Mật Mã - Chương 16
Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:03
Edit: Pthu Beta: Tiểu Ngạn Bắt đầu từ ngày hôm đó, dường như ngày nào cô cũng cùng bọn họ sinh hoạt ở một chỗ, một lớn một nhỏ chỉ kém có không được hai mươi bốn giờ cùng cô dính ở một chỗ.
Buổi sáng, cô cùng họ đến nhà ăn; buổi tối, cô cùng Cảnh Dã và Tiểu Lam cùng nhau trở về. Mặc dù Tiểu Lam biết cô cùng Cảnh Dã ở cùng nhau, nhưng một chút ý kiến phản đối cũng không có, hơn nữa lại thích dính với cô ở cùng một chỗ hơn.
Cảnh Dã từng muốn cô cùng ở lầu dưới, cô đã cự tuyệt, gã cũng không tiếp tục nói thêm nữa, chỉ là tối tối chạy tới chen chúc với cô ở trên một chiếc giường, bởi vì cô còn có một căn phòng khác, cho nên thậm chí có khi ngay cả Tiểu Lam cũng ngủ ở chỗ của cô.
Cô đã từng kháng nghị qua, nhưng một lớn một nhỏ lại bịt tai làm ngơ, vẫn không thay đổi, đến mấy ngày gần đây nhất, bọn họ lại ăn ở nơi cô ăn, ngủ ở nơi cô ngủ, ở trong nhà của cô giống như ở trong nhà của chính mình.
Không có biện pháp làm khó dễ hai người này, cô cũng chỉ có thể mặc kệ bọn họ.
Về phần Hải Dương, trải qua mấy ngày chung đụng với nhau này, cô phát hiện mặc dù anh ta đầu lớn, nhưng lòng so với người bình thường còn tỉ mỉ hơn, chỉ là ít nói đến mức quá kỳ quái mà thôi, người luôn có chút quái dị, cho nên cô cũng không để ý lắm, lần đầu tiên gặp mặt anh ta thì có cái loại cảm giác áp bách, dường như cũng biến mất ở trong vô hình.
Hải Dương họ Đồ, anh ta ở trên tầng của quán bia, lúc cô mới biết, còn sửng sốt một chút, dù sao thì người này cũng không phải là cao lớn bình thường, sao lại ở đâu không ở, lại ở trong gác xép?
Sau này cô mới biết được, cả tòa nhà này bởi vì chỉ dùng gỗ thô để xây dựng nên, cho nên tương đối vững chắc, mà chọn gác xép cao gần ba mét, bên trong ngoại trừ mấy cái khung xà nhà bằng gỗ tương đối cao ra thì cũng không có phòng vệ sinh, cũng không có bày trí thêm khác, cho nên toàn bộ không gian vô cùng rộng lớn, Hải Dương ở bên trong hoạt động thoải mái, không có một chút trở ngại nào.
Tòa nhà này giống như là đo đạc vì anh ta mà được tạo nên.
Lại nói tiếp, từ khi quen biết Hải Dương cho đến nay, cô thật sự chưa từng thấy anh tanói qua mấy câu, nếu không có cái đầu trọc to của hắn, Cảnh Dã luôn hướng về phía anh ta gọi “Đầu trọc”, cô vẫn thật sự nghi ngờ là anh ta không phải người trong miệng Cảnh Dã luônôm giấc mộng mở nhà hàng ở cạnh bờ biển kia.
Nhìn người khổng lồ cao lớn khiêng cái bàn gỗ lớn nhẹ nhàng như không ra ngoài cho Cảnh Dã sửa chữa, cô không khỏi lại liếc mắt phòng bếp để ýbình hoa đặc biệt được để ở trên bàn, không khỏi hơi nâng khóe miệng lên.
Cái bình hoa này cứ cách vài ngày lại được thay một lần, Cảnh Dã không có cái loại tâm tư này, đó là Hải Dương thay. Nhìn người khổng lồ cao lớn kia, thật sự rất khó tưởng tượng được anh ta lại có loại tâm tư tinh tế tỉ mỉ như vậy.
Xem ra, trên cõi đời này quả thật là loại người nào cũng có.
Cùng với từng ngày trôi qua, công tác chuẩn bị của “Quán bia Lam Sắc” cũng lần lượt hoàn thành, toàn bộ bày trí trong phòng đều là hai người đàn ông này một tay lo liệu, Hải Dương từ bờ biển mang mấy cây gỗ nhiều hình dáng trang trí ở trong cửa hàng, hơn nữa còn sửa sang lại phía trước phía sau sân, Cảnh Dã đem cọc gỗ tàn tạ một lần nữa sơn lên rực rỡ, dụng cụ trong phòng bếp là do cô phụ trách mua sắm và quản lý, sàn nhà cùng bàn ghế trong phòng ăn đều là do Tiểu Lam cọ rửa toàn bộ.
“Chị Hiểu Dạ, chị thích cái con đại tinh tinh kia ở chỗ nào vậy ạ?”
Hiểu Dạ đang gọt vỏ khoai tây, chuẩn bị nấu cơm cà ri sững sờ một chút, vừa không cẩn thận là thiếu chút nữa gọt vào ngón tay của mình, cô ngừng công việc ở trong tay lại, ngẩng đầu nhìn Phong Thanh Lam không biết từ khi nào thì đến bên cạnh bàn, một lúc lâu cũng không trả lời được.
Cảnh Dã và Hải Dương đều làm việc ở bên ngoài căn phòng, trong phòng thì hai người các cô cách cái bàn gỗ mà mắt to trừng đôi mắt nhỏ.
“Sao ạ? Sao chị lại thích chú ấy vậy?”
“Khụ, ừ.” Hiểu Dạ hắng giọng, có chút không được tự nhiên hỏi: “Sao em lại hỏi như vậy?”
“Bởi vì chú ấy vừa hung dữ lại vừa thô lỗ, nói chuyện lại lớn tiếng nha.” Tiểu Lam một chút cũng không hiểu, trăm mối không có cách giải hỏi: “Sao chị lại thích chú ấy vậy nha?”
Thích?
Cô thật sự chưa từng nghĩ tới cái vấn đề này, nhưng cũng không thể bảo cô nói với cô bé này là cô thích thân thể của gã thôi?
Hiểu Dạ không tự giác nhìn về phía Cảnh Dã ở bên ngoài cửa sổ đang làm công việc của thợ mộc, gã đang c** tr*n, vừa nói chuyện với Hải Dương, vừa cầm b.úa sắt gõ gõ sửa chữa cái bàn gỗ, ở bên ngoài cửa sổ là bầu trời xanh thẳm vạn dặm không mây, ánh mặt trời ch.ói chang nóng cháy, gã đang làm việc ở dưới ánh mặt trời nắng gắt, chỉ chốc lát sau đã nóng đến mức toàn thân đầy mồ hôi, gã lại giống như là đối với loại nóng như thiêu như đốt của địa ngục này đã tập mãi thành quen.
Dưới ánh mặt trời chiếu xuống mồ hôi trên người gã lấp lánh tỏa sáng, cơ bắp ở trên lưng gã theo mỗi một lần gã dùng lực mà vận động linh hoạt, giống như là đang ở trên con báo đốm đang chạy băng băng.
Hải Dương cầm một lon bia lạnh đưa cho gã, gã đưa tay tiếp nhận, uống một ngụm, không biết Hải Dương mở miệng nói cái gì, Cảnh Dã vừa nghe thấy, ngửa đầu bật cười thoải mái.
Khuôn mặt tươi cười thoải mái của gãbỗng ch.ói sáng ở dưới ánh mặt trời, khiến cho tim cô không tự giác mà đập nhanh hơn.
Thích sao? Có lẽ vậy.
“Chị Hiểu Dạ?”
“Hở?” Cô nghe thấy kéo tầm nhìn trở về, nhìn thấy khuôn mặt đã gần lại càng thêm gần, mới nhận ra mình đã nhìn gã lại còn xuất thần, trên mặt không khỏi đỏ ửng lên.
“Sao vậy?” Hai tay Tiểu Lam chống cằm, mở to đôi mắt to tròn đầy tò mò, bám riết không tha tiếp tục truy vấn cô.
“Chị…” Cô cố nén xấu hổ, hắng giọng nói: “Anh ấy vẫn còn có ưu điểm của mình.”
“Ưu điểm gì chứ?” Tiểu Lam liếc mắt xem thường, nói luôn: “Con đại tinh tinh này lúc còn trẻ thì thật sự là rất đẹp trai, nhưng bây giờ lão đã ba mươi mấy rồi, vừa già lại vừa tự đại, làm gì có ưu điểm gì đâu?”
“Nói thí dụ như con người anh ất rất tốt này.” Hiểu Dạ nhẫn nại cười, giúp Cảnh Dã nói chuyện, “Còn rất giữ chữ tín nữa.”
“Sao chị lại biết con người lão rất tốt lại giữ chữ tín vậy?” Tiểu Lam lẩm bẩm.
“Nếu anh ấy không phải là người tốt, dựa vào cái tính tính vừa thối lại vừa ngang của em, không có chuyện gì vừa c.ắ.n lại vừa đá anh ấy, người bình thường không biết đã sớm đem em đ.á.n.h cho bẹp dí mấy lần rồi, anh ấy lại nhiều lắm là mắng em vài câu mà thôi.” Cô chọc ch.óp mũi của Tiểu Lam một cái, cười nói: “Về phần giữ chữ tín, mặc dù anh ấy hứa với mẹ em là sẽ chăm sóc em, nhưng việc này vốn là người đã c.h.ế.t không có đối chứng, anh ấy đại khái là có thể để cho em trôi giạt đến cô nhi viện, hoặc là gửi cho gia đình nuôi hộ, anh ấy là một người đàn ông, chưa kết hôn lại không có con, sao lại biết cách chăm sóc trẻ con như thế nào? Nếu như anh ấy thật sự buông tay mặc kệ, cũng sẽ không có ai trách anh ấy, nhưng mà anh ấy vẫn là mang theo em ở bên người, không phải sao?”
Nói như vậy, hình như là có chút đạo lý.
Phong Thanh Lam nhíu mày, suy nghĩ một chút, sau đó lại nhìn đại tinh tinh ở bên ngoài, lại nhìn Ô Hiểu Dạ ở trước mặt, một bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ, “Thì ra chị thật sự thích chú ấy nha, em còn tưởng là chú Cảnh lại là con cóc mà còn muốn ăn thịt thiên nga cơ.”
Mặt cô đỏ lên, nhướng mày hỏi lại: “Anh ấy là con cóc, vậy em đi theo bên cạnh anh ấy là gì? Con cóc nhỏ sao? Hay là con nòng nọc nhỏ?”
“Mới không phải đâu, em cũng không phải là do chú ấy sinh ra.” Phong Thanh Lam nhảy dựng lên, hai tay chống thắt lưng, hếch cái mũi nhỏ, vênh váo tự đắc nói: “Chú ấy là con cóc, mẹ em lại là thiên nga, cho nên em dù thế nào cũng được coi như là một con thiên nga nhỏ, hiểu chưa?”
Hiểu Dạ thấy bộ dáng đấy của cô bé, nhịn không được bật cười.
“Này nha, em nói thật đấy, mẹ em trước đây lại là một đại mỹ nhân, mặc dù có em là con chồng trước, vẫn còn có rất nhiều người theo đuổi đấy. Chỉ là bà không muốn tái giá, cho nên mới lần nào cũng đem chú Cảnh ra làm lá chắn.” Cô bé nói đến đây, có chút hậm hực ngồi xuống, chống cằm một lần nữa, nhìn trần nhà nói: “Có một lần, có một ông chú theo đuổi bà, thật sự liều c.h.ế.t mà quấn c.h.ặ.t lấy, vừa vặn chú Cảnh quay về nghỉ ngơi, vì lấy được sự tin tưởng của ông chú kia, còn hối lộ em gọi chú Cảnh là ba đấy.”
Tiểu Lam nói xong bật cười, vừa cười vừa nói: “Ai ngờ chú Cảnh không trở về một mình, còn dẫn theo chú Hải Dương, hai người bọn họ vừa mới vào cửa, nói không đến mấy câu, tên kia đã sợ tới mức chạy chối c.h.ế.t.”
Hiểu Dạ có thể tưởng tượng được người đàn ông muốn theo đuổi người đẹp kia, bộ dáng vô cùng sợ hãi khi đột nhiên thấy Cảnh Dã cùng với Hải Dương to cao giống như là dã nhân, bất giác cũng bật cười.
Tiểu Lam cười khanh khách một trận, không bao lâu tiếng cười dần dần biến mất, nét mặt trở nên có chút cô đơn.
Biết cô bé nhớ tới người mẹ đã qua đời, Hiểu Dạ đưa tay đặt lên bàn tay nhỏ của cô bé, mở miệng chuyển hướng lực chú ý của cô bé, “Trước đây Cảnh Dã và Hải Dương thường chăm sóc em sao?”
Tiểu Lam lắc đầu: “Cũng may, bọn họ bận rộn nhiều việc, một năm chỉ có thể trở về một hai lần, có khi chỉ ở vài ngày, có khi thì lâu hơn một chút.”
Trở về? Một năm một hai lần?
