Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 49
Cập nhật lúc: 21/04/2026 03:06
Cha mẹ và anh trai của Chu Hồng Anh cũng không quá để tâm đến Giang Thịnh, dù sao thì một người chú út có tuổi tác xấp xỉ đối tượng của con gái mình, lại chẳng có chức tước tiền bạc gì thì có điểm nào đáng để chú ý cơ chứ.
Giang Thịnh nghe bọn họ tán gẫu về sính lễ, về đính hôn, rồi lại bàn đến chuyện của mấy đứa em trai em gái Giang Thành, cậu chán đến mức sắp ngồi móc ngón tay đến nơi rồi, chỉ là không ngờ bản thân vẫn bị điểm danh.
“Chú út của Giang Thành này, cậu xem mấy đứa nhỏ nên tính sao đây?"
Mẹ của Chu Hồng Anh nhìn Giang Thịnh, trên mặt cười rạng rỡ.
Giang Thành thanh niên này trông cũng được, cũng coi như có năng lực, nhưng cha mẹ mất rồi còn đèo bồng thêm ba đứa nhỏ, đứa con gái lớn thì thôi đi, dù sao cũng đã là thiếu nữ rồi, con gái bà gả qua còn có thể giúp đỡ trông nom việc nhà hay gì đó, đến lúc đứa nhỏ lớn thêm chút nữa gả đi còn có thể thu về một khoản sính lễ, nhưng hai đứa nhỏ thì bà không thể để con gái mình nuôi được, nửa đứa con trai ăn sập cả nhà huống chi còn tận hai đứa, sau này cưới vợ thì tính sao, con gái bà không thể vừa bước chân vào cửa đã làm mẹ đi chăm bẫm nuôi nấng con người ta được.
“Tôi mở mắt ra mà nhìn thôi."
Giang Thịnh vẻ mặt bình thản nhìn mẹ của Chu Hồng Anh.
“Mẹ, mẹ nói gì vậy?"
Mặt mũi Chu Hồng Anh căn bản là không treo lên nổi nữa, lời này mẹ cô căn bản chưa từng nói với cô mà, điều này khiến Giang Thành nghĩ về cô như thế nào đây, Chu Hồng Anh lén nhìn biểu cảm trên mặt Giang Thành, kỳ thực từ tận đáy lòng cô cũng không tình nguyện nuôi em trai em gái của Giang Thành.
Chu Hồng Anh mong chờ một gia đình nhỏ của riêng mình, đâu có muốn thêm mấy cái bình dầu vướng chân chứ.
Nếu ba đứa trẻ này có thể được chú út của Giang Thành mang đi nuôi thì tốt biết mấy!
Đáy mắt Chu Hồng Anh thoáng hiện lên một tia vui mừng, đương nhiên cô cũng sẽ không đối xử tệ với ba đứa em này, mỗi năm sẽ đưa cho chú út một ít tiền.
“Chú út này, cậu nói vậy là sao, cũng có ai bảo cậu nhắm mắt nhìn đâu, ý tôi là mấy đứa nhỏ này nên nuôi nấng thế nào cũng phải có một cái chương trình quy củ chứ."
Mẹ Chu Hồng Anh kéo kéo cánh tay Chu Hồng Anh bảo cô đừng nói chuyện, nhà gái bọn họ đã lên tận cửa thì chắc chắn là phải bàn chuyện hôn sự này, vậy thì những yêu cầu này trước khi cưới không nói cho rõ ràng thì ai biết sau khi cưới sẽ đối xử với nhau ra sao.
“Nói hay lắm, nuôi thế nào chẳng phải là chuyện của con gái bà và Giang Thành sao, hỏi tôi làm gì?
Cứ ăn ngon mặc đẹp mà nuôi thôi, ồ, đừng để ch-ết đói là được."
Giọng nói Giang Thịnh không nghe ra vui buồn, nhưng lại khiến cả nhà Chu Hồng Anh sa sầm mặt mũi, mặt mày căn bản là không xuống thang nổi.
“Phải đó, chuyện này bà nói với đứa em út ngay cả kết hôn còn chưa của tôi làm gì, Thịnh Oa Nhi thì hiểu biết gì mấy thứ này."
Giang Châu lên tiếng hòa giải trước, căn bản không muốn kéo Giang Thịnh vào cuộc, Giang Châu sao lại không nghe ra được tính toán của mẹ Chu Hồng Anh chứ, mấy lần nhìn Giang Thành, Giang Thành đều như người không liên quan giả vờ như không nghe thấy.
“Nói vậy không đúng, dù sao thì cha mẹ Giang Thành cũng đã nuôi nấng chú út của nó lớn chừng này rồi, giờ cha mẹ Giang Thành không còn nữa, mấy đứa nhỏ này Giang Thịnh không quản hả?"
Mẹ Chu Hồng Anh cũng chẳng phải hạng vừa, chuyện này chắc chắn là phải giải quyết, giọng điệu cũng trở nên đ-âm bang châm chọc.
“Phải rồi, nuôi tôi lớn chừng này còn lấy ngược lại mấy trăm tệ, dùng điểm công của tôi còn bắt tôi phải hầu hạ cả nhà họ, bà nói xem ở đâu ra chuyện tốt như vậy, dù sao tôi cũng không biết, đại nương bà biết sao?"
Giang Thịnh cười như không cười nhìn mẹ của Chu Hồng Anh.
“Hơn nữa, bà cứ hỏi tôi làm gì, thứ nhất tôi không nhìn trúng con gái bà, thứ hai tôi đã phân gia với Giang Thành rồi, thứ ba tôi cũng không phải là Giang Thành."
“Phi, mày là cái thá gì mà dám không nhìn trúng Hồng Anh nhà tao, Giang Thành, tôi thấy nhà cậu cũng chẳng có thành ý gì để bàn bạc cả, ông nó, Hồng Anh, chúng ta đi!"
Mẹ Chu Hồng Anh nghe lời của Giang Thịnh xong liền nổ tung ngay lập tức, Giang Thịnh lại dám không nhìn trúng Hồng Anh nhà bà, Hồng Anh nhà bà là học sinh cấp ba, nhà bà lại có tận hai chiếc xe đạp, lại là nhà đồ tể cơ bản không thiếu thịt ăn, biết bao nhiêu người xu nịnh nhà bà đấy.
“Đại nương, chú út con không biết nói chuyện, bà đừng chấp nhặt với chú ấy, chú út con là có ý nói chú ấy có đối tượng rồi."
Giang Thành ấn lấy Giang Điệp đang định nhảy dựng lên, vội vàng an ủi mẹ Chu Hồng Anh, còn đưa tay kéo Chu Hồng Anh lại.
“Chú út con và chú út Dịch đang tìm hiểu nhau đấy."
Giang Thành cười nói ra chuyện này, còn liếc nhìn Giang Thịnh một cái, anh ta gọi Giang Thịnh đến là vì cái gì, chính là để Giang Thịnh nuôi em trai em gái cho anh ta đấy, điều kiện gia đình Chu Hồng Anh tốt, cho dù anh ta không thích Chu Hồng Anh nhưng vì gia cảnh nhà cô ta nên anh ta cũng bấm bụng mà cưới, anh ta không muốn mỗi ngày đều bị nướng thành xác khô đâu, chỉ là em trai em gái của mình anh ta căn bản không muốn nuôi, anh ta chỉ muốn có được lợi ích mà đám em mang lại thôi.
Nuôi nấng bọn nó, anh ta chẳng phải sẽ phải thắt lưng buộc bụng sao, anh ta không làm đâu!
Giang Thành chính là loại người ích kỷ tự tư từ trong xương tủy như vậy.
Giang Thịnh và Dịch Dương tìm hiểu nhau vừa hay lại thuận tiện cho anh ta, việc quá kế chẳng phải là danh chính ngôn thuận sao, dù sao Giang Thịnh sau này cũng sẽ không có con cái, em trai của anh ta dù được Giang Thịnh nuôi nấng thì chẳng phải vẫn có thể dễ dàng bị anh ta lôi kéo sao, hơn nữa còn có thể mưu đồ công việc của nhà Dịch Dương, một công đôi ba việc.
“Có vấn đề gì sao?"
Giang Thịnh mỉm cười nhìn Giang Thành.
“Vậy anh kết hôn chẳng phải sẽ không có con cái, như vậy nuôi cháu trai mình chẳng phải là vừa hay sao, nuôi từ nhỏ đến lớn càng thân thiết, bọn nó lại không còn cha mẹ nữa, sau này chẳng phải sẽ hiếu kính anh."
Chu Hồng Anh vội vàng mở miệng, sợ chậm một bước chuyện này sẽ bị người ta quên mất.
Đây chẳng phải là giải quyết xong xuôi rồi sao, cô biết ngay Giang Thành là vì cô mà nghĩ tới mà, anh ấy sẽ giải quyết mọi chướng ngại cho tương lai của bọn họ, Chu Hồng Anh càng nghĩ càng thấy ngọt ngào.
“Nói bậy bạ gì đó, trẻ con nói chuyện không biết chừng mực."
Mẹ Chu Hồng Anh kéo Chu Hồng Anh một cái, ngay sau đó lườm Chu Hồng Anh một cái, mặc dù là đạo lý này nhưng Chu Hồng Anh một đứa cháu dâu tương lai chưa gả vào cửa sao có thể nói lời này, đây chẳng phải là làm cho bậc tiền bối nhà họ Giang không thích sao.
“Tuy nhiên chú út của Giang Thành này, lời nói tuy khó nghe, nhưng chính là đạo lý này đấy."
Mẹ Chu Hồng Anh cười rạng rỡ nhìn Giang Thịnh.
“Đạo lý gì?"
“Chưa nói đến việc tôi còn đang tìm hiểu, cho dù tôi đã kết hôn rồi, các người lại bắt một người nhỏ hơn Giang Thành nửa tuổi như tôi đi nuôi em trai nó?
Còn bắt bọn nó hiếu kính tôi?"
Giang Thịnh giễu cợt nhìn mẹ của Chu Hồng Anh và Giang Thành.
“Giờ chính bản thân tôi còn chưa nuôi nổi mình, nhà cửa thì rách nát, các người lại muốn đem hai đứa nhỏ cho tôi nuôi?
Bà sợ em trai bà chưa ch-ết đói hay sao?"
Tình trạng của Giang Thành ai mà chẳng biết, vừa nói ra là mặt mũi đều không treo nổi nữa, Giang Nhị Dân cũng nhíu mày không tán đồng nhìn Giang Thành và cả nhà Chu Hồng Anh.
“Nhị thúc, vậy con đi trước đây, con tuổi còn nhỏ, chuyện kết hôn này con cũng không rõ lắm, mọi người cứ bàn bạc đi."
Giang Thịnh nói xong liền sải bước đi ra ngoài cũng không có ai ngăn cản cậu.
