Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1

Cập nhật lúc: 23/02/2026 03:00

Chương 1 Kinh hãi! Kẻ hại cô lại chính là bạn thân!

Những gì không thể hủy diệt được tôi, sẽ khiến tôi càng thêm mạnh mẽ.

Vốn là nữ phụ, Tô Hề cuối cùng cũng ch-ết, nhưng chẳng một ai bận lòng.

Nơi vách đ-á cheo leo, trên t.h.ả.m cỏ khô héo lác đác vết m-áu đỏ tươi.

Ở đó nằm một xác ch-ết tan nát, chỉ có thể mơ hồ nhận ra qua mái tóc dài rối bời và vạt áo đỏ rằng đây là một phụ nữ.

Dung mạo thiếu nữ đã bị bùn đất và vết m-áu làm nhòe đi không còn rõ hình dạng, c-ơ th-ể chẳng còn nơi nào nguyên vẹn, mùi m-áu tanh nồng nặc bao trùm không khí.

Xung quanh có vài con tang thi đang lảng vảng bên cạnh bóng hồng ấy không chịu rời đi, có con còn đang cúi đầu gặm nhấm cái xác không lành lặn kia.

Kỳ lạ là, bên vách đ-á lại trôi lơ lửng một bóng hình bán trong suốt mà người thường không thấy được.

“Nó" chậm rãi bay về phía vệt đỏ thẫm kia.

Đó chính là mình — người con gái luôn rực rỡ như ánh mặt trời ấy, ngay cả khi lìa đời vẫn giữ nguyên một thân hồng y.

Thiếu nữ đưa tay muốn chạm vào vệt đỏ kia nhưng lại xuyên thấu qua.

Cô ngơ ngác nhìn về phía xa, dòng suy nghĩ vẫn đóng băng ở thời điểm cách đó không lâu...

“Ta đây đại phát từ bi nói cho ngươi biết nhé, người anh trai mất tích của ngươi sớm đã bị nhấn chìm trong đám tang thi rồi, phen này cả nhà các ngươi có thể đoàn tụ dưới suối vàng!”

Một thiếu nữ mặc đồ trắng tinh khôi nhìn cô đang t.h.ả.m hại mà cười đầy dữ tợn.

Thiếu nữ này chính là người bạn thân từng thân thiết nhất của cô — Diệp Tư Vũ.

Nghe vậy, đôi mắt Tô Hề đỏ sẫm, vùng vẫy muốn đứng dậy nhưng lại vô lực ngã xuống:

“Diệp!

Tư!

Vũ!

Ngươi lấy oán trả ơn, ch-ết không t.ử tế!”

“Hì hì hì, ít nhất thì ngày đó ngươi không thấy được đâu.”

Diệp Tư Vũ vừa nói vừa ngồi xổm xuống bóp lấy mặt Tô Hề:

“Gương mặt này thật xinh đẹp làm sao, chậc chậc, nát rồi thì phí quá.”

Ả lấy ra một con d.a.o nhỏ, lưỡi d.a.o lướt nhẹ dọc theo gò má trắng nõn của Tô Hề, rồi đột ngột dùng lực đ-âm sâu vào làn da nhẵn mịn ấy.

Dòng m-áu tươi men theo má nhỏ xuống nền đất dưới thân.

Tô Hề nghiến răng chịu đựng cơn đau không thốt lên lời, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng vào ả.

“Sao không kêu đi?

Như thế này mới giống một con ch.ó phủ phục dưới chân ta chứ.

Cứ bò trườn như vậy mà tận hưởng những giây phút cuối cùng đi.”

Diệp Tư Vũ đứng dậy, dùng sức giẫm nát tay chân của Tô Hề, nhìn khuôn mặt biến dạng vì đau đớn của cô mà nói bằng giọng bề trên.

“Khụ khụ...

Ngươi lén tránh mặt Tiêu Cảnh, một mình quay lại đây chỉ để hành hạ ta thêm một lần nữa sao?

Diệp Tư Vũ, ta làm ma cũng không tha cho ngươi!”

Tô Hề đột ngột ho ra một ngụm m-áu lớn.

“Chỉ dựa vào ngươi mà cũng xứng sao?

Nói đi cũng phải nói lại, ngươi nên cảm ơn ta vì đã không trực tiếp lấy mạng ngươi, dù sao thì Diệp Tư Vũ thật sự vốn đã bị đám người các ngươi hại ch-ết từ lâu rồi!

Nhưng thử nghĩ xem, ngộ nhủ ngươi sống sót được thì sao?

Lúc đó đối với ngươi mới thực sự là địa ngục đấy~ Ha ha ha ha ha!

Tạm biệt nhé người chị tốt của em~”

Nói xong, ả còn lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, lau tay như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu, sau đó tùy ý vứt sang một bên rồi quay lưng rời đi.

Tô Hề, người vừa cố nén cơn đau không để phát ra tiếng hét, lúc này lòng tràn đầy tro tàn.

Hận thù mãnh liệt và sự không cam tâm lấp đầy l.ồ.ng ng-ực, m-áu tươi làm nhòe đi đôi mắt.

Mọi chuyện đến quá đột ngột, những gì xảy ra trước mắt cứ ngỡ như một cơn ác mộng:

“Vị hôn phu hủy hôn, bạn thân phản bội, mạt thế giáng lâm.

Người bạn thân năm nào Diệp Tư Vũ lấy lý do “sự thật về c-ái ch-ết của cha mẹ" để dụ cô đến bên vách đ-á này.

Nhưng không ngờ, lần đến này lại là lần gặp mặt cuối cùng.”

Tô Hề đến nơi hẹn đúng giờ, còn Diệp Tư Vũ đã đứng đợi từ lâu.

“Có gì thì nói mau đi, chúng ta còn phải về căn cứ gấp.”

Tô Hề thiếu kiên nhẫn mở lời.

Diệp Tư Vũ mỉm cười, vẫn nụ cười ngây thơ như ngày nào, nhưng lời nói ra lại như d.a.o đ-âm vào tim:

“Tô Hề, cậu biết không?

Thực ra tớ đã ở bên anh Cảnh từ lâu rồi, không phải mới gần đây như cậu thấy đâu!

Làm ơn nhìn rõ thân phận mình đi, dẹp cái bộ dạng kiêu ngạo đó lại, cậu vẫn tưởng mình là đại tiểu thư nhà họ Tô sao?”

Nghe câu nói đó, dù đã có sự chuẩn bị tâm lý, c-ơ th-ể Tô Hề vẫn không khỏi run rẩy.

Đúng vậy, sau đó Diệp Tư Vũ đã nói cho Tô Hề biết tất cả.

Sự chán ghét của Tiêu Cảnh dành cho cô, lời thề non hẹn biển và việc tư định chung thân của hai người bọn họ.

Ả nói cái gọi là tình bạn thân thiết chỉ là sự thương hại dành cho cô, là giả tạo.

Từng câu chữ của ả tràn đầy sự phỉ nhổ đối với cô.

Trong cơn bi phẫn tột độ, mắt Tô Hề đỏ hoe, suýt chút nữa mất đi lý trí:

“Diệp Tư Vũ, bây giờ không giả vờ nữa sao?

Nhà họ Tô tự hỏi không đối xử tệ với ngươi, tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy!”

Diệp Tư Vũ vén lọn tóc mềm mại bên tai — mái tóc nhìn là biết của người được chăm sóc kỹ lưỡng trong mạt thế — rồi mỉa mai:

“Tô Hề à Tô Hề, từ nhỏ cậu đã có tất cả mọi thứ.

Gia đình giàu có, ngoại hình xuất chúng, cậu là tâm điểm của đám đông, mọi người đều xoay quanh cậu.

Còn tớ thì sao?

Cái gọi là 'tốt với tớ' của cậu chính là bố thí cho tớ những thứ cậu không cần!

Cùng là người, dựa vào đâu mà khoảng cách lại lớn thế này?

Thứ tớ ghét nhất chính là cái bộ dạng cao cao tại thượng, coi trời bằng vung đó của cậu!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.