Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 8
Cập nhật lúc: 23/02/2026 18:04
“Tiêu Cảnh biết ông nội đây là đang bày mưu tính kế cho mình, cho mình một lý do để giúp hắn hẹn Tô Hề ra ngoài.”
“Vâng, con biết rồi thưa ông nội.”
Tiêu Cảnh cúi người thật sâu chào người già trước mặt, sau đó lui ra khỏi phòng.
Tô Hề đương nhiên không biết mình đã gây ra ảnh hưởng gì cho những người khác, cô chỉ biết rằng, sống lại một đời ngoại trừ những người mình coi trọng ra, chuyện của những người khác đều không còn một chút quan hệ nào với cô nữa.
Cho nên cô tự nhiên cũng sẽ không ngờ tới, người đàn ông kiếp trước cô đã tốn hết tâm tư cũng không cầu mà có được ấy, lúc này đang lăng xăng chạy đến tìm mình để làm hòa.
…
Một hồi chuông điện thoại vang lên, Tô Hề thấy đó là một s-ố đ-iện th-oại lạ.
“Alô?”
“Hề Hề, là anh.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của Tiêu Cảnh, sự căm hận trong Tô Hề trỗi dậy.
“Cút!”
Nói xong, cô liền cúp điện thoại.
Mạt thế còn hơn một tháng nữa là sẽ giáng xuống, thời gian vô cùng quý giá, mỗi phân mỗi giây đều không thể lãng phí, lấy đâu ra thời gian mà dây dưa với hạng tra nam này chứ?
Cô dự định ra ngoài đi dạo phố, sẵn tiện mua thêm một ít nhu yếu phẩm sinh hoạt, chuẩn bị cho chuyến đi xa vào vài ngày tới.
Sau khi mạt thế đến, tơ lụa vải vóc đều sẽ ngừng sản xuất, hơn nữa thời tiết biến hóa khôn lường càng khiến mùa đông thêm phần lạnh lẽo.
Do mạt thế ập đến vào mùa hè, vì vậy trong thời kỳ đầu mạt thế, phần lớn mọi người đều không chú ý đến những vật dụng thiết yếu này, chỉ quan tâm đến thức ăn và nguồn nước, mà giai đoạn sau những món đồ sinh hoạt này lại trở thành thứ bắt buộc phải có.
Với tâm lý có thể tích trữ được bao nhiêu hay bấy nhiêu, Tô Hề dự định hôm nay đi nhập một lô vật tư về cất giữ để dự phòng.
Sau khi thu dọn một phen, Tô Hề chuẩn bị xuống lầu ăn sáng như thường lệ.
Kết quả không ngờ vừa đi tới đầu cầu thang, liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi ở phòng khách.
Đúng vậy, người này chính là nam chính Tiêu Cảnh.
Dù sao cũng là người khiến cô phải trả giá cả nửa đời người, nhìn thấy bóng lưng quen thuộc này, trái tim cô chợt thắt lại, sự đắng cay lan tỏa, vừa đau buồn vừa phẫn nộ.
Tổ sư nó, cái thằng tra nam khốn khiếp này vậy mà còn dám vác mặt đến tận nhà tìm mình!
Chương 7 Hủy hôn với anh còn phải chọn ngày sao
Tô Hề chậm rãi hít một hơi thật sâu, chấn chỉnh lại tâm trạng, rồi với khuôn mặt vô cảm đi xuống lầu.
“Hề Hề xuống rồi à, mẹ đang định lên gọi con xuống ăn sáng đây.”
Miêu Lâm Na quay đầu dịu dàng nói với Tô Hề:
“Tiêu Cảnh nghe nói con bị ốm, hôm nay đặc biệt đến thăm con đấy”.
Sau khi trọng sinh, Tô Hề không hề thay đổi thói quen trước đây của mình, cũng không dự định giống như những nữ chính trong tiểu thuyết đi chinh phục tra nam, học theo Diệp Tư Vũ cái bộ dạng đóa sen trắng giả vờ thanh khiết trong bộ đồ trắng.
Tô Hề vẫn thích màu đỏ, hôm nay cô cũng mặc một chiếc váy đỏ rực như lửa, đôi chân dài thẳng tắp dưới đôi giày cao gót màu đỏ càng thêm trắng nõn.
Phối hợp với mái tóc uốn lượn sóng dài đến thắt lưng, đôi môi đỏ rực quyến rũ, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ được tô điểm một chút phấn mắt nhạt, toàn thân tỏa ra một sức hút lười biếng độc đáo, vẫn là vẻ đẹp đoạt hồn đoạt phách như cũ.
Trước mạt thế có thể đẹp ngày nào hay ngày đó, cô không muốn để bản thân mình phải chịu uất ức cầu toàn như kiếp trước nữa.
Tô Hề nén lại cảm xúc, đôi mắt chứa nụ cười làm nũng nói:
“Mẹ~ vất vả cho mẹ rồi.”
Sau đó quay đầu mỉm cười với Tiêu Cảnh một cái, chỉ có điều nụ cười này là mỉa mai hay chân thành thì không ai biết được:
“Ồ, đây đúng là khách quý nha~ hôm nay sao lại có thời gian đến thăm tôi vậy?
Bình thường muốn gặp anh một lần đúng là khó như lên trời vậy”.
Nhìn kỹ sẽ thấy, nụ cười nơi khóe môi Tô Hề không hề chạm tới đáy mắt, và trong đôi mắt trong veo ấy cũng không còn một chút luyến lưu nào của ngày xưa.
Tiêu Cảnh nhìn Tô Hề vừa mang chút xa cách nhàn nhạt lại vừa có chút đáng yêu, trong lòng nảy sinh một nỗi bực bội:
‘Cô ấy đang lạnh nhạt với mình, đây lại đang chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t gì sao?
Trước đây nghe Tư Vũ vô tình nhắc tới, Tô Hề dường như luôn bắt nạt Tư Vũ’,
Nghĩ đến đây ánh mắt Tiêu Cảnh tối sầm lại, nhưng bề ngoài vẫn dịu dàng nhìn Tô Hề, tựa như lo lắng mà dịu dàng mở miệng:
“Hề Hề, nghe bác gái nói dạo này em không khỏe, anh rất lo lắng.
Bây giờ có chuyện gì cũng không nói cho anh biết nữa sao?
Trước đây có chuyện gì em cũng tìm anh để nói mà, dạo này trái lại em lại xa lạ với anh rồi, em bây giờ thấy thế nào?”
Giọng nói của Tiêu Cảnh thực sự rất hay, mang theo sự hỏi han dịu dàng.
Chàng trai trước mặt có thân hình người mẫu tiêu chuẩn, mái tóc ngắn màu đen gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng như d.a.o tạc, đôi lông mày kiếm mắt sáng, trong đôi mắt dịu dàng dường như chỉ có mình bạn, hắn mỉm cười dịu dàng với bạn.
Đúng vậy… thực sự rất đẹp trai, chỉ cần hắn muốn dịu dàng, bạn sẽ chìm đắm trong đó, nhưng rồi nụ cười này sẽ hóa thành một lưỡi d.a.o dịu dàng, từng nhát từng nhát rạch nát trái tim bạn.
Kiếp trước chẳng phải mình đã bại dưới những lời thì thầm dịu dàng này sao?
Nếu không có trọng sinh, có lẽ cô sẽ một lần nữa tin vào sự dịu dàng của hắn.
Tiêu Cảnh nhìn Tô Hề đang thẫn thờ nhìn mình, còn tưởng cô lại đang mê trai, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai thầm nghĩ:
“Cô ta vẫn giống như trước đây ngây người nhìn mình, quả nhiên là đang chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t sao.
Càng nghĩ, tâm trạng Tiêu Cảnh dường như cũng trở nên tốt hơn.”
Hồi thần lại, Tô Hề không hề bỏ qua nụ cười mỉa mai nơi khóe môi hắn, đúng vậy, kiếp trước sao mình lại vẫn luôn không phát hiện ra sự khác biệt của hắn.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt mở miệng nói:
“Ồ, vậy tôi thực sự cảm ơn sự quan tâm của anh rồi, hiện giờ tôi vẫn đang rất tốt nha~”
Tô Hề biết, hắn chắc chắn là vì hôn ước mà tới.
Nghe vậy Tiêu Cảnh dường như cũng không nghe ra sự châm chọc của Tô Hề, hay nói đúng hơn là cho dù có nghe ra hắn cũng chẳng thèm để tâm:
“Em không sao là tốt rồi, khó khăn lắm hôm nay mới có chút thời gian, chúng ta cũng lâu rồi không tụ tập, hay là cùng nhau đi dạo một chút đi.”
Câu nói này không phải là câu hỏi, mà là câu khẳng định.
Tiêu Cảnh chính là tự tin đến mức cho rằng mình chắc chắn sẽ không từ chối.
Có lẽ Tô Hề của kiếp trước lúc này đã sớm cười rạng rỡ, không đợi được mà đồng ý lời thỉnh cầu của hắn.
Tiếc rằng, cái người của ngày xưa đó đã ch-ết rồi.
“Anh có thời gian nhưng tôi thì không, nếu là vì hôn ước mà đến, vậy tôi khuyên anh rẽ trái đi ra cửa-không có cửa đâu!”
Tô Hề lạnh lùng mở lời.
