Mạt Thế Béo Muội Nghịch Tập Ký - Chương 320: Ông Lại Sinh Được Đứa Con Trai Tốt
Cập nhật lúc: 24/03/2026 18:02
Trong lúc hỗn loạn, vẫn là A Cửu lên tiếng, hét lên một tiếng:
"Tiểu Bạch, về đây, đây là của Hương Hương, mày tém tém lại chút."
Có người ôm khuôn mặt đau đớn không thôi, điên cuồng gào thét:
"Đó là quái vật gì vậy? Là quái vật gì? Trú phòng không quản quái vật đả thương người sao? Tại sao không g.i.ế.c con mèo tang thi này? Tại sao không bảo vệ chúng tôi?"
Có người đã đau đến mức lăn lộn trên tuyết, bất kể béo hay gầy, chỉ cần tham gia vây công A Cửu, trên mặt đều là vết xước do mèo cào.
Tiểu Bạch nghe thấy tiếng gọi của A Cửu, đã sớm quay về đậu trên vai anh, lúc này đang l.i.ế.m m.á.u trên móng vuốt, đôi mắt mèo vô cùng kinh dị nhìn những người đang kêu la t.h.ả.m thiết trên mặt đất.
Lúc này, Văn Nguyên Tư nghe thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết ở đây, cậu ta vốn đang khảo sát tuyến đường đào rãnh xung quanh, vội vàng chạy về phía này.
Sầm Dĩ bước lên, đưa tay cản Văn Nguyên Tư lại, cố ý hỏi:
"Học bá, nghe nói cậu định đào rãnh ở đây à? Kế hoạch gì vậy? Sao không bàn bạc với tôi một tiếng?"
"Phía trước xảy ra chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?"
Văn Nguyên Tư bị Sầm Dĩ cản lại, cậu ta muốn vòng qua Sầm Dĩ, nhưng Sầm Dĩ lại bước theo bước chân của cậu ta, nhất quyết không cho cậu ta tiến lên xem đám vệ sĩ kia.
Mộc Văn Bân cũng tiến lên, khuyên nhủ Văn Nguyên Tư:
"Văn công t.ử, Văn công t.ử, đừng xem nữa, đám vệ sĩ của cậu bị chuột tang thi tập kích, vô dụng rồi. Cậu muốn đào rãnh ở đây đúng không? Cậu xem tôi có được không? Một mình tôi không đủ, hay là cậu bảo người cha thân yêu của cậu gửi thêm vài trăm vệ sĩ đến cho cậu đi. Haizz, Hương Hương đang cứu chữa cho đám vệ sĩ của cậu, cậu đừng qua đó, m.á.u me lắm..."
Nói rồi, Mộc Văn Bân khom lưng, vác bổng Văn Nguyên Tư lên vai, sải bước đi về hướng khác, lại nói:
"Văn công t.ử, nén bi thương nhé Văn công t.ử. Cái thời buổi này, gặp chuyện không may là bình thường, cậu đừng buồn, còn có tôi đây mà. C.h.ế.t hai mươi lăm tên vệ sĩ, vẫn còn một Mộc Văn Bân! Tôi nhất định đảm bảo đại nghiệp đào rãnh của cậu tiến hành thuận lợi!"
"Thả tôi ra! Lăng Hương, Lăng Hương giúp cứu người..."
Văn Nguyên Tư dọc đường hét lớn, bị Mộc Văn Bân vác chạy đi mất.
Cậu ta còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, sao nói tòa nhà hệ thống không thấy một con chuột nào, mà đột nhiên lại làm bị thương hai mươi lăm tên vệ sĩ của cậu ta?
Hào bảo vệ thành phố ở phía Nam Tương Thành vẫn đang được tiến hành khẩn trương, Văn Nguyên Tư cũng muốn dọn dẹp ra một khu an toàn ở phía Bắc Tương Thành, nên mới một hơi phái hai mươi lăm vệ sĩ đến phía Bắc.
Nhưng đột nhiên tất cả đều bị thương, quái vật ở phía Bắc Tương Thành lợi hại đến thế sao?
Đợi Mộc Văn Bân vác Văn Nguyên Tư đến một "khu vực an toàn" nào đó, A Cửu lại vội vã đuổi theo, hét lên với Văn Nguyên Tư:
"Nhanh lên, học bá, bảo bố cậu gửi người vào, gửi thêm nhiều vệ sĩ cho cậu. Vệ sĩ của cậu đều sốt cao bị nhiễm trùng rồi, Lăng Hương đang cứu. Bảo bố cậu gửi thêm người vào đào rãnh, cố gắng giữ lấy mảnh đất tịnh thổ này!"
A Cửu vừa dứt lời, Mộc Văn Bân liền như kẻ tung người hứng với anh, nhanh ch.óng móc điện thoại của Văn Nguyên Tư ra, nhét vào tay cậu ta.
Học bá đáng thương bị lừa đến ngơ ngác, cậu ta hoàn toàn không ngờ tới, cục diện vốn dĩ đang dần ổn định, đột nhiên lại xảy ra biến cố.
Lúc này, đầu óc Văn Nguyên Tư không được tỉnh táo, cậu ta choáng váng làm theo chỉ dẫn của Mộc Văn Bân và A Cửu, gọi điện thoại cho bố mình. Đầu dây bên kia vừa bắt máy, Văn Nguyên Tư liền không nhịn được mà nghẹn ngào:
"Bố, bị thương rồi, tất cả đều bị thương rồi. Bố, trong Tương Thành quá tàn khốc, người bố phái cho con, tất cả đều bị thương rồi..."
Trong Thôn Thiên Tài, Văn Hoằng Đồ đang xem tài liệu của Kiều Nguyệt Lan, nghe con trai khóc như vậy, trong lòng "thịch" một tiếng, lập tức nói:
"Bố lập tức phái người đón con từ trong Tương Thành ra."
Nào ngờ, Văn Nguyên Tư lại kích động gầm lên:
"Không, con không ra. Càng như vậy, càng chứng minh việc con làm là đúng. Tất cả mọi người đều đang nỗ lực, mỗi người đều liều mạng giữ lấy thành phố này. Sứ mệnh của thế hệ chúng con, con tuyệt đối không trốn tránh, tuyệt đối không!"
Rất nhiều người nói Văn Nguyên Tư đọc sách đến ngốc rồi, trong đầu chỉ toàn là giải cứu nhân loại, bảo vệ Tương Thành. Nhưng so với những người như bố cậu ta là Văn Hoằng Đồ, trên người Văn Nguyên Tư lại dần bộc lộ ra một thứ khí chất khiến người ta phải kính phục.
Mộc Văn Bân và A Cửu đứng cạnh cậu ta đưa mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng cảm thấy, lừa gạt Văn Nguyên Tư như vậy, cũng khá là hổ thẹn.
Nhưng nói cho Văn Nguyên Tư biết sự thật, nói rằng những vệ sĩ bên cạnh cậu ta thực chất có rất nhiều kẻ là gian tế? Không chỉ có gian tế của bố cậu ta, mà còn có của Lục Gia. Những gian tế này đều do các thế lực các bên phái vào Tương Thành để giám sát đội ngũ dị năng của Sầm Dĩ.
Bây giờ, lại còn muốn tranh công, giẫm lên thành quả lao động của nhóm Sầm Dĩ, làm chủ trong khu an toàn phía Bắc Tương Thành, giành lấy danh hiệu đệ nhất công thần cứu thành.
Nói như vậy, dường như lại là một chuyện tàn nhẫn hơn đối với một người như Văn Nguyên Tư.
Trong Thôn Thiên Tài, Văn Hoằng Đồ day day mi tâm. Lần đầu tiên ông ta phát hiện ra, đứa con trai khiến ông ta tự hào này, thật sự đã phụ lại danh xưng "thiên tài".
Văn Nguyên Tư dường như hoàn toàn không hiểu rõ tình hình bên ngoài hiện tại ra sao. Khi thế giới xuất hiện tang thi, Dị năng giả trở thành nhân tài vũ lực duy nhất có thể chống lại tang thi, thì việc lôi kéo Dị năng giả mới là trọng tâm hàng đầu hiện nay.
Tại sao lại phải lãng phí nhân lực vật lực để bảo vệ một tòa thành trống không? Lại còn phải đến gần tòa nhà hệ thống ở phía Bắc Tương Thành, tạo ra một khu an toàn?
Thành NA sắp tiêu tùng, Tương Thành cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Nhưng bây giờ, đứa trẻ ngốc nghếch Văn Nguyên Tư đó ở trong Tương Thành, sống c.h.ế.t cũng không chịu ra, đây là sự cản trở lớn nhất của Văn Hoằng Đồ.
Lăn lộn cả đời trong hệ thống quản lý Tương Thành, Văn Hoằng Đồ đã sớm trở thành một con cáo già. Ông ta bình tĩnh phân tích hành động chạy đến phía Bắc Tương Thành của Văn Nguyên Tư.
Hiện tại có thể chắc chắn là, Văn Hoằng Đồ căn bản không hề chỉ thị con trai mình đến phía Bắc Tương Thành, đào cái hào bảo vệ thành phố gì đó, lập cái khu an toàn gì đó.
Ông ta suy nghĩ một chút, gọi vào số điện thoại cá nhân của Cung Kinh Nghiệp.
Điện thoại rất nhanh được kết nối, Văn Hoằng Đồ lạnh lùng hỏi:
"Có phải ông xúi giục con trai tôi đến phía Bắc Tương Thành đào hào bảo vệ, rồi lập ra một khu an toàn không?"
Hiện tại đối với tin tức trong Tương Thành, người tiếp nhận kịp thời nhất ngoài Diệp Diệc Minh ra thì chính là Văn Hoằng Đồ, có lẽ còn phải kể thêm một Cung Kinh Nghiệp đang ẩn nấp trong bóng tối.
Trọng tâm của Diệp Diệc Minh là không để tang thi trong Tương Thành lọt ra ngoài, còn lại, đội Dị năng giả của Sầm Dĩ muốn làm gì trong Tương Thành thì làm.
Văn Hoằng Đồ chỉ lo chuyện của Thôn Thiên Tài, Tương Thành ra sao, ông ta cũng không quan tâm.
Người quan tâm đến Tương Thành nhất, hiện tại nóng lòng muốn lập công cứu thành nhất, chỉ có tổng chỉ huy Tương Thành là Cung Kinh Nghiệp.
Đầu dây bên kia, Cung Kinh Nghiệp cười khùng khục, nói:
"Không sai, là tôi đã tiết lộ tin tức phía Bắc Tương Thành không còn chuột tang thi cho con trai ông. Văn Hoằng Đồ, ông lại sinh được đứa con trai tốt đấy, nó còn quan tâm đến Tương Thành hơn cả ông."
