Mật Mã - Chương 7
Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:01
Edit: Tiểu Ngạn
“Em đang trốn tôi?”
“Không phải.”
“Em đang trốn tôi.”
“Tôi nói là không phải.”
“Em chính là đang trốn tôi.” Gã lộ ra nụ cười hi hi ha ha cường điệu.
Cô buồn bực ở trong trung tâm mua sắm dừng lại, quay đầu nhìn gã nói, “Nói với anh không phải chính là không phải! Muốn nói vài lần nữa anh nghe mới hiểu được à?”
“Nếu không phải, vậy sao hôm qua ở siêu thị em vừa nhìn thấy tôi đã bỏ chạy?”
“Tôi không nhìn thấy anh.” Cô mặt hơi đỏ, quay đầu, bỏ lại câu phủ nhận này, vội vàng đẩy xe mua sắm đi về phía trước.
Không thấy được mới là lạ!
Gã nhướn mày, buồn cười đuổi theo, tay vừa tùy ý cầm ít một ít đồ quăng vào trong xe mua sắm của cô, vừa sắc mặt thản nhiẻn nói: “Thế sao? Vậy hôm kia ở trong nội thành, cách đây ba ngày, ở chợ, em cũng không nhìn thấy tôi?”
“Đúng.” Cô mặt không đỏ, không thở gấp nói:”Tôi không thấy được.”
“Thì ra là như vậy.” Gã giả vờ làm bộ dạng đã hiểu, tay cầm lấy lọ nước tương nghiên cứu, miệng hỏi :”Em đã không trốn tôi, vậy khi nào thì chúng ta tiếp tục?”
“Tiếp tục?” Cô đột nhiên dừng bước, quay lại mắt mở to, vẻ mặt kinh hoảng, “Tiếp tục cái gì?!”
“Đương nhiên là chuyện bị phá hỏng hôm đó.” Gã nhe răng cười, đem nước tương đặt vào trong xe, lại vươn tay lấy thâm mấy gói mì ăn liền để vào trong xe mua sắm của cô.
“Tối hôm đó không có chuyện gì bị phá hỏng cả!” Cô cố nhịn mặt đỏ lên, xoay người rời đi, thấy gã lại muốn quăng một gói rong biển to vào, cô không nhịn được bước nhanh đi, không muốn cho gã để vào. “Này, anh không có xe mua sắm riêng sao? Không cần đem mấy thứ đều để ở xe của tôi!”
“Tôi sợ em lại trốn, chưa kịp đẩy xe, đừng nhỏ nhen như vậy.” Chân gã dài, vẫn là dễ dàng bỏ được món đồ vào trong xe mua sắm của cô, gã lại kéo lại chủ đề cũ, “Tối hôm đó dĩ nhiên có chuyện bị phá hỏng.”
Trừng mắt nhìn trong xe càng ngày càng chất nhiều đồ của gã, lửa giận trong cô cũng ngày càng lớn, nhưng cô không thoát khỏi gã, lại không muốn cùng gã tiếp tục nói đến cái đề tài kia, chỉ đành im lặng, cố gắng coi như không nhìn thấy gã, lại tăng nhanh tốc độ mua sắm, hận không thể đem những thứ cần thiết bỏ vào trong xe.
Ai biết tên kia cũng không chịu buông tha cho, cô thì giống như chạy để đảy xe, cả người cũng là mệt đến không thở nổi, gã cũng vẫn là một bộ dáng thoải mái, hơn nữa còn lộ ra nụ cười, mở miệng nói: “Ôi, em đi mua đồ luôn nhanh và chính xác vậy sao?”
Đừng để ý đến gã! Đừng để ý đến gã! Đừng để ý đến gã! Đừng để ý đến gã! Đừng để ý đến gã! –
“Ôi, tôi cũng rất thích ăn mỳ Ý, em biết nấu nướng sao?”
Cô thiếu chút nữa đem mấy bao mỳ Ý trả lại trên giá, sau đó trong một phần ngàn của giây quyết định tên dã nhân đáng ghét này không đáng để cô phải bỏ đi món ăn mà cô yêu thích nhất.
Còn giấy vệ sinh, nước rửa chén, nước sốt cà chua, sữa chua cùng bình xịt côn trùng!
Đúng, bình xịt côn trùng! Có lẽ cô có thể dùng được với con muỗi siêu lớn đang theo đuôi ở phía sau kia!
Nghĩ đến đây, tâm trạng của cô nhất thời khá hơn rất nhiều, lập tức điều khiển xe mua sắm vòng một góc chín mươi độ, nhanh ch.óng tiến về phía đồ dùng gia đình.
“Em muốn mua dầu gội đầu sao? Tôi thích mùi hương mà em đang dùng, đó là của hãng nào vậy?
Cô không mở miệng, không quay đầu lại, cố gắng đi về phía trước!
“Tình yêu, ít nhất em hãy nói cho tôi biết, vì sao chúng ta không thể tiếp tục được?”
“Vì đó là sai lầm!” Cuối cùng cô cũng không nhịn được dừng lại gào với gã.
Trời ạ, gã nhất định không chịu buông tha cho sao?
Cô tức giận mắt nhìn gã, quả thật không thể tin được sự việc cũng đã trôi qua một tuần, mà gã này vẫn còn không chịu buông tha cho sai lầm nhất thời lúc đó của cô.
“Tôi không thấy đó là sai lầm, tôi cũng cảm thấy thật sự với em đó cũng không phải là sai lầm, cảm giác rất tốt.” Gã lộ ra răng nanh trắng bóng, vẻ mặt tươi cười tới gần cô, “Tôi biết em cũng h*m m**n, phản ứng mãnh liệt tối hôm đó của em có thể dùng để phát điện.”
Trời ạ, chỗ này là cửa hàng lớn đấy! Tên dã nhân đang suy nghĩ cái gì vậy? Gã nói như đang đứng trước micro vậy!
“Tôi biết phản ứng mình, anh không cần phải lớn tiếng như vậy.” Trong giây lát cô đỏ mặt, xấu hổ nhìn quan sát hai bên xung quanh xem có ai khác không, lại nhất thời bị gã làm cho lui về phía sau liên tục, cho đến lùi đến cạnh giá để đồ, thấy không có chỗ để lùi, cô nhanh ch.óng trừng mắt nhìn gã, “Trời ạ, tôi còn thậm chí không biết tên của anh!”
“Cảnh Dã.” Hai tay của gã để ở trên giá, bao quanh người cô, cúi đầu lộ ra nụ cười vô lại đối với cô, “Tôi gọi là Cảnh Dã. Được rồi, bây giờ em đã biết.”
Nhìn gã bộ dáng “Ok, giờ không thành vấn đề, chúng ta bao giờ thì lên giường?”, cô vừa thấy xấu hổ, vừa muốn nhấc chân đá gã.
“Trời ạ, trong đầu của anh ngoài h*m m**n t*nh d*c, không có gì khác sao?”
Gã nhìn thoáng qua phía trước, suy nghĩ rất nhanh, sau đó cúi đầu nhìn cô, khóe miệng cong lên, nói ngắn gọn: “Tạm thời không có.”
Nói xong, gã cúi đầu xuống hôn cô.
Cô thật sự không thể tin được!
Càng khiến cô không thể tin được là, ngay lúc này đây đầu của cô, tế bào toàn thân của cô lại giống như người nguyên thủy vui vẻ nhảy múa quanh đống lửa.
Đáng ghét, thế này thì hơi quá….
“Thấy không, cảm giác đúng mà.” Gã rời khỏi môi cô, chạm vào trán cô, khẽ cười nói.
Cô chỉ có thể dùng hai mắt phủ sương mù nhìn gã.
Nhìn cô vẻ mặt mờ mịt, khuôn mặt luôn luôn tái nhợt cũng đỏ ửng, gã không nhịn được lại cúi xuống phủ lên cánh môi mềm của cô, lần này gã phải dùng hết sức của bản thân mới dừng lạ được, nhưng khi gã ngẩng đầu, cô lại sát vào.
“Khụ, tình yêu à, tôi rất muốn tiếp tục.” Gã lộ ra vẻ tươi cười đắc ý, đem tay cô đặt lên trên cổ gã kéo xuống, nhẹ giọng nhắc nhở, “Nhưng mà nơi này không được, tôi sợ sau khi tỉnh lại em sẽ làm thịt tôi.”
Sau khi dùng sức đã vào xương ống chân của gã, hàng xóm đáng yêu của gã đã nổi giận đùng đủng bỏ lại xe tạp hóa bỏ đi.
Shit, một đá này của cô thật là hết sức!
Nhìn bóng dáng cô đi xa, tuy Cảnh Dã ôm chân đau đến nhe răng trợn mắt, vừa mắng th* t*c bất nhã, vừa không nhịn được ý cười trên mặt.
Đáng c.h.ế.t, gã thật sự càng ngày càng thích cô nàng này.
Khi mới gặp cô, gã chỉ cảm thấy bộ dạng cô coi như là dễ nhìn, thân hình gầy gò toàn xương giống như chỉ gió thổi qua sẽ đổ, nhưng vẻ mặt lạnh lùng cùng ngôn từ trào phúng khiến cho gã một bụng tức giận.
He he, ai biết gã đ.á.n.h bậy bạ, phát hiện dưới tòa núi băng này cất giấu một toàn núi lửa siêu cấp.
Cho tới bây giờ gã chưa từng gặp qua phụ nữ nào có phản ứng mãnh liệt như cô, cảm giác như thế thật thú vị.
Tuy gã cũng từng hoài nghi có phải do mình lâu lắm không chạm vào phụ nữ, nhưng nụ hôn vừa rồi, đã khiến cho gã có thể trăm phần trăm xác định chuyện tối hôm đó không phải do tự gã ảo tưởng ra.
Nghĩ đến đây Cảnh Dã nhếch miệng cười, tâm tình vui vẻ, vừa huýt sáo, vừa đẩy xe mua sắm đến quầy tính tiền.
Cạch cạch phập phập phập phập cạch cạch–
Đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t–
Cầm d.a.o thái, Ô Hiểu Dạ liều mạng băm tỏi nằm trên thớt gỗ đã sớm vụn nát.
Cạch cạch phập phập phập phập cạch cạch–
Đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t–
Đã băm tỏi xong, cô lấy củ gừng ra, lại tiếp tục hung hăng năm chúng nó.
Cạch cạch phập phập phập phập cạch cạch–
Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc –
Đã băm xong gừng, cô từ ở tầng ch.ót của tủ lạnh lấy ra đồ ăn Hàn Quốc, sau khi cắt xong nguyên liệu, sau đó lại xử lý rau hẹ cùng cà rốt, mộc nhĩ, cùng với thịt đã sớm băm xong, mới đưa chúng vào trong hai cái bát innox, bỏ thêm dầu vừng, muối ăn, tỏi giã trộn đều, chia lam đồ ăn Hàn Quốc ăn cùng rau hẹ và thịt băm.
Đợi sau khi chuẩn bị xong thịt băm, một bụng cơn tức của cô mới tiêu hóa bớt, khi hết giận, cô cũng rơi vào trong vực sâu uể oải không đáy.
Mọi việc sao có thể biến thành như vậy?
Cô thật không dám tin mỗi lần gã vừa hôn cô, cô liền rơi vào trạng thái háo sắc vô cùng.
Đem bột mỳ cán mịn trên bàn ăn, lại lấy ra vỏ bánh sủi cảo, cô vạn phần bất lực ngồi trên ghế, không có tâm tình tiếp tục làm vỏ bánh sủi cảo, chỉ có thể ngẩn người nhìn đống nguyên liệu ở trên bàn.
