Mật Mã - Chương 24

Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:04

Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn Một đêm dài đã qua.

Đường phía chân trời dần sáng lên.

Đám mây ở trên biển biến hóa muôn vàn, từ màu lam chuyển thành màu tím lại chuyển thành màu cam nhạt của vỏ quýt.

Hiểu Dạ ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Cảnh Dã, đã rơi vào trong trạng thái đờ đẫn lại ngỡ ngàng, vừa rồi gã vừa nói ra, khiến cho cô nghe xong cả người đều choáng váng, một lúc lâu hồi phục lại tinh thần được.

Mắt thấy hiện trường một mảnh yên lặng như tờ, Tiểu Ảnh ở một bên xem cuộc vui, nhịn không được mở miệng thúc giục nói: “Này, anh ta tỏ tình với cô đấy, cô không nói đồng ý sao?”

“Câm miệng!” Cảnh Dã trừng cậu ta một cái, nâng tay lại đem họng s.ú.n.g kia nhắm ngay vào cái tên chướng mắt kia.

Tiểu Ảnh đối mặt với họng s.ú.n.g, lập tức thức thời nhấc tay, ở bên miệng kéo lên một cái động tác kéo khóa.

Cảnh Dã thấy thế, lúc này mới đem tầm mắt kéo trở về trên người người phụ nữ ở trước mặt.

“Anh….Anh yêu em?” Hiểu Dạ có chút lắp bắp, chỉ ngây ngốc nhìn gã.

Vừa rồi nhất thời xúc động gào lên, bây giờ muốn thu lại cũng không còn kịp nữa rồi, Cảnh Dã đành phải thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn cô,“Không được sao?”

“Á….” Cô há to miệng, không biết nên trả lời như thế nào, sau đó lại thử mở miệng, “Em….”

Thấy cô lại là cái bộ dạng này, mắt gã hơi nhíu lại, không đợi cô nói từ thứ hai đã mở miệng đe dọa, “Em thử dám nói ‘cám ơn’ một chút xem!”

Tiểu Ảnh nghe vậy, nhịn không được lại bắt đầu chen lời vào: “Này, anh như vậy cũng quá ép buộc người ta rồi đi? Tỏ tình thì tỏ tình, chẳng lẽ còn có hạn định trả lời nữa à? Còn cầm s.ú.n.g uy h**p nữa.”

“Con mẹ nó, xú tiểu t.ử, mày cút đi ra ngoài cho ông!” Cảnh Dã vừa mắng, vừa hướng về phía tên tiểu t.ử kia b.ắ.n một phát s.ú.n.g cảnh cáo, dọa đối phương lập tức nhấc tay đầu hàng, ba bước thành hai đã lui ra khỏi cửa.

Thấy cậu ta rời khỏi cửa rồi, Cảnh Dã mới hài lòng buông tay xuống, trừng mắt nhìn Hiểu Dạ vẫn ngây ngốc như cũ hỏi: “Sao?”

“Anh…… Anh xác định?”

“Nói nhảm.”

Cô bối rối nói: “Nhưng mà em từng có một khoảng thời gian dài bị nhốt lại để làm thí nghiệm, thời gian ba năm này không ngừng chạy trốn, em thậm chí còn không biết là mình có bình thường hay không, sau này có còn để lại di chứng gì hay không–”

“Vậy thì có quan hệ gì?” Gã không kiên nhẫn cắt đứt lời cô, trợn mắt để trả lời.

Hiểu Dạ cũng không nhúc nhích nhìn gã, giây tiếp theo, nước mắt lại đột nhiên như suối, nước mắt từng dòng tuôn ào ào xuống má hồng của cô, hoàn toàn không có bất kỳ thông báo trước nào.

“Trời ạ, em khóc cái gì?” Cảnh Dã mắng liên tục ,tức giận không ngừng ném s.ú.n.g quát: “Cái này có gì đâu mà khóc? Anh lại không bắt buộc em đồng ý, em không thoải mái thì có thể nói ra!”

Cô lắc đầu, mở miệng muốn nói chuyện, lại chỉ bật ra một tiếng nấc khẽ, đành phải tiếp tục lắc đầu.

“C.h.ế.t tiệt, đừng khóc.” Gã thấy vậy sắc mặt tái mét, không có cách nào khác, thô lỗ đưa tay ra ôm cô vào trong n.g.ự.c, tức giận nói: “Khóc cái gì mà khóc? Anh cũng không phải là nói muốn làm thịt em!”

Cô gắt gao bám c.h.ặ.t vào cổ gã, nước mắt rơi như mưa, khẽ nấc.

Cô vốn không dám hy vọng xa vời đâu…… Nhưng người đàn ông này lại nói yêu cô……

Gã đã biết toàn bộ về cô, nhưng vẫn như cũ nói với cô “anh yêu em”…..

“Đừng khóc…” Cảnh Dã thầm than một tiếng, thấy cô vẫn khóc không ngừng, chỉ có thể mặt mũi tràn đầy khó chịu mà ôm lấy cô, buồn bã lẩm bẩm, “Đáng giận, thật không biết kiếp trước anh thiếu em cái gì….”

Tiếng gào thét ở trong cửa không có nữa, Tiểu Ảnh ngồi xổm ở ngoài cửa hơn nửa ngày không nghe thấy động tĩnh gì, nhịn không được muốn thò đầu xem xét, vai lại bị ai đó vỗ một cái.

“Này, anh là ai?”

Cậu ta hoảng sợ nhảy dựng lên, vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy một cô gái trẻ lạnh lùng trừng mắt nhìn cậu.

Cậu lộ ra nụ cười mỉm, trả lời: “Người qua đường Giáp.”

“Bên trong xảy ra chuyện gì?” Tiểu Lam chỉ chỉ vào trong phòng, chất vấn cậu ta: “Vì sao chị Hiểu Dạ lại khóc vậy?”

“Chuyện này sao…Nói ra rất dài dòng.” Cậunở nụ cười khoái trá.

Tiểu Lam nheo mắt,“Vậy nói ngắn gọn.”

Sau khi trải qua một hồi giải thích “Bởi vì như thế này cho nên là như vậy, sau đó lại thế này thế nọ” của soái ca xa lạ, Tiểu Lam mới hiểu rõ được tiền căn hậu quả.

Bởi vì sự tình quá mức ly kỳ đặc sắc, hại cô bé trên đường không nhịn được ngồi xổm xuống cạnh cậu ta.

“Cho nên, sự việc chính là như thế này.” Tiểu Ảnh đối với cô em gái nhỏ xinh đẹp này nói đến mức nước miếng tung bay, vừa mới muốn cho miệng nghỉ ngơi, lại phát hiện trong phòng một lần nữa lại không có tiếng động, “Quái lạ, sao bên trong lại không có tiếng động?”

“Em nhìn xem.” Tiểu Lam thò đầu muốn nhìn, lại bị cậu bắt quay lại.

“Chờ một chút, để cho anh xem trước một chút.”

“Vì sao?” Cô bé bất mãn trừng mắt.

“Để tránh có hình ảnh 18+ xuất hiện.” Cậu tacười khoái trá hai tiếng, sau khi đem cô bé ngăn lại, tự mình quay người thò đầu vào, lại chỉ thấy một cái chân to hướng về phía mặt cậu mà đạp tới, thiếu chút nữa là đạp vào giữa mặt cậu.

Cậu ta vội vàng nhảy dựng lên, mở miệng liền mắng,“Này, anh –”

Lời còn chưa nói xong, bàn tay to của Cảnh Dã đã như chớp mà bịt kín cái miệng của cậu, người đàn ông giống như dã thú này chẳng biết từ lúc nào đã mặc chiếc quần jean lên người, chỉ dùng một tay đã đem cậu bịch một tiếng đè ở trên tường, Tiểu Ảnh mở to mắt, chợt nghe thấy người này lạnh giọng mở miệng cảnh cáo.

“Câm miệng, cô ấy đang ngủ. Tôi có việc muốn hỏi cậu, đừng có giở trò bịp bợm với tôi, hiểu không?”

Người đàn ông ở trước mắt này thoạt nhìn vô cùng lãnh khốc, cùng với bộ dạng trước đó lúc ở trong phòng với Hiểu Dạ quả thực giống như là hai người khác nhau, khóe mắt, đuôi lông mày của gã, không có một tí tẹo ý cười cùng tình cảm nào tồn tại, một đôi mắt lạnh lùng giống như băng.

Cậu từng gặp qua người như thế, bọn họ đều mang theo cái loại sát khí chỉ có sống qua ở trong địa ngục Tu La mới có.

Nghe gã lạnh như băng cảnh cáo Tiểu Ảnh không khỏi rùng mình một cái, lập tức gật gật đầu.

Cảnh Dã thấy thế, lúc này mới buông tay ra, nhìn Tiểu Lam nói: “Đi vào trong phòng đem cửa đóng lại, giúp chú nhìn cô ấy, có chuyện gì thì lập tức nói với chú.”

“Cậu đi theo tôi.” Gã bỏ lại một câu này, rồi dẫn đầu đi về phía phòng khách.

Dưới áp lực vô hình mà gã phát ra, hai người lập tức nghe theo, không ai dám nhiều lời kháng nghị một câu.

Cửa đóng lại rồi, trong phòng khách, hai người đàn ông cách nhau một cái bàn, mặt đối mặt ngồi xuống.

“Ông chủ đứng phía sau màn của các cậu là ai?” Vừa ngồi xuống, Cảnh Dã đã mở miệng hỏi thẳng.

Tiểu Ảnh xoa xoa cái cằm đau đớn, liếc mắt nhìn gã, hậm hực nói: “Không có.”

“Đừng nói nhảm, tôi muốn chính là đáp án.”

Giọng nói của gã lạnh đến mức giống như có thể cắt ngang không khí, Tiểu Ảnh hơi kinh hãi, biết chỉ cần có một cái đáp án sai, mạng nhỏ của mình cũng có khả năng khó giữ được, lập tức đem tất cả mọi chuyện nói ra toàn bộ, “Thật sự là không có, lúc trước là bọn tôi có tiếp nhận vụ án điều tra tìm kiếm ‘thần hành giả’, vật đó thế nhưng lại là vật báu vô giá, ai nhận được đều có khả năng kiếm được một món lớn, cho nên Quỷ Ca mới một đường lần theo dấu vết đến sở nghiên cứu của Midro, Quỷ Ca cùng cô ấy tiếp cận ở trên mạng, đáp ứng điều kiện của cô ấy rồi , mới tới tìm tôi giúp cô ấy đào vong. Lúc ấy tôi vừa nhìn thấy cái bộ dáng đó của cô ấy là đã biết sự tình không đúng, một nhân viên làm việc ở sở nghiên cứu sao có thể yếu ớt được như vậy, khi đó cô ấy ngay cả đứng cũng đứng không vững, đầu tóc đều bị cạo trọc, gầy đến mức có thể so với dân chạy nạn ở Châu Phi, da trắng đến mức giống như quỷ, giống như đã vài năm rồi chưa từng thấy mặt trời, hơn nữa toàn thân cao thấp chỉ mặc một cái áo dài màu trắng không hề có kiểu dáng–”

Ặc, sắc mặt của thằng cha này sao lại càng ngày càng trở nên kh*ng b*, vẫn là nhanh ch.óng nhảy qua một đoạn này là tốt rồi.

Tiểu Ảnh nuốt nước miếng xuống, không dám lại miêu tả tiếp nữa, vội hắng giọng nói: “Khụ, ừ, tóm lại là tôi bị cái bộ dạng của cô ấy dọa sợ, không có thời gian hỏi nhiều, đành phải mang cô ấy rời khỏi nơi đó trước, về sau tới khách sạn Khí Xa, mới có thời gian hỏi cô ấy chuyện của ‘thần hành giả’. Lúc đó tôi cũng không ôm bất kỳ hy vọng nào, bởi vì trên người cô ấy căn bản không có chỗ giấu đồ, chỉ là Quỷ Ca muốn tôi hỏi, tôi đành phải hỏi thôi, ai ngờ được cô ấy không nói hai lời, đứng dậy tới bên cạnh cái bàn, cầm cái b.út của khách sạn, ngay ở trên ga giường bắt đầu vẽ, cô vừa viết lại vừa vẽ, mất cả một buổi tối, đem bản thiết kế của ‘thần hành giả’ vẽ ra toàn bộ.”

Miệng cậu rất khát, cậu tự rót một chén nước để uống, th* d*c một hơi, mới lại tiếp tục nói: “Tôi an bài giúp cô ấy một cái thân phận mới, cho cô ấy một khoản tiền, nói cho cô ấy biết làm như thế nào để tránh thoát khỏi người truy lùng dấu vết, rồi mang theo ga giường trở về giao hàng, ai ngờ được tôi rời đi còn chưa tới nửa ngày, đã nhận được cuộc điện thoại cầu cứu côấy gọi tới, những tên vương bát đản kia không biết làm sao lại tìm được cô ấy, tôi chỉ đành phải quay trở lại tìm cô ấy, vừa vặn ở một giây cuối cùng thì vượt qua.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mật Mã - Chương 24: Chương 24 | MonkeyD