Mật Mã - Chương 12

Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:02

Edit: Tiểu Ngạn Gió đêm mùa hạ nhè nhẹ thổi qua, khiến mùi thịt nướng ngập tràn trong không khí, khiến người ta thèm ch** n**c miếng.

Ngồi ở dưới tán cây lấp lánh ánh đèn nhiều màu, Ô Hiểu Dạ nhìn gã ngồi đối diện vẻ mặt hài lòng đang uống bia sau khi cơm no, không khỏi mỉm cười.

Lúc ban đầu khi nhìn thấy gã kêu một bàn đầy đồ nướng hải sản cùng bia, cô đã hoài nghi nhiều đồ ăn như vậy phải ăn làm sao mới hết, ai biết gã thật đúng không có chút khách sáo nào đem toàn bộ bàn đồ ăn ăn sạch sẽ.

Gã ăn rất say sưa, lại ăn rất nhanh giống như quỷ đói, cũng rất hiệu quả đối phó với đống đồ ăn hải sản này, chờ gã ăn xong, trên bàn không còn chút gì, trừ một chút nước chấm ngay cả một miếng thịt cùng chút hành cũng không còn.

Gã thật sự ăn hết, cũng ăn rất ngon.

Nhìn gã thể hiện thoải mái tự nhiên như thế, không mất nhiều thời gian, cô cũng dần bình tĩnh lại.

Nhân viên phục vụ thu dọn bàn ăn, đưa tới một đĩa dưa hấu, cô đối với dưa hấu không có hứng thú, cho nên đẩy đến trước mặt gã.

“Bạn anh sao muốn mở quán bia?”

Cảnh Dã nhìn cô, cười cười, “Tên đó nói giấc mơ lớn nhất cả đời cậu ta, chính là có thể mở một nhà ăn bên bờ biển, mỗi ngày ăn ngon, uống rượu, nhìn mặt trời đỏ lửa chìm vào trong biển, buổi tối còn có thể nghe tiếng sóng biển, nhìn sao ngắm trăng.”

“Hoàng hôn? Chìm vào trong biển?” Cô chớp mắt mấy cái, ngạc nhiên nói: “Nhưng nơi này là phía Đông biển mà.”

“Tôi biết.” Gã liếc mắt tỏ ý xem thường.”

“Mặt trời mọc từ phía Đông.” Cô nhắc nhở gã, “Ý là, ở chỗ này, chỉ thấy mặt trời mọc lên, mà không phải là lặn xuống.

“Tôi cũng biết.” Vẻ mặt của gã bất đắc dĩ.

“Vậy……”

“Cậu ta ở trên mạng nhìn thấy ảnh chụp nơi này, nói là lần đầu tiên nhìn thấy đã cảm thấy con đường ven biển này chính là địa phương trong giấc mộng của cậu ta.” Cảnh Dã nhìn cô cười khổ, “Đến khi tôi phát hiện ra, tên đầu trọc ngu ngốc kia đã mua qua mạng đống phòng ở bờ biển kia rồi.”

“Nhìn qua mạng? Anh ta không có tới xem phòng sao?” Cô vẻ mặt ngạc nhiên.

“Không có.” Gã nhún vai, “Trước đó chúng tôi có chút việc, tuy phòng kia cần phải sửa chữa tu sửa thật tốt một chút, nhưng địa điểm thật sự cũng không tệ lắm. Đầu trọc c.h.ế.t tiệt kia nói cho tôi biết nơi này phong cảnh tuyệt đẹp, tình hình trị an tốt, là nơi về hưu dưỡng lão rất tốt, cậu ta thuyết phục tôi cùng cậu ta mở quán, cho nên tôi liền mang theo tiểu quỷ đến đây.”

“Về hưu?” Cô chớp mắt mấy cái, mở miệng nói: “Anh nhìn không giống người đến tuổi về hưu.”

Gã dừng lại một chút, mới mở miệng tự giễu, “Ừ chưa tới, nhưng tôi cũng muốn thay đổi hoàn cảnh công tác cũng không sai.”

Gã mất tự nhiên tạm dừng khiến cho cô bỗng nhiên đối với nghề nghiệp trước đây của gã thấy tò mò, lại sợ gã hỏi lại mình, đành phải tự kiềm chế tính tò mò của bản thân.

Không ngờ, gã lại cho cô thấy ngoài ý muốn.

“Vậy còn em?” Gã uống một hớp bia, nhíu mày hỏi.

“Tôi gì cơ?” Cô cứng đờ, theo thói quen dựng lên sự đề phòng.

“Em nhìn cũng không giống người đến tuổi về hưu.”

“À, cái kia à.” Cô nhún vai, giả vờ bất cần nói: “Vài năm trước tôi đến Lasvegas trúng số cũng đủ để cho tôi ăn uống cả đời, từ đó về sau, tôi quyết định không làm gì cả trở thành một con sâu gạo vui vẻ.”

Gã cười to thành tiếng, khiến người khác nhìn vào.

Cô cũng bật cười theo.

Thật vất vả gã mới ngừng cười, nghiêng người về phía cô, cố ý nhỏ giọng nói: “Cho nên giờ em là một tiểu phú bà?”

Cô cũng nghiêng về phía trước, giống gã nhỏ giọng nói: “Đúng vậy.”

“Vậy em không ngại b.a.o n.u.ô.i tôi chứ?” Gã nháy mắt với cô mấy cái.

“Tôi muốn thử dùng trước.” Cô cười ngọt ngào.

Trời ơi, cô nàng này không chỉ thông minh, quyến rũ, còn có cả tính hài hước.

Không nghĩ tới cô sẽ trả lời như vậy, gã có chút kinh ngạc, sửng sốt một giây, khóe miệng cười thật rộng.

“Thử dùng? Không thành vấn đề.”

Gã nhẹ nắm lấy cằm của cô, cười rồi ở trước mặt mọi người hôn cô.

***

May là ở giữa bọn họ còn có một chiếc bàn gỗ.

Gã là một người ở chung rất được, nụ hôn của gã so với cảm giác cô còn nhớ được còn tốt hơn nhiều. Vừa mới ở trong quán bia, nếu không phải là vì cô đang ngồi, nhất định chân cô sẽ mềm nhũn trượt xuống đất.

Lén nhìn tên đàn ông đang ngồi ở ghế lái xe, tim cô đập như nổi trống, trên mặt gã vẫn lộ nụ cười, hiển nhiên là tâm tình vô cùng tốt.

Ngoài cửa sổ xe, từng cây dừa dưới ánh trăng lay động trong gió, trên cảng biển có mấy chiếc thuyền, ca nô neo lại thật lớn.

Trừ tiếng tim mình đập, cô không thể nghe thấy tiếng động gì.

Đèn đỏ, gã dừng xe ở đầu đường.

“Nhớ rõ chuyện anh muốn tôi suy nghĩ sao?” Không hề báo trước, cô chợt nói ra những lời này, làm chính mình cũng thấy hoảng sợ.

“Cái gì?” Gã quay đầu lại.

Được rồi, Ô Hiểu Dạ, chuyện này không có đường lùi, nhanh tốc chiến tốc thắng đi.

Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, nhìn gã thở sâu, lấy dũng khí mở miệng nói thật nhanh, “Đáp án của tôi là được.”

Cảnh Dã ngây người, mở mắt to nhìn cô, đại khái ngây người ba giây.

Nói thật, cô đồng ý cùng gã đi ra ngoài ăn cơm, gã đã cảm thấy may mắn vạn phần rồi, căn bản không nghĩ tới cô thật sự sẽ mở miệng nói câu kia, có trong chớp mắt như vậy, gã thật sự cảm thấy mình đang nghe lầm, cho đến khi gã phát hiện tuy mặt cô không chút thay đổi nhìn phía trước, nhưng trên mặt một mảnh đỏ ửng lên đến tai và xuống đến tận cổ trắng ngần.

Bíp bíp –

“Đèn xanh.” Cô nói.

Gã đột nhiên hoàn hồn, một chân nhấn chân ga, trong đầu vẫn rất hỗn loạn.

Lao về phía cửa hàng tạp hóa nhỏ cũ nát, dọc theo bờ biển, hoàn toàn là dựa vào bản năng cuộc sống trước đây của gã mới không khiến cho gã chạy thẳng đến vách núi đen, rơi xuống cảng phía dưới đi.

Trên thực tế, phản ứng của gã như vậy khiến gã không thể tự hỏi tại sao có thể bình an trên đường về nhà, nếu không gã thật đúng hoài nghi sao giờ phút này trong đầu gã tràn ngập cảnh xuân sắc tươi đẹp.

“Anh không muốn nói gì sao?” Gã không có chút phản ứng khiến cô không nhịn được mở miệng.

Gã không nhìn cô, liếc mắt một cái cũng không có, mắt cứ nhìn thẳng về phía trước, gã sợ chính mình không nhịn được sẽ phanh xe, sau khi dừng ở ven đường, sẽ lao thẳng vào cô như hổ vồ dê.

“Tôi già rồi…” Gã nhấn chân ga đến cực hạn, một đường bão táp.

“Ở trên xe sẽ không thoải mái…” Gã ở trên đường cua một góc 90 độ, nói tiếp: “Nếu em có thể im lặng hai… một phút thôi, tôi nghĩ, hẳn là tôi có thể đưa chúng ta bình an trở về nhà.”

Gã dứt lời khiến cô đỏ mặt, nhưng cũng nhẹ thở phào, ít nhất người này cũng không phải thay đổi chủ ý.

Giây tiếp theo, xe dừng lại, lốp xe vì phanh gấp mà phát ra tiếng động ch.ói tai.

Hai tay của gã vẫn cầm tay lái, sau đó quay đầu, hai mắt sáng ngời nhìn cô: “Bây giờ nói cho tôi biết, vừa rồi là tôi nghe lầm sao?”

Bây giờ hối hận còn kịp, cô nhìn gã, biết đây là cơ hội cuối cùng, gã đưa cho cô cơ hội từ chối.

Rất kỳ lạ, gã đàn ông này có thể khắc chế bản thân mình, để cho cô có cơ hội đổi ý, sau trận bão táp kia (ý là lúc đi xe), cô còn tưởng gã sẽ khiêng cô thẳng lên lầu cơ đấy.

Bỗng nhiên, cô chợt nhận ra, gã thô lỗ vô phép này cũng hiểu được dịu dàng, một loại dịu dàng độc đáo.

Không tự chủ, cô vươn tay, chạm nhẹ lên khuôn mặt thô ráp của gã, khẽ nói.

“Anh không có lầm.”

***

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mật Mã - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD