Mạt Thế Chi Song Hùng - Chương 224
Cập nhật lúc: 25/04/2026 04:11
Vì vậy, kể từ khi sống lại, dòng hồi ức của anh luôn dừng lại ở khoảnh khắc bị đẩy vào vòng vây của bầy tang thi. Sở dĩ Cố Phi Cẩn chưa từng hoài nghi, là bởi cảm giác bị tang thi xé xác thực sự quá rõ ràng, quá kinh hoàng, và chân thật đến ám ảnh.
Nếu không có biến cố ngày hôm nay, e rằng Cố Phi Cẩn sẽ mang theo đoạn ký ức sai lệch ấy đến cuối đời.
Nghĩ lại, trong cái rủi có cái may, cũng phải cảm tạ Thạch tiên sinh vì đã bị dồn vào đường cùng mà mang gốc Linh Vực Thảo này ra. Nếu không có thứ này…
Đòn tấn công vừa rồi của Cố Phi Cẩn đã dùng hết toàn lực. Hơn nữa, chính Thẩm Mạt đã tự nguyện gánh chịu mọi sát thương thay anh. Giờ đây, khi không còn rào cản của Cộng Sinh Khế Ước, Thẩm Mạt hoàn toàn không phải là đối thủ của Cố Phi Cẩn.
Sau khi đ.á.n.h ngất Thẩm Mạt, Cố Phi Cẩn không vội bận tâm đến cậu, mà gắng gượng lê bước về phía Thạch tiên sinh - kẻ giờ đây đã biến thành một đống than đen sì.
Thạch tiên sinh dù có lợi hại đến đâu, cuối cùng cũng phải vong mạng dưới tay anh!
Tuy nhiên, sau khi mọi chuyện ngã ngũ, Cố Phi Cẩn mới nhận ra miếng ngọc cổ và cành Linh Vực Thảo kia thực sự là những món kỳ trân dị bảo không tầm thường.
Ngay cả một kẻ có tu vi thâm hậu như Thạch tiên sinh còn bị đòn sét đ.á.n.h hóa thành than, vậy mà hai món đồ kia vẫn vẹn nguyên, không chút sứt mẻ.
Ngọc cổ thì không cần phải bàn, từ đầu đến cuối vẫn tỏa ra luồng ánh sáng ôn hòa. Cành Linh Vực Thảo kia cũng kỳ diệu không kém.
Nó không những không mảy may xước xát, mà ngay cả những giọt sương đọng trên lá vẫn long lanh, thanh khiết như ban đầu.
Có điều, Cố Phi Cẩn chẳng có chút hảo cảm nào với thứ này. Dẫu nó có quý giá, có hữu dụng hay thần kỳ đến đâu đi chăng nữa, từ trước đến nay, những gì nó mang lại cho anh chỉ toàn là nỗi đau vô bờ!
Cố Phi Cẩn trầm ngâm quan sát cành Linh Vực Thảo một lúc lâu. Dường như loài cỏ này cũng có linh tính, không có gió mà vẫn tự khẽ rung rinh. Nó như hiểu được ý định cự tuyệt của Cố Phi Cẩn, nên đang ra sức lấy lòng anh.
Chỉ tiếc rằng, nó đã tâng bốc nhầm người. Cố Phi Cẩn thực sự không có ý định sử dụng nó, bởi lẽ từ tận đáy lòng, anh chỉ muốn hủy hoại nó cho xong chuyện!
……
“Anh cả, anh tìm thấy gì chưa?” Ở một nơi khác, bác cả và chú hai nhà họ Thẩm gần như đã lật tung cả cơ ngơi Thẩm gia lên mà vẫn không tìm thấy manh mối nào. Đừng nói là cỏ, ngay cả một gốc cây ngọn cỏ ở nơi này cũng chẳng thấy đâu, bảo họ phải tìm thế nào!
Giữa lúc hai người đang lùng sục khắp nơi như ruồi mất đầu, thì đột nhiên, một tiếng động lạ truyền đến từ một căn phòng gần đó.
“Ưm, ư ư!”
“Chú hai, chú có nghe thấy tiếng gì không?” Bác cả Thẩm vốn xuất thân từ quân đội, nên các giác quan vô cùng nhạy bén. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng động đột ngột ấy lập tức đ.á.n.h thức sự cảnh giác cao độ của ông.
Ban đầu, họ không định làm kinh động lớn như vậy, vì những kẻ kia đã căn dặn, khi tìm đồ phải hết sức cẩn chừng Thạch tiên sinh. Nhưng suốt cả ngày hôm nay, họ không thấy bóng dáng Thạch tiên sinh đâu, nên lá gan cũng theo đó mà lớn dần.
“Hình như… hình như tiếng động phát ra từ phòng của Thế An.” Nghe anh trai hỏi, chú hai Thẩm cũng dừng bước lắng tai nghe ngóng. Quả thực, có tiếng động gì đó rất mờ ám.
Khi ngẩng đầu lên, họ nhận ra mình đang đứng ngay trước cửa phòng của Thẩm Thế An.
“Vợ chồng Thế An không có nhà cơ mà? Sao lại có tiếng…”
“Được rồi, giờ không phải lúc đoán già đoán non, chúng ta vào xem thử sẽ rõ!”
“Cạch.”
Bác cả Thẩm là người quyết đoán, vừa dứt lời, tay ông đã nắm lấy tay nắm cửa.
“Sao thế, cửa khóa à?”
Chú hai Thẩm thấy anh trai chần chừ thì cũng hiểu ra vấn đề: “Anh cả lùi lại, để em.”
Nói đoạn, chú hai Thẩm rút s.ú.n.g lục bên hông ra, nhắm thẳng ổ khóa b.ắ.n liền hai phát, rồi bồi thêm một cú đá tung cánh cửa.
Cửa vừa mở, cảnh tượng bên trong khiến cả hai người đứng c.h.ế.t trân.
Tiếng động quả thực phát ra từ căn phòng này. Nhưng điều họ không thể ngờ tới là, người phát ra những âm thanh đó lại chính là vợ chồng Thẩm Thế An và Hạ Tuyết Nhu – những người mà họ cứ ngỡ không có mặt ở nhà!
Cả hai bị trói nghiến trên giường, miệng bị giẻ nhét c.h.ặ.t, chỉ có thể ú ớ phát ra những tiếng kêu cứu vô vọng.
Nếu hôm nay họ không nhân lúc Thạch tiên sinh vắng mặt mà lục lọi khắp nơi, e rằng đến bao giờ mới phát hiện ra sự tình này.
“Em út, chú thím bị sao thế này!” Hai người vội vã lao đến cởi trói cho vợ chồng Thẩm Thế An, miệng không ngừng gặng hỏi chuyện gì đã xảy ra.
“Phù! Khụ khụ!” Thẩm Thế An nhổ toẹt miếng giẻ ra, ho sặc sụa. Đôi mắt đỏ ngầu hằn lên sự nóng ruột tột độ. Chưa kịp thở cho đều, ông đã vội vàng túm lấy áo người đối diện, gầm lên: “Nhanh! Nhanh đi cứu Tiểu Mạt! Nó bị tên họ Thạch bắt đi rồi!”
