Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 621: Làm Việc Thiện Là Có Phúc
Cập nhật lúc: 03/05/2026 16:38
báo
Mạc Hành Viễn cũng đ.â.m ra cuống
cuồng mà làm bừa.
Anh hỏi Hạ Tân Ngôn, cũng chẳng khác
gì hỏi không.
Nếu Hạ Tân Ngôn thực sự có thể giải
quyết được mọi
chuyện, thì anh ta đã không đến giờ vẫn
chưa xác định
được quan hệ bạn trai bạn gái với
Phương Nhã.
Anh ta dám đến nhà họ Phương xin phép
chú và thím
Phương để theo đuổi Phương Nhã, nhưng
cũng không
có cách nào khiến Phương Nhã lập tức
gật đầu đồng ý
làm bạn gái anh ta.
Đôi khi lý thuyết và thực hành là hai
chuyện khác nhau.
Lý thuyết giỏi đến mấy cũng không bằng
một lần thực
chiến.
Trang 142
142
Mạc Hành Viễn rời khỏi chỗ Hạ Tân
Ngôn, anh quay về
công ty và bắt đầu chuẩn bị cho lễ đính
hôn của mình và
Tô Ly.
Nếu chưa kết hôn, thì đính hôn.
Anh muốn tổ chức một buổi lễ đính hôn
thật long trọng,
khiến mọi người đều có cảm giác như họ
đang kết hôn.
Tâm trạng của Tô Ly đã hồi phục lại.
Cô thấy trên mạng có người nói rằng
muốn được như ý
nguyện thì nên làm nhiều việc thiện.
Làm việc thiện là có phúc báo.
Tô Ly có một nỗi niềm chấp niệm, cô
muốn thử cố gắng
một chút.
Cô tìm đến viện phúc lợi địa phương, ở
đó cô nhìn thấy
rất nhiều em nhỏ với đôi mắt trong veo,
chỉ cần thấy Tô
Ly là chúng lại ngước nhìn cô đầy mong
mỏi.
Ánh mắt đó, Tô Ly dường như đã hiểu
được.
Chúng hy vọng có người đến nhận nuôi.
Tô Ly hỏi viện trưởng, em nhỏ tuổi nhất
ở đây là bao
nhiêu tuổi.
“Tám tháng.”
Tô Ly sững sờ.
Mắt viện trưởng cũng đầy sự bất lực,
“Cháu bé bị bỏ rơi
ngay sau khi sinh.”
Lòng Tô Ly cảm thấy rất khó chịu.
Trang 143
143
“Các em nhỏ ở đây, thực ra đều có chung
một hoàn
cảnh, hoặc là mắc bệnh bẩm sinh, gia
đình không có tiền
chữa trị nên bỏ rơi, hoặc là do người trẻ
tuổi bồng bột,
sinh con ra không biết chịu trách nhiệm
nên vứt bỏ.”
“Thực ra các em đều rất đáng yêu và rất
ngoan.”
Lúc này, một bé gái nhỏ chạy đến ôm lấy
viện trưởng,
rồi lại có chút rụt rè nhìn Tô Ly.
Viện trưởng dịu dàng xoa đầu cô bé,
“Sao vậy, Tiểu Ân?”
Tiểu Ân lắc đầu, ánh mắt lại có chút né
tránh nhìn Tô Ly,
“Chỉ là thấy dì này thật xinh đẹp.” Nói
xong, cô bé lại
chạy đi.
Viện trưởng cười.
Tô Ly cũng cười.
Những đứa trẻ ở đây đều khá nhạy cảm,
chỉ cần nghe
nói có người đến nhận nuôi, chúng sẽ
mặc những bộ
quần áo đẹp nhất, ngoan ngoãn chờ đợi.
Chỉ mong có người có thể đưa chúng đi,
có một cuộc
sống có bố có mẹ.
Tô Ly hiện tại không có ý định nhận nuôi
con, nhưng cô
quyết định l.à.m t.ì.n.h nguyện viên ở viện
phúc lợi, đồng
thời nhân danh cá nhân quyên góp tiền và
mua quần áo
cho viện phúc lợi.
Lục Tịnh rất ngạc nhiên khi biết cô đi
làm tình nguyện
viên ở viện phúc lợi.
Trang 144
144
“Em thực ra là có chút ích kỷ.” Tô Ly
không hề giấu giếm,
“Em chỉ nghĩ, làm nhiều việc thiện,
không biết có thể tích
phúc, có thể khiến ông trời ưu ái cho em
một lần
không.”
Lục Tịnh lập tức hiểu cô đang nói gì.
“Ủng hộ.”
Tô Ly hễ có thời gian là lại đến viện
phúc lợi, và dần trở
nên quen thuộc với những đứa trẻ ở đó.
Ở viện phúc lợi, cô cũng quen biết một
số tình nguyện
viên, gia cảnh đều khá tốt.
“Em còn trẻ như vậy, lại có lòng kiên
nhẫn như thế, thật
hiếm thấy.”
Khang Ảnh Nguyệt vừa uống nước vừa
đánh giá Tô Ly,
ánh mắt đầy sự tán thưởng.
Tô Ly ngồi bên cạnh cô, mở bình giữ
nhiệt ra, cười nói:
“Không thể so với chị Khang. Em nghe
viện trưởng nói,
chị đã l.à.m t.ì.n.h nguyện viên được năm
năm rồi.”
Khang Ảnh Nguyệt là người Tô Ly mới
quen, hôm nay họ
cùng nhau chăm sóc một nhóm trẻ em
đặc biệt.
Sau khi tiếp xúc, hai người phối hợp khá
ăn ý.
“Bình thường chị không có sở thích gì,
chỉ thích ở bên
cạnh những đứa trẻ này.” Khang Ảnh
Nguyệt dịu dàng
nhìn lũ trẻ đang chơi đá bóng ở đằng xa,
“Ở bên chúng,
cảm thấy thoải mái hơn.”
Trang 145
145
Tô Ly đồng tình, “Chúng rất đơn thuần,
ánh mắt rất
trong trẻo, lòng cũng thuần khiết nhất. Ở
bên chúng, có
thể quên đi việc mình vẫn đang phải vật
lộn trong xã hội
này.”
Khang Ảnh Nguyệt nghiêng đầu nhướng
mày nhìn Tô Ly,
“Em kết hôn chưa?”
“Chưa.”
“Có bạn trai chưa?”
“Dạ rồi.”
Khang Ảnh Nguyệt cười, “Tốt. Tối nay
em có rảnh
không, đi ăn tối cùng nhau nhé?”
“Vâng ạ.”
Hai người rời khỏi viện phúc lợi, Tô Ly
đi ra mới thấy
Khang Ảnh Nguyệt lái một chiếc
Porsche.
Những người làm từ thiện thường là
những người có
tiền và có thời gian rảnh rỗi, Tô Ly nhìn
khí chất của
Khang Ảnh Nguyệt đã biết cô ấy không
phải người bình
thường.
Mỗi người lên xe riêng, lái đến điểm hẹn.
Tại một nhà hàng Trung Quốc có không
gian rất tốt, vừa
bước vào, nhân viên phục vụ đã niềm nở
chào đón
Khang Ảnh Nguyệt, rõ ràng là khách
quen ở đây.
Tô Ly đi theo sau cô ấy, không vào
phòng riêng, mà ngồi
ở một vị trí sát bên trong đại sảnh.
Trang 146
146
Ngồi xuống, Khang Ảnh Nguyệt hỏi cô
muốn ăn gì.
“Em ăn gì cũng được.”
Khang Ảnh Nguyệt liền tự quyết định gọi
món.
Trong lúc chờ món ăn, Khang Ảnh
Nguyệt đã trò chuyện
với Tô Ly về những đứa trẻ ở viện phúc
lợi, có những
đứa trẻ làm chủ đề, mối quan hệ của họ
càng thêm thân
thiết.
Tô Ly cũng biết Khang Ảnh Nguyệt là
người đã ly hôn và
không có con.
“Chị cảm thấy rất hợp với em.” Khang
Ảnh Nguyệt nhìn
Tô Ly, “Lần đầu tiên gặp em, chị đã nghĩ
em là một người
không tồi. Khi tiếp xúc, quả thực đã
chứng minh suy nghĩ
trong lòng chị.”
Trước lời khen ngợi này, Tô Ly cười đáp
lại cô ấy, “Vậy
chúng ta là cùng một kiểu người, nên
mới thu hút lẫn
nhau.”
Khang Ảnh Nguyệt gật đầu đồng ý với
câu nói này của
cô. Ăn xong, hai người mới mỗi người
một ngả.
Tô Ly về nhà, Mạc Hành Viễn đã đợi cô
ở nhà.
“Hôm nay anh về sớm vậy?” Tô Ly thay
giày, “Anh ăn tối
chưa?”
“Chưa.” Mạc Hành Viễn hỏi, “Em ăn rồi
à?”
“Ừm. Em ăn cùng với một chị đi l.à.m t.ì.n.h
nguyện viên
chung.” Tô Ly hỏi anh, “Vậy anh ăn gì?”
Trang 147
147
Mạc Hành Viễn không vội, vẫy tay với
cô, “Em qua đây
xem thử, đây là địa điểm đính hôn của
chúng ta. Em
xem, em có thích không?”
Tô Ly sững sờ, trước đó đúng là có nhắc
đến chuyện
đính hôn trước, nhưng cô không ngờ anh
lại nhanh
chóng chọn cả địa điểm. Cô đi đến, trên
máy tính bảng
là những hình ảnh địa điểm rất đẹp và
lãng mạn.
Mạc Hành Viễn đưa tay ôm lấy eo cô, để
cô ngồi trên
đùi anh, còn anh tựa vào vai cô, ngón tay
lướt trên màn
hình, "Anh đã chọn được vài nơi, cảm
thấy khá ổn. Chỉ
là chưa quyết định được cuối cùng sẽ
chọn nơi nào."
Nhìn từ ảnh, địa điểm rất rộng.
“Sao lại có cả nhà thờ?” Tô Ly nhìn đến
phía sau thì kinh
ngạc.
Mạc Hành Viễn nói: “Đẹp.”
Tô Ly nghiêng đầu nhìn anh, "Người
khác kết hôn mới ở
nhà thờ."
“Anh không giống người khác.”
Tô Ly lười để ý đến vẻ tự mãn của anh.
Sau khi xem xong, cô đặt tay lên vai anh,
"Nếu anh có
thời gian, anh quyết định là được."
“Tin anh đến vậy sao?” Mạc Hành Viễn
đặt máy tính
bảng xuống bàn, hai tay ôm vai cô, đôi
mắt sâu thẳm
nhìn cô đầy tình ý, "Em không xem xét
kỹ sao?"
Trang 148
148
Tô Ly lắc đầu, “Xem nhiều quá sẽ bị hoa
mắt.”
“Được, vậy anh sẽ quyết định.” Mạc
Hành Viễn đồng ý
với cô, “Ngày mai em có rảnh không?”
“Hửm?”
“Anh đã hẹn nhà thiết kế trang phục đến
đo kích thước
lễ phục cho em vào ngày mai.” Tay Mạc
Hành Viễn nhẹ
nhàng vuốt ve eo cô.
Cô gầy đi rồi.
Tô Ly lại sững sờ, khẽ cau mày, “Lễ
phục đính hôn có thể
mua sẵn, không cần phiền phức như
vậy.”
“Không phiền phức. Em có rảnh không?”
Tô Ly nhẹ c.ắ.n môi, thấy anh kiên quyết,
cô gật đầu,
“Sáng mai em rảnh, chiều phải đến cửa
hàng xem rượu
mới về.”
“Vậy thì buổi sáng.”
====================
