Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 30
Cập nhật lúc: 21/04/2026 03:03
“Ừm."
“Hôm nay còn thấy khó chịu không?"
Giang Thịnh đặt tay lên trán Dịch Dương nhẹ giọng hỏi.
“Hết rồi, em đã khỏe hơn nhiều rồi."
Dịch Dương cười cực kỳ dịu dàng, giống như một làn gió xuân ấm áp nhất vậy.
“Vậy thì tốt."
Giang Thịnh đeo khăn ống vào cổ Dịch Dương, rất vừa vặn, màu xám đậm cũng rất tôn lên làn da của cậu.
“Anh mua à?"
Dịch Dương nhìn vào mắt Giang Thịnh, tay bóp bóp sợi len mềm mại.
“Anh tự đan đấy."
“Á!"
Dịch Dương kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn Giang Thịnh:
“Anh giỏi quá đi mất."
“Ừm."
Giang Thịnh vẫn giữ khuôn mặt nghiêm nghị không nhìn ra cảm xúc gì, nhưng đôi tai của anh đã phản bội anh, tai Giang Thịnh đỏ rực như sắp nhỏ m-áu đến nơi rồi.
“Em rất thích, cực kỳ cực kỳ thích!"
Dịch Dương mày mắt cong cong nhìn Giang Thịnh, vươn tay nắm lấy tay anh:
“Cảm ơn anh."
“Ừm, lúc ra ngoài nhớ đeo vào, đừng để gió thổi bay nhé."
Giang Thịnh xoa xoa tóc Dịch Dương, vẫn cứ là mềm mại như cũ.
Dịch Dương viết lách gì đó, Giang Thịnh ngồi một bên xem mấy cuốn sách giáo khoa của cậu.
Hai người thỉnh thoảng nói với nhau vài câu, yên tĩnh nhưng lại mang theo vẻ ấm áp vô ngần.
Ở phía ngoài phòng thì Dịch Văn Tuyên lại hoàn toàn khác biệt, vẫn cứ là dáng vẻ mất tinh thần đó.
Giang Thịnh đứng ở cửa quan sát Dịch Văn Tuyên một lúc lâu.
“Dịch Văn Tuyên cứ như vậy suốt à?"
Giang Thịnh hỏi Dịch Dương.
Gần đây anh thường xuyên tới đây, nhưng thường chỉ xem Dịch Dương chứ chuyện của Dịch Văn Tuyên thì không rõ lắm.
Anh nhớ mấy ngày trước anh tới thì Văn Tuyên cũng như thế này.
“Vâng, thầy Yến nói c-ơ th-ể anh ấy không sao nữa rồi, anh ấy chỉ là không vượt qua được cửa ải tâm lý thôi.
Anh ấy cảm thấy lúc đó mình bị dọa cho sợ hãi nên đã không bảo vệ được em."
“Văn Tuyên đang tự trách và áy náy."
“Anh ấy từ nhỏ đã luôn cảm thấy mình nên chăm sóc và bảo vệ em, chị dâu và anh cả cũng từ nhỏ đã nói với anh ấy như vậy, và anh ấy cũng luôn làm như thế.
Nhưng kể từ sau hôm đó, Văn Tuyên vẫn chưa nói với em một câu nào cả."
Từ cửa sổ Dịch Dương cũng có thể nhìn thấy Dịch Văn Tuyên, Văn Tuyên bây giờ là không dám đối mặt với cậu.
“Thì ra là thế."
Giang Thịnh hơi gật đầu:
“Có muốn sang nhà anh không?"
“Hả?"
Chẳng phải đang nói chuyện Văn Tuyên sao?
Sao chủ đề đột nhiên lại nhảy sang đây rồi?
“Được thì được ạ, nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Văn Tuyên đâu?"
“Chính là do làm việc ít quá đấy mà."
“Hả?"
Dịch Dương không hiểu gì cả, nhưng vẫn đi theo sau Giang Thịnh đi ra ngoài.
Dịch Dương không đi đến trước mặt Dịch Văn Tuyên, đứng từ xa nên cũng không nghe thấy Giang Thịnh đã nói gì với Văn Tuyên.
“Chị dâu Quế Hoa, em đưa Dịch Dương và Dịch Văn Tuyên sang nhà em một chuyến nhé."
“Được, Mèo nhỏ hai đứa mặc ấm vào, bệnh vừa mới khỏi đừng để bị lạnh nữa."
Trần Quế Hoa dặn dò.
Có người có thể gọi Dịch Văn Tuyên ra khỏi cửa là bà vui lắm rồi, kể từ khi xảy ra chuyện đã mười ngày nay Dịch Văn Tuyên chưa từng bước chân ra khỏi cổng.
“Vâng, chị dâu tụi em biết rồi ạ."
Dịch Dương đáp lời.
Giang Thịnh nắm tay Dịch Dương đi phía trước, Dịch Văn Tuyên đi theo sau hai người, lén nhìn Dịch Dương một cái rồi lại vội vàng cúi gầm mặt xuống nhìn mũi chân mình, rồi lại lén nhìn Giang Thịnh một cái, sau đó đầu lại vùi thấp hơn nữa.
Hôm đó cậu lại để chú Út bảo vệ mình.
Nếu không có Giang Thịnh, chú Út chắc chắn sẽ vì bảo vệ cậu mà bị con lợn kia giẫm ch-ết mất.
Cậu có thể cảm nhận được hôm đó chú Út đã chắn cho cậu kỹ đến mức nào.
Cậu luôn cảm thấy mình là người bảo vệ chú nhỏ, kết quả thực sự đến lúc nguy hiểm thì cậu lại vô dụng đến mức bị bảo vệ ngược lại như thế.
“Lại đây, bổ đống củi này đi."
Giang Thịnh chỉ vào đống gỗ trong sân, đặt con d.a.o bổ củi vào tay Dịch Văn Tuyên.
“Dạ?"
Dịch Văn Tuyên đỡ lấy d.a.o, trợn tròn mắt nhìn Giang Thịnh, cuối cùng vẫn nghe lời đi bổ củi.
Từ sáng sớm sang đây, sau khi ăn xong bữa trưa thì bát đũa là do Dịch Văn Tuyên rửa.
Rửa bát xong Giang Thịnh lại đưa d.a.o cho Dịch Văn Tuyên bảo cậu tiếp tục.
Dịch Văn Tuyên muốn từ chối, nhưng nhìn thấy khuôn mặt không chút gợn sóng của Giang Thịnh, lời từ chối căn bản không thốt ra được.
Dịch Văn Tuyên cam chịu đi làm việc.
Liên tục ba ngày như vậy, Dịch Văn Tuyên thực sự là đến sức để nói chuyện cũng không còn nữa, lấy đâu ra tâm trí mà cứ nhớ đi nhớ lại chuyện cũ.
Dịch Văn Tuyên làm việc một cách máy móc, vừa làm vừa nghĩ thầm:
ngày mai cậu tuyệt đối không đến nữa đâu!
Nhưng mà... nhưng mà... nhưng mà chú Út của cậu phải đến mà!
“Làm thế này thực sự không sao chứ ạ?"
Dịch Dương nhìn Dịch Văn Tuyên rồi hỏi Giang Thịnh.
Mấy ngày nay Văn Tuyên về nhà ăn cơm tối đều mệt đến mức suýt thì ngủ gật luôn, chị dâu cậu định hỏi nhưng lại cứ ra vẻ ngập ngừng, Dịch Dương thấy thật hết cách.
“Buổi tối cậu ta về còn gặp ác mộng không?"
“Hình như là không thấy nữa."
Gần đây mỗi đêm Dịch Dương đều thức dậy một hai lần để xem Dịch Văn Tuyên có chuyện gì không, mấy ngày nay không thấy tiếng kêu la gì nữa rồi.
“Mang sang cho cậu ta đi."
Giang Thịnh đưa cho Dịch Dương một bát nước đường.
Dịch Dương bưng bát nhìn Giang Thịnh:
“Đi đi."
Dẫu trong lòng đầy nghi hoặc nhưng Dịch Dương vẫn nghe lời Giang Thịnh:
“Văn Tuyên nếu mệt quá thì ngày mai không cần đến nữa đâu."
Dịch Văn Tuyên một tay cầm d.a.o, một tay bưng bát, nhìn vào mắt Dịch Dương, thế là cả nước mũi lẫn nước mắt đều thi nhau tuôn rơi.
Hai tay đều bận rộn nên đến việc lau đi cũng không làm nổi, nước mắt nước mũi nhem nhuốc cả mặt.
Giang Thịnh thấy cảnh đó thực sự là quá mất thẩm mỹ.
“Chú Út, em xin lỗi, hu hu hu, em xin lỗi... hu hu hu..."
Dịch Văn Tuyên ném con d.a.o xuống, dùng ống tay áo lau nước mắt nước mũi.
“Thôi nào không sao đâu, Văn Tuyên của chúng ta chỉ là bị dọa sợ chút thôi, hơn nữa chúng ta đều không sao mà."
“Chú Út, hu hu hu—" Dịch Văn Tuyên khóc lóc định vươn tay ôm lấy Dịch Dương thì bị Giang Thịnh một tay gạt ra.
Dịch Văn Tuyên khóc lóc trông t.h.ả.m hại quá mức quy định rồi.
“Hu hu...
Ơ?"
Bị ngăn cản, tiếng khóc của Dịch Văn Tuyên cũng ngừng bặt.
“Đi rửa mặt đi, bẩn ch-ết đi được."
“?????"
Lúc người ta đang đau lòng thế này mà lại nói câu đó, có thực sự ổn không hả trời?
Dịch Văn Tuyên ấm ức uống hết bát nước đường, sụt sịt mũi đi rửa mặt.
Bộ không thể an ủi người ta một câu được à!
Sau khi Dịch Văn Tuyên đã rửa mặt sạch sẽ, cậu tuyên bố:
cậu, muốn, về, nhà!
“Chú Út chúng ta về thôi!"
Dịch Văn Tuyên hậm hực kéo tay Dịch Dương định bỏ về.
Dáng vẻ hùng dũng oai vệ, lỗ mũi hếch lên tận trời, suýt chút nữa là mắt mọc dưới cằm luôn rồi.
Và sau đó—
“Ơ, Văn Tuyên—"
“Oái—" Vừa mới đi ra đến ngoài cửa, Dịch Văn Tuyên trực tiếp bị trượt chân một cái, ngã ngồi bệt xuống đất một cú rõ đau.
