Mạt Thế: Nếu Không Nũng Nịu, Phản Diện Sẽ Giết Tôi - Chương 56: Tôi Có Phải Tra Nam Đâu Mà Sợ Bị Sét Đánh ---

Cập nhật lúc: 28/03/2026 15:10

Sáng hôm sau,

Mục T.ử Ca uể oải nằm úp mặt xuống giường, mắt mở hờ hờ. Điều đầu tiên cô làm là kiểm tra điểm tích lũy – đã đạt đến 54 điểm.

"001, nâng cấp cho tôi mỗi loại dị năng thêm một cấp đi."

Cô ra lệnh cho 001. Trong lòng cô vẫn cảm thấy chút khó chịu, cảm giác như mình đã vắt kiệt sinh lực để đổi lấy số điểm này vậy. Linh hồn cô vẫn còn run rẩy đây này.

Giọng máy móc của hệ thống vang lên: [Đã rõ! Hệ thống đã giảm bớt cảm giác đau nhức cho kí chủ, đây là phúc lợi miễn phí từ hệ thống đó nha~]

Dị năng hệ Lôi được nâng từ cấp 2 lên cấp 3, tiêu hao 30 điểm. Dị năng hệ Mộc từ cấp 1 lên cấp 2, tiêu hao 20 điểm. Còn lại 4 điểm cùng với một phần quà đi kèm.

Mười phút sau, Mục T.ử Ca cảm thấy mọi mệt mỏi tan biến hoàn toàn, cả người tràn đầy năng lượng, như thể cô có thể chiến đấu cả trăm trận mà không thấy biết mệt là gì.

Nếu anh ta còn dám giở trò lưu manh với cô, hừ, đến lúc đó đừng trách cô không nể mặt mà ra tay.

Mục T.ử Ca khẽ bật cười, tâm trạng trở nên nhẹ nhõm hơn, cô lười biếng xoay người.

May mà Lãnh Thần Dực đã dậy từ sớm, nếu không cô sẽ cho anh một trận sấm sét đến choáng váng cho bõ ghét.

Bùm bùm! Một nghìn vôn! Lu-ba-can-chi!

"Bật quà tặng lên đi."

Cô dựa vào đầu giường, chưa kịp mặc lại quần áo, cánh tay trắng mịn và xương quai xanh vẫn lộ ra, làn da dường như càng thêm mướt mát. Gương mặt cô không chỉ ửng hồng mà trông còn xinh đẹp hơn hẳn.

Mục T.ử Ca vừa ra lệnh cho hệ thống vừa lấy gương soi, định xem cổ mình có bị bầm tím chỗ nào không.

Giọng máy móc của 001 vang lên: [Phần quà đã được mở, nó đang ở trong đan điền của ký chủ, ký chủ có thể triệu hồi bất cứ lúc nào.]

Mục T.ử Ca ngạc nhiên kêu lên, cô đặt gương xuống, thử triệu hồi thú cưng mới của mình.

Một sợi dây leo màu đỏ xuất hiện, trông như một con rắn nhỏ, nó linh hoạt nhảy múa trong lòng bàn tay cô, rất hoạt bát và năng động.

[Ma đằng cấp 1, có thể nâng cấp bằng điểm tích lũy hoặc hấp thụ năng lượng từ chủ nhân để phát triển.]

Giờ cô không còn điểm tích lũy nữa, đành tạm thời nuôi nó trong cơ thể vậy.

Ma đằng: Chào chủ nhân!

Mục T.ử Ca cảm thấy thú vị khi nhận ra nó đang chào mình. Đây chính là thực vật biến dị sao? Nhìn cũng dễ thương phết!

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân, cô vội vàng thu ma đằng vào đan điền, kéo chăn che kín người để không lộ ra cảnh không nên thấy.

Lãnh Thần Dực đẩy cửa bước vào, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, giọng nói trầm ấm đầy từ tính: "Dậy rồi à? Em có thấy chỗ nào không thoải mái không?"

Anh định vươn tay ra chạm vào má cô.

Mục T.ử Ca nhanh ch.óng gạt tay anh ra, ánh mắt nghiêm túc: "Tôi cảnh cáo anh, đừng chạm vào tôi nữa. Tôi đã nói rồi, tôi không phải bạn gái của anh. Anh có nghe rõ không?"

Tối qua cô đã thẳng thắn với anh, nhưng vẫn không thể tránh được việc bị anh ép buộc.

Lần sau, cô sẽ không để anh lấn lướt thêm nữa!

Lãnh Thần Dực nhìn cô, thấy vẻ giận dỗi, phụng phịu của cô, trông đáng yêu vô cùng.

Anh nhịn không được mà bật cười, gương mặt đẹp trai tiến sát lại gần: "Ồ? Người thường xuyên ôm tôi làm nũng chẳng phải là em sao?"

Mục T.ử Ca nghẹn lời, không biết đáp lại thế nào. Hóa ra anh đã biết từ trước rồi sao? Chắc chắn anh chỉ ham mê sắc đẹp của mình chứ chẳng có tí tình cảm nào.

"Phải... thì sao? Dù sao tôi cũng sẽ không đi cùng anh đâu."

Khí thế ban đầu của cô bỗng chốc biến mất, giọng nói yếu ớt hơn hẳn.

Do đã dùng hết điểm tích lũy, kỹ năng Độn Thuật của cô vẫn còn hơn một tiếng nữa mới hồi phục. Khi nào cánh đủ cứng, cô nhất định sẽ trốn thoát khỏi anh. Hừ!

"Đói không? Ra ngoài ăn sáng trước đã."

Lãnh Thần Dực né tránh chủ đề này, dường như anh quan tâm đến sức khỏe của cô hơn.

Thực ra, dù cô có chạy, anh vẫn có cách để tìm thấy cô. Anh không ngại cùng cô chơi trò mèo vờn chuột này.

Mục T.ử Ca phồng má: "Đói rồi, anh ra ngoài trước đi, tôi phải mặc quần áo."

Cô không tiếp tục tranh cãi nữa. Dù sao thì cũng chẳng ai ngăn được quyết tâm muốn rời đi của cô.

Muốn đi thì đi thôi, dù anh có là Lãnh Thần Dực đi chăng nữa, muốn cản cũng vô ích!

Lãnh Thần Dực nhìn vẻ ngượng ngùng của cô, yết hầu khẽ động, không kìm được sự khao khát mà cô vô tình khơi gợi.

Anh cúi xuống, định hôn lên trán cô.

Mục T.ử Ca tức giận, giơ móng vuốt lên, vẻ mặt hung dữ: "Anh mà còn giở trò nữa, tôi sẽ giật điện anh đấy. Cho giật một nghìn vôn luôn!"

Lãnh Thần Dực chẳng thèm bận tâm, thậm chí còn bị hành động đáng yêu của cô làm cho bật cười, cuối cùng vẫn cưỡng ép đặt lên trán cô một nụ hôn.

Trong lòng bàn tay Mục T.ử Ca nhanh ch.óng tụ lại một tia sét trắng, phóng thẳng về phía cánh tay anh.

Ngay khi tia sét sắp chạm vào, một vòng xoáy không gian xuất hiện giữa không trung, lập tức nuốt chửng nó.

Mục T.ử Ca ngạc nhiên: "..."

Gì thế này? Tia sét của cô bị anh chuyển đi đâu rồi?

"Ngoan, đừng lãng phí năng lượng nữa. Anh ra ngoài trước." Lãnh Thần Dực bình tĩnh xoa đầu cô rồi rời đi.

Sau khi mặc quần áo xong xuôi, Mục T.ử Ca ra ngoài ăn sáng.

Đang lúc ăn, cô nghe thấy Lão Phàm trêu chọc A Ngôn: "A Ngôn à, có phải trước đây cậu thề độc quá nhiều, nên trời mới đ.á.n.h ngang qua cậu như vậy không?"

Nghĩ cũng lạ, sét bên ngoài rõ ràng còn biết... quẹo. Thật kỳ diệu, may mà không đ.á.n.h trúng ai.

A Ngôn mặt đen sì: "Tôi có phải tra nam đâu mà sợ bị sét đ.á.n.h."

Mục T.ử Ca khẽ cười, cúi đầu tiếp tục ăn mì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Nếu Không Nũng Nịu, Phản Diện Sẽ Giết Tôi - Chương 56: Chương 56: Tôi Có Phải Tra Nam Đâu Mà Sợ Bị Sét Đánh --- | MonkeyD