Mạt Thế: Nếu Không Nũng Nịu, Phản Diện Sẽ Giết Tôi - Chương 16: Đừng Hòng Mà Chạy Trốn ---

Cập nhật lúc: 28/03/2026 15:04

Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định mở cửa bước vào. Ánh sáng từ bên ngoài nhanh ch.óng bị bóng tối nuốt chửng.

Lãnh Thần Dực đang ngồi trên sàn, hai chân co lại, gương mặt giấu trong đầu gối, bóng lưng trông thật cô độc, nhìn đến là hiu quạnh.

Mục T.ử Ca thở dài, cô lặng lẽ cúi người thu dọn đồ đạc vào ba lô, không khí trong căn phòng khiến cô thấy ngột ngạt khó tả.

Khi cô quay người định rời đi.

Giọng nói khàn khàn của anh bỗng vang lên: "Hừ, mới đó đã đợi không kịp, muốn chuồn khỏi anh nhanh thế sao?"

Anh đứng bật dậy, từng bước dồn ép cô, khí thế toát ra vô cùng đáng sợ.

Mục T.ử Ca bị Lãnh Thần Dực ép xuống tấm đệm trải sàn, chưa kịp vùng vẫy thì đôi môi đã bị anh khóa c.h.ặ.t.

Hai tay cô bị anh ghì c.h.ặ.t trên đỉnh đầu, hoàn toàn không thể cử động. Nụ hôn của anh thô bạo và chiếm hữu, khiến cô ngạt thở.

Cảm giác khó chịu bủa vây lấy cô.

"Ưm... Đừng... mà..."

Trong lúc cô mở miệng để hít thở, anh liền nhân cơ hội phá vỡ tuyến phòng thủ cuối cùng.

Đến khi đôi môi mềm mại bị hôn đến sưng đỏ cả lên, anh mới chịu dừng lại. Cô chớp thời cơ há miệng thở hồng hộc. Phù! Suýt chút nữa là cô ngất vì thiếu oxi rồi.

Mục T.ử Ca cứ ngỡ lương tâm anh trỗi dậy nên mới buông tha, nhưng không, anh chỉ nhìn cô với ánh mắt đầy đe dọa.

Cô cảm thấy mình chẳng khác nào con b.úp bê vải rách nát, mặc cho anh dày vò, dù có chống cự cũng chẳng ích gì.

Anh đã hoàn toàn chẳng còn chút dịu dàng nào với cô nữa rồi.

Sự bất lực của cô lại càng làm anh thêm hưng phấn.

"Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, chuẩn bị tinh thần mà chịu đựng đi!" Giọng Lãnh Thần Dực nghe như quỷ dữ đến từ địa ngục, chất giọng lạnh băng ấy khiến tim cô chìm xuống tận đáy, cơ thể không sao ngăn được sự run rẩy.

Vừa mới được thở dốc một chút, cô đã nghe thấy tiếng vải bị xé toạc. Đôi mắt xinh đẹp trợn tròn, cô hoảng sợ nhìn anh: "Không... Đừng mà! Xin anh!"

Cảm giác như mọi thứ lại quay về vạch xuất phát, hệt như ngày đầu tiên cô xuyên đến thế giới này.

Dù có thay đổi bao nhiêu lần, thì phản diện vẫn mãi là phản diện, bản tính hung hăng của anh không hề thay đổi. Sự dịu dàng trước đây chẳng qua chỉ là con sư t.ử thỉnh thoảng ngủ gật mà thôi.

Cơ thể cô trần trụi trước mặt anh, may là ánh sáng trong kho hàng khá mờ, nên gương mặt đỏ bừng của cô không bị anh nhìn rõ, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng cô lại càng lúc càng lớn.

Anh hung hãn bóp c.h.ặ.t mặt cô: "Từng tấc da tấc thịt trên người em đều là của tôi, đừng hòng mơ tưởng đến việc chạy trốn."

Nói đoạn, anh cúi xuống c.ắ.n lên cổ cô, bàn tay to lớn không ngừng lộng hành.

Trước đó anh còn ghê tởm cô, giờ lại thế này? Thật không thể hiểu nổi!

"001, mau ra đây nghĩ cách giúp tôi!"

Mục T.ử Ca cố giữ bình tĩnh để cầu cứu hệ thống. Nếu nó không giúp, cảnh này cứ tiếp diễn mãi thì cô thà c.ắ.n lưỡi tự sát còn hơn để anh nh.ụ.c m.ạ như thế!

Một người đàn ông vừa khai phá được d.ụ.c vọng thật đáng sợ!

Âm thanh máy móc vang lên: "Dùng 1 điểm để kích hoạt kỳ kinh nguyệt đến sớm, nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời thôi nhé."

Mục T.ử Ca không chút do dự, đồng ý ngay: "Được, mau lên đi!"

Chỉ vài giây sau, cô đã cảm thấy kỳ kinh nguyệt xuất hiện. Cô yếu ớt thầm thì: "Thần Dực, dừng lại đi. "Bà Dì" của em tới rồi."

Lãnh Thần Dực nhìn thấy vệt m.á.u, lông mày anh nhíu c.h.ặ.t, đôi mắt càng trở nên u ám như chực chờ bùng nổ bất cứ lúc nào.

Anh hung hăng trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt như vừa được cứu sống của cô khiến anh cực kỳ ngứa mắt, chỉ muốn xé nát cô ra ngay lập tức.

Cuối cùng, anh chỉ có thể tức giận đứng dậy, mặc lại quần áo rồi đùng đùng bỏ ra khỏi phòng!

Diễn biến quá mức kịch tính.

001 gợi ý: "Hay là dùng 20 điểm đổi lấy dị năng trong một tháng? Trước mắt thoát ra khỏi đây rồi tìm cách kiếm thêm điểm thiện cảm từ những người khác đi?"

"Đặt hết tâm tư vào một người đàn ông chẳng phải là quyết định sáng suốt gì. Bây giờ việc muốn tăng điểm thiện cảm đã khó như lên trời rồi."

"Nhưng một tháng sau thì sao? Tôi lại phải lo lắng tiếp à. Sao không đổi thứ gì đó vĩnh viễn cho đỡ khổ? Với lại, trong tình hình này, tôi có chạy thoát được không?"

Mục T.ử Ca tỉnh táo phân tích. Với hiểu biết của cô về gã bạn trai phản diện này, nếu bây giờ trốn đi thì phải đi thật xa, đến nơi mà anh không thể tìm thấy. Bằng không, nếu bị bắt lại thì kết cục của cô chỉ có một. Đó là cực - kỳ - thê - t.h.ả.m.

Hơn nữa, nếu trốn thoát thành công thì sao? Thân một người thường không có dị năng như cô, ra ngoài đó cũng chỉ có c.h.ế.t!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Nếu Không Nũng Nịu, Phản Diện Sẽ Giết Tôi - Chương 16: Chương 16: Đừng Hòng Mà Chạy Trốn --- | MonkeyD