Mật Mã - Chương 18
Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:03
Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn Mỗi người đều có quyền giữ bí mật của bản thân mình.
Vốn dĩ, gã đã nghĩ như vậy, cho nên cho dù ngay từ đầu gã đã phát hiện ra người phụ nữ này mang theo s.ú.n.g, gã vẫn không để ý, bởi vì chính gã cũng mang theo s.ú.n.g, Hải Dương cũng thế.
Từng có một đoạn thời gian, bọn họ cùng sung không rời tay, đối với loại người như bọn họ mà nói, không có s.ú.n.g ở trên người, cũng giống như là không mặc quần áo.
Cho nên trên cơ bản, chỉ cần cô không phải là người có ý đồ bất chính đối với gã, gã không biết là gì thì có sao, hơn nữa trải qua mấy lần quan sát, gã biết rõ s.ú.n.g của cô chỉ là dùng để phòng thân, thậm chí gã còn hoài nghi cô có biết dùng nó thế nào, ít nhất cô còn biết s.ú.n.g cần phải thay thế bảo dưỡng.
Gã vừa có cơ hội liền lấy s.ú.n.g của cô ra để kiểm tra qua, cô có hai khẩu s.ú.n.g ngắn, s.ú.n.g 2.2 (đây là chỉ đường kính của nòng s.ú.n.g) nhẹ và tiện dụng, dễ dàng mang theo, một cái để ở dưới gối đầu, một cái cô để trong túi mang theo bên người.
Người phụ nữ này đi đâu cũng mang theo túi xách, cho dù là buông xuống, cũng đều đặt ở vị trí mà tay có thể với tới.
Nhìn cô đang chạy qua chạy lại ở trong phòng bếp với nhà ăn, vội vàng nấu cơm xào rau, thỉnh thoảng còn cùng với Tiểu Lam chuyên theo đuôi cô nói nói cười cười, mày của gã càng thêm cau lại.
Ngày hôm nay cô mặc một cái áo phông màu trắng rộng thùng thình cùng với quần dài, một mái tóc dài màu đen được dùng một cây trâm b.úi lại, một vài sợi tóc trượt ra rơi xuống, vào lúc cô di chuyển, chúng ở bên cổ cô đung đưa, cả người thoạt nhìn thoải mái đáng yêu lại dịu dàng uyển chuyển.
Nhìn cô như vậy giống như một cô gái bình thường ở nhà, sao lại cần v.ũ k.h.í phòng thân?
Không, đừng bắt tôi trở về! Tôi không muốn, tôi không muốn lại phải ở lại trong này–
Đừng—Thả tôi ra, thả tôi ra–
Cầu xin các ngươi, thả tôi ra đi…thả tôi …đi mà……..
Tối ngày hôm qua tiếng cô sợ hãi khóc lóc gào thét bi thương lại đang vang lên ở bên tai gã, gã không tự giác mà nắm c.h.ặ.t quân cờ ở trong tay.
Chẳng lẽ cô đã từng bị người ta giam cầm?
Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
C.h.ế.t tiệt!
“Rắc” một tiếng, quân cờ bằng thủy tinh mà Hải Dương rất vất vả mới mua được ở trên internet, bị gã không tự giác mà dùng sức nắm c.h.ặ.t, đầu quân “Sĩ” trong bộ cờcổ của Trung Quốc đã vang lên tiếng bị bẻ gãy.
Cái đầu trong suốt của quân “Sĩ” kia ở trên bàn cờ lăn hai vòng, đụng vào quân “Xe” ở một chỗ của Hải Dương, rốt cuộc mới chịu dừng lại.
Cảnh Dã trừng mắt nhìn cái đầu tròn nho nhỏ kia, sau đó mới chậm rãi, chậm rãi ngẩng đầu, chỉ thấy Hải Dương ngồi ở phía đối diện gã mặt không thay đổi, nhưng đôi mắt lại vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cái đầu bằng thủy tinh xinh xắn tinh xảo kia.
“Á…ha….ha ha…” Gã há to miệng, cười khan mấy tiếng.
Hải Dương nheo mắt lại, vẫn trừng mắt nhìn cái đầu kia.
“Ha ha…Xin lỗi, tôi thật sự không phải là cố ý đâu….” Cảnh Dã tiếp tục gượng cười, lại nâng cao cảnh giác, chuẩn bị cậuta vừa có bất kỳ cái động tĩnh gì thì chạy luôn.
Hải Dương rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, tầm mắt của anh ta lại dừng ở trên cái cơ thể quân “Sĩ” bị đứt đầu ở trên tay mình.
“Á, này, trả lại cho cậu…” Cảnh Dã cầm cái cơ thể kia, cẩn thận đặt nó ở trên bàn cờ, trước tiên khuôn mặt tươi cười nói: “Tôi nghĩ, dùng keo dán ba giây (đây là một loại keo dán dính nhanh và c.h.ặ.t của TQ, giống như 502 của VN vậy) dính lại một chút, có lẽ còn có thể dùng được.”
Mặt Hải Dương trầm xuống, cả người rõ ràng là đứng lên.
Cậu ta vừa động, Cảnh Dã lập tức nhảy dựng lên lui về phía sau ba thước, nhấc tay lên gào: “Này, tôi đã nói xin lỗi rồi mà.”
Hải Dương sải bước đi về phía gã, Cảnh Dã chuồn so với con khỉ còn nhanh hơn, không tới mấy bước đã chạy ra cửa, trong miệng vẫn còn kêu: “Tên đầu trọc c.h.ế.t tiệt,đã nói với cậu không phải là tôi cố ý rồi mà – Á, đầu của tôi! Con mẹ nó, lão đầu trọc, cậu đùa thật à!”
Gã vừa mới quay đầu mắng một hai câu, đã thấy năm, sáu cái phi đao bay đến trước mặt, gã sợ tới mức vội vàng cúi đầu để tránh.
“Có nhầm không vậy?!” Gã trái trốn phải tránh, tránh thoát mấy thanh đao, phía sau lại còn có mấy thanh đao khác, bóng đao ở trên không trung thoáng qua sáng lấp lánh, làm cho gã hoa mắt rối loạn.
“Á á, cậu cái tên đầu trọc c.h.ế.t tiệt này, có cờ vua không có anh em –” Gã nổi giận cầm một tấm ván gỗ bị vứt bỏ ở một bên lên chặn lại ba cái, miệng không cam lòng yếu thế hô: “Con mẹ nó, cậu cho rằng cậu có tài phi đao là giỏi à, có gan thì đi ra ngoài cùng tao tay không đọ sức!”
Mưa đao đầy trời ngừng lại, Cảnh Dã vứt bỏ tấm ván gỗ, thở hổn hển hai hơi, đã thấy Hải Dương đứng ở cửa, lắc lắc hai cái bàn tay to như hai cái quạt hương bồ, bẻ bẻ đốt ngón tay, trên khuôn mặt kiên cường lộ ra nụ cười dã man.
SHIT! Nói nhầm rồi!
Thằng cha này to lớn như vậy, cùng gã đ.á.n.h nhau mình sao có thể được lợi đây?
Nhưng lúc này sửa lời cũng không kịp, Cảnh Dã chỉ có thể âm thầm kêu khổ ở trong lòng, lại chỉ có thể cố gắng cậy mạnh mà cười cười, khoát khoát tay áo đối với cậu ta.
Một cái chớp mắt tiếp theo, gã chỉ cảm thấy mình giống như bị một đoàn xe lửa đ.â.m vào chèn lên, mặc dù đã sớm có chuẩn bị, nhưng gã vẫn bị đ.á.n.h cho lên bờ xuống ruộng, sau vài hiệp phân cao thấp, thiếu chút nữa đã bị tên đầu trọc c.h.ế.t tiệt này chỉnh cho gần c.h.ế.t.
Mặc kệ, mặt mũi mặc dù đáng quý, tính mạng lại đáng giá hơn!
Ngay vào lúc gã bị đè xuống ở trên mặt đất, đau đến mức sắp chịu không nổi nữa rồi, lúc chuẩn bị giơ tay đầu hàng, thì đột nhiên nghe thấy giọng nói cứ mạnggiống như của thiên sứ.
“Cảnh Dã, Hải Dương, ăn cơm.”
Hiểu Dạ từ trong nhà ăn đi ra ngoài, ai ngờ lại nhìn thấy hai người đàn ông kia giống như là xếp chồng lên nhau, ở trên bãi cỏ quấn thành một đoàn, Cảnh Dã bị Hải Dương ghìm cổ, cả khuôn mặt căng lên đỏ bừng lên.
Cô nhìn bọn họ, sau đó chớp mắt nhìn, hồ nghi hỏi: “Các anh đang làm gì vậy?”
Vừa nghe thấy có thể ăn cơm rồi, Hải Dương lập tức nới lỏng tay, gã đứng lên cười với Hiểu Dạ, khó có khi mở miệng nói: “Đã quá lâu không có vận động rồi, cậu ta tìm anh để rèn luyện thân thể.”
Rèn luyện thân thể?
Cô nhường đường cho người khổng lồ tâm trạng vui vẻ này đi qua, rồi thấy Cảnh Dã đau đến nhe răng trợn mắt, gương mặt méo mó, một bộ dạng gân cốt toàn thân đau nhức.
“Anh có ổn không?” Cô cười nhìn gã.
“Em nói thử xem?” Gã dở khóc dở cười vừa xoay xoay cánh tay phải, thả lỏng gân cốt, vừa đi về phía cô.
“Anh rảnh rỗi nhàm chán đến mức muốn ăn đòn à?” Thấy trên mặt gã dính ít bụi đất, trên tóc cũng dính mấy cái lá cỏ, cô nhịn không được đưa tay ra thay gã phủi bỏ bụi đất và cỏ đi, nhưng vết trầy nhỏ ở bên thái dương lại hơi rướm m.á.u, cũng không phải là phủi phủi đi là xong chuyện, đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu, thử lấy bụng ngón tay khẽ chạm một chút, “Đau không?”
Động tác của cô tự nhiên như vậy, gã không khỏi sững sờ nhìn cô, tùy ý cô đùa nghịch, nửa ngày không nói một câu.
“Này, Cảnh Dã?” Người đàn ông này ngốc sao? Cô khua khua tay ở trước mắt gã.
“Sao cơ?” Gã chớp chớp mắt mấy cái, hai mắt lại vẫn luôn nhìn thẳng vào cô.
