Mạt Thế: Nếu Không Nũng Nịu, Phản Diện Sẽ Giết Tôi - Chương 58: Bộ Nhìn Cũng Không Được Hả? ---

Cập nhật lúc: 28/03/2026 15:10

Giữa trưa ngày hôm sau.

Mưa đã tạnh, nắng ấm bắt đầu rực rỡ!

Giọng Hệ thống 001 lại vang lên: [Ký chủ, mau dậy đi, có zombie biến dị cấp 3 đang tới gần.]

Sao lại có zombie ở nơi hoang vắng thế này, mà lại còn là cấp 3 nữa chứ? May mà dị năng của cô cũng đã đạt cấp 3 rồi.

Mục T.ử Ca vội vàng đứng dậy, mặc áo khoác rồi chạy ra ngoài, vừa kịp lúc nhìn thấy con zombie biến dị đang ném quả cầu lửa về phía ngôi nhà nhỏ của mình.

"Nó còn muốn thiêu rụi căn nhà của mình nữa chứ. Đáng c.h.ế.t thật!"

Cô vung tay thu nhà nhỏ vào không gian, sau đó phóng sấm sét về phía nó.

Xẹt xẹt xẹt!

Quả cầu lửa của zombie cấp 3 rơi xuống đất, bản thân nó thì bị điện giật ngã ngửa ra sau. Con zombie gầm lên tức giận, lao thẳng về phía Mục T.ử Ca, bộ dáng như muốn xé xác cô thành trăm mảnh.

"Ôi trời, sao mà dễ nổi cáu thế? Đã làm phiền giấc ngủ của tôi thì cũng phải có lý do chứ? Nào, lại đây, c.ắ.n tôi đi nè?"

Cô bình tĩnh nhìn nó, không quên buông lời châm chọc.

Zombie lại ném thêm một quả cầu lửa, nhưng tốc độ của nó không nhanh, lại cách cô tới hai mét nên cô dễ dàng né tránh.

Ngược lại, đòn tấn công bằng sấm sét của Mục T.ử Ca nhanh hơn nhiều, lưỡi d.a.o điện lướt qua, đ.á.n.h trúng đầu con zombie biến dị.

Khi nó còn đang choáng váng, cô đã cắm d.a.o vào não nó, không cho nó cơ hội hồi phục.

Giải quyết xong xuôi, Mục T.ử Ca thu viên tinh hạch cấp 3 vào không gian.

Cô đi ra ven đường, phải tìm một phương tiện di chuyển thôi, từ trước tới giờ cô vẫn chưa có cơ hội thu được chiếc xe nào.

Cô đi bộ hơn nửa giờ, chỉ thấy những chiếc xe hỏng. Dù sức khỏe tốt, nhưng dưới cái nắng gay gắt thế này, khuôn mặt xinh xắn của cô cũng đã đỏ bừng như quả hồng chín.

Đúng lúc Mục T.ử Ca định dừng lại nghỉ ngơi, một chiếc xe địa hình bảy chỗ từ phía sau lao tới, tốc độ ngày càng nhanh.

Cô đứng ngẩn người khi chiếc xe bất ngờ dừng lại trước mặt mình.

Từ trên xe, năm gã đàn ông cầm s.ú.n.g bước xuống. Một gã da đen như than lên tiếng trước: "May mắn thật, nhặt được hàng ngon rồi."

"Tiểu mỹ nữ này lạc đường à? Hay bị đội ngũ bỏ rơi rồi? Đừng sợ, bọn anh sẽ đưa em đến chỗ tốt, mau lên xe đi."

Một gã cường tráng khác tay cầm s.ú.n.g, dùng giọng điệu dụ dỗ trẻ con để ép cô lên xe.

Mục T.ử Ca thấy trên xe còn có tài xế, tình hình không ổn, khó lòng mà chạy thoát được.

Khoảng cách dịch chuyển của cô chỉ có ba mét, trong khi đối phương lại có một người sở hữu dị năng cấp 3.

Cô giả vờ sắp khóc, tỏ vẻ đáng thương: "Không, em không muốn lên xe đâu, các anh đều là người xấu."

Cuối cùng, một gã thô bạo đẩy cô vào xe, bắt cô ngồi ở hàng ghế cuối cùng.

Vừa lên xe, Mục T.ử Ca nhận ra bên cạnh mình còn có hai cô gái nữa. Một cô hơi mập, cả hai đều bị trói tay và dán băng keo lên miệng, đôi mắt đẫm lệ.

"Tiểu Hắc, mày qua trói con nhỏ kia lại đi." Một gã thô bạo ném dây thừng cho tên được gọi là Tiểu Hắc.

Mục T.ử Ca ngoan ngoãn giơ tay lên, không khóc lóc cũng không la hét. Khi bị dán miệng, cô lắc đầu ra hiệu: "Em sẽ không kêu đâu, đừng dán cái này."

Tiểu Hắc nghe giọng cô mềm mại, đôi tai như muốn tan chảy. Thấy cô nghe lời như vậy, hắn nghĩ cũng chẳng cần dán miệng làm gì. Nhìn cái miệng quyến rũ thế này, có gã đàn ông nào mà cưỡng lại nổi chứ.

Cuối cùng, hắn vẫn kìm lại được, không ra tay. Đây đều là hàng hóa cả, đại ca của chúng còn chưa được thưởng thức, thân phận đàn em mà dám hớt tay trên thì chỉ có đường c.h.ế.t!

"Tiểu Hắc, mày đừng có lộn xộn." Một gã khác nhắc nhở, hàng ngon này phải để dành cho người bán, còn mày thì chỉ có thể chơi mấy thứ thừa thãi, hết hạn thôi.

Tiểu Hắc lập tức dập tắt ý định chiếm đoạt. Hắn cũng biết thân biết phận: "Biết rồi, không cần mày nói. Tao chỉ nhìn thôi, bộ nhìn không được hả?"

Mục T.ử Ca: "..."

Bọn họ dám thảo luận những chuyện khiếm nhã như thế ngay trước mặt cô, thật không thể nói nổi.

Cô quay sang cô gái mập bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Cậu ổn không? Mình giúp cậu xé băng dán trên miệng nhé, nhưng cậu phải hứa là không được khóc đấy, nghe chưa?"

Cô gái mập chớp mắt, gật đầu đồng ý.

Mục T.ử Ca giơ đôi tay bị trói lên, giúp cô ấy xé băng dán: "Cậu tuyệt đối đừng kêu lớn nhé."

Mục T.ử Ca không yên tâm nên dặn dò thêm lần nữa.

Cô gái bên cạnh chỉ biết dựa vào ghế, hoàn toàn trong trạng thái ngẩn ngơ, không thể giao tiếp.

Cô gái mập cố nhịn không khóc, giọng rất nhỏ vang lên bên tai Mục T.ử Ca: "Sao cậu không thấy sợ chút nào vậy?"

"Sợ thì cũng vô ích thôi. Mà này, mình tò mò là cậu thường ăn uống ra sao? Có phải ăn uống rất tốt nên mới được như vậy không?" Mục T.ử Ca thực sự thắc mắc.

Thế giới tận thế đã hơn nửa tháng rồi, vậy mà vẫn còn người béo tốt thế này. Tuy hơi mũm mĩm nhưng khuôn mặt cô ấy lại rất dễ thương, có chút hài hước khó hiểu.

"Hu hu hu." Cô gái mập đột nhiên khóc nấc lên.

Mục T.ử Ca tưởng mình nói gì sai, vội vàng dỗ dành: "Đừng khóc, đừng khóc mà. Mình không có ý chê cậu mập, chỉ hỏi thôi."

Cô gái mập nhanh ch.óng ngừng khóc, sợ bị đám người phía trước chú ý nên lại tự bịt miệng mình.

"Mình khóc vì nhớ lại lúc bị đồng đội bán. Họ chỉ nhận có năm gói mì ăn liền là đã bán mình rồi. Bộ mình không đáng giá hơn chút sao? Ít ra cũng phải được một thùng mì chứ. Rõ là mình cũng được mà. Hu hu, tại sao không lấy nhiều hơn cơ chứ?"

Cách nghĩ của cô gái mập khiến Mục T.ử Ca không khỏi nhếch mép, vẻ mặt cô có chút không tự nhiên.

Đây là điểm quan trọng à? Nếu theo logic đó, thì cô không phải là món quà miễn phí sao? Có ai trả gì cho cô đâu, đến một gói mì cũng chẳng có.

"Không sao đâu, mình còn t.h.ả.m hơn cậu nhiều." Cô thuận miệng an ủi.

Cô gái mập nhìn Mục T.ử Ca, ánh mắt đầy đồng cảm: "Đúng rồi, cậu t.h.ả.m hơn mình thật. Cậu xinh đẹp như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ không buông tha đâu. Mình không dám tưởng tượng đến cảnh đó nữa. Hu hu hu."

Tiểu Hắc quay lại nhắc nhở: "Hai cô nói nhỏ thôi."

Chỉ cần không khóc lóc làm thu hút zombie, bọn họ cũng không quá tàn nhẫn, để cho hai cô gái này xả stress một chút cũng được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Nếu Không Nũng Nịu, Phản Diện Sẽ Giết Tôi - Chương 58: Chương 58: Bộ Nhìn Cũng Không Được Hả? --- | MonkeyD