìn
ra.
“Được!” Mạc Hành Viễn đậy vali lại,
cười vỗ một cái,
“Anh cho, tôi nhận.”
“Ha ha ha, như vậy mới đúng chứ.” Ánh
mắt Hoàng Trí
thay đổi, cười vui vẻ, rồi nhìn Tô Ly,
“Em dâu, em đã tìm
được một người chồng tốt đấy.”
Trang 78
78
Tô Ly nhếch môi, cười nói: “Quả thật. Đi
theo anh ấy,
cháu mới được biết đến một người anh
lớn có tình có
nghĩa như anh Trí.”
“Ha ha ha...” Hoàng Trí cười càng lúc
càng vui vẻ.
Mạc Hành Viễn liếc nhìn Tô Ly, ánh mắt
cũng đầy ý cười.
Đàn ông gặp nhau, chắc chắn là có
chuyện cần nói.
Tô Ly rất biết điều, “Anh Trí, cháu có thể
xuống dưới
tham quan một chút không?”
“Đương nhiên rồi.” Hoàng Trí hỏi: “Có
cần tôi tìm người
đi cùng cô không?”
“Không cần ạ.”
“Được, cô cứ tự chơi đi. Có chuyện gì thì
gọi điện cho
tôi.”
“Vâng.”
Tô Ly nhìn Mạc Hành Viễn, rồi bước ra
ngoài.
Đóng cửa lại, Tô Ly hít sâu một hơi.
Cô xuống lầu, đến khu sòng bạc ở tầng
một, bên trong
rất ồn ào. Thấy có người vì thắng mà giơ
tay reo hò, cũng
có người vì thua mà khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Ở đây, người ta có thể nhìn thấy bản chất
con người một
cách chân thực nhất. Tất cả họ đều mang
giấc mơ làm
giàu qua một đêm.
Tất nhiên, cũng có những người đơn
thuần đến để tìm
niềm vui, nhưng tất cả đều vì muốn thắng
tiền.
Trang 79
79
Sự thật là, mười lần đ.á.n.h bạc thì chín lần
thua.
====================
