Mạt Thế Người Qua Đường Giáp - Chương 10: Gặp Gỡ Người Sống Sót
Cập nhật lúc: 30/01/2026 06:02
Ngoài hành lang nhà Đường Đường có một con tang thi.
Từ sau lần nó đ.â.m vào cửa nhà cô hôm ấy thì không còn xuất hiện nữa, nhưng Đường Đường vẫn không dám ra ngoài.
Con tang thi đó chạy quá nhanh, sức lực lại lớn, chỉ một mình cô thì hoàn toàn không thể đối phó.
Hơn nữa, nếu giống như trong tiểu thuyết, chỉ cần bị c.ắ.n hay bị cào là sẽ nhiễm thì sao?
Cô sợ c.h.ế.t, càng sợ bị c.ắ.n xé từng miếng đến c.h.ế.t.
Thời gian trôi đi trong sự do dự của Đường Đường, thấm thoắt đã nửa tháng nữa lại qua.
Lương thực trong nhà đã không còn nhiều, nhiều nhất cũng chỉ đủ cầm cự thêm một tuần, đó là còn phải thắt lưng buộc bụng, cắt giảm từ ngày ba bữa xuống còn một bữa.
Đường Đường nghĩ bụng, hay là cứ bắt đầu ăn ngày một bữa từ bây giờ luôn đi. Để sau này ra ngoài lỡ có phải chịu đói thì dạ dày cũng đã quen, không đến mức suy kiệt ngay lập tức.
Sau khi giảm khẩu phần ăn, Đường Đường phát hiện mình bắt đầu thấy hụt hơi, ngay cả thùng dầu ăn cũng nhấc không nổi.
Cũng đúng thôi, đói đến mức bụng dán lưng thì lấy đâu ra sức mà rèn luyện thể lực.
Nhưng nếu bây giờ không tập chịu đói, sau này ra ngoài cô sợ mình sẽ không chịu nổi mất.
Vào ngày thứ ba của cuộc huấn luyện nhịn đói, trước cửa nhà cô đột nhiên vang lên động tĩnh. Trong không gian yên tĩnh đến rợn người này, tiếng động bất thình lình ấy nghe thật ch.ói tai và hãi hùng.
Chẳng lẽ con tang thi đó đã quay trở lại?
Đường Đường căng thẳng chạy tót vào bếp, vớ lấy con d.a.o phay rồi nấp vào góc tường ngay cạnh cửa chính.
Cô không ngừng tự cổ vũ bản thân.
Đợi lát nữa nếu con tang thi đó xông vào, cô sẽ nhắm thẳng cổ nó mà c.h.é.m, c.h.é.m xong lập tức lùi vào phòng ngủ rồi chốt cửa lại.
Cô đã tháo giường ra, lấy một thanh gỗ mài thành một chiếc giáo gỗ đơn sơ.
Nếu một đao không c.h.é.m c.h.ế.t được nó, thì khi nó xông vào phòng ngủ, cô sẽ dùng giáo gỗ đ.â.m thủng người nó.
Kế hoạch nghe có vẻ hoàn hảo, nhưng thực tế tay chân Đường Đường lúc này lại bủn rủn.
Cô không phải kẻ trọng sinh từ mạt thế về, cũng chẳng phải sát thủ hay tay đ.ấ.m chuyên nghiệp, càng không phải kiểu người bình tĩnh mạnh mẽ.
Cả đời cô g.i.ế.c nhiều nhất cũng chỉ là gà cá, động vật m.á.u nóng thì chưa từng g.i.ế.c qua. Dù tang thi có còn là sinh vật m.á.u nóng hay không thì suy cho cùng cũng là do con người biến thành.
Sau những tiếng sột soạt ngoài cửa là một tiếng “cạch” khô khốc. Đường Đường nhất thời ngớ người.
Tang thi mà cũng biết mở khóa sao? Nhưng nó lấy đâu ra chìa khóa? Hay là bố mẹ đã về?
Thế nhưng lúc ở ngoài ban công, cô đâu có thấy ai đi vào khu chung cư này.
Đường Đường vẫn nấp kỹ trong góc. Cánh cửa sau lần bị tang thi va đập mạnh đã hơi biến dạng bản lề, lúc mở ra phát ra tiếng “két” vô cùng rõ ràng.
“Nhà này chắc chắn có người từng ở, chắc là có thức ăn, vào xem thử đi.” Ngoài cửa vang lên một giọng nói.
Khi biết người tới là con người, Đường Đường vừa thấy nhẹ nhõm lại vừa căng thẳng hơn.
Cô không biết đối phương là người tốt hay kẻ xấu, trong cái thời buổi hỗn loạn này, lỡ gặp phải hạng cướp bóc, g.i.ế.c người đoạt của thì khổ.
Đang lúc Đường Đường còn do dự, tay lóng ngóng cầm d.a.o phay không biết nên làm thế nào thì người ngoài cửa đã bước vào nhà.
Vừa rẽ qua góc, người đó đã nhìn thấy Đường Đường tay cầm d.a.o phay, mặt mày căng thẳng.
“Ô, nhà này vẫn có người này.” Người đầu tiên bước vào là một thanh niên khá cao lớn.
Thấy Đường Đường cầm d.a.o phay, anh ta không tiến lại gần mà quay đầu lại nhìn đồng đội phía sau.
Những người đi cùng cũng nhanh ch.óng bước lên. Ánh mắt họ lướt qua Đường Đường rồi dừng lại ở con d.a.o trong tay cô.
Sau đó, có thêm hai thanh niên nữa tiến vào. Tổng cộng là bốn người đàn ông cao lớn, khiến Đường Đường càng thêm căng thẳng tột độ.
“Em gái đừng sợ, bọn tôi từ bên ngoài chạy vào đây lánh nạn thôi, không phải người xấu đâu.” Một người trong số đó trông có vẻ hiền lành lên tiếng trấn an.
Đường Đường vẫn nắm c.h.ặ.t con d.a.o phay, lấy hết can đảm đối diện với họ: “Vậy sao các anh lại phá khóa cửa nhà tôi?”
Vì quá căng thẳng nên giọng cô nghe hơi khàn và khô khốc.
Thanh niên vừa nói nhìn Đường Đường, cười khổ đáp: “Em gái, chắc cô vẫn chưa biết thế đạo bên ngoài bây giờ thế nào rồi phải không? Cái khu chung cư ở ngoại ô này tỉ lệ người ở thấp nên đúng là khá yên tĩnh, nhưng e là không lâu nữa đâu, chỗ này cũng chẳng còn an toàn nữa. Cô có biết tang thi không? Bây giờ bên ngoài toàn là tang thi thôi. Bọn tôi đi lánh nạn qua đây, sẵn tiện tìm chút gì đó để ăn. Cô đừng căng thẳng, bọn tôi không đi cướp bóc đâu.”
Thực ra ban đầu Đường Đường vẫn ôm tâm lý may mắn, cho rằng có lẽ do mình đọc tiểu thuyết quá nhiều, lại ở một mình nên mới hay suy diễn lung tung.
Dù đã từng tiếp xúc gần với tang thi một lần, nhưng cũng chỉ có duy nhất lần đó. Trong lòng cô luôn mong đợi tất cả chỉ là trí tưởng tượng của mình.
Giờ đây, cuối cùng cũng có người ngoài xác nhận rằng thế giới ngoài kia đã đầy rẫy tang thi, khi sự thật tàn khốc bị phơi bày, cô nhất thời thẩn thờ.
“Các anh chạy từ đâu tới đây?” Đường Đường nhìn thanh niên hiền lành kia hỏi.
“Bọn tôi từ phía Bắc Đạo qua đây.”
Bắc Đạo cách đây cũng không xa lắm, đi xe buýt mất hơn nửa tiếng, nằm gần trung tâm thành phố.
“Hiện tại tình hình bên đó thế nào rồi?” Bố mẹ Đường Đường tuy không làm việc ở Bắc Đạo nhưng cũng ở gần khu vực trung tâm, cô rất muốn biết tình hình trong thành phố.
“Bây giờ khu trung tâm hầu như toàn là tang thi, đến giờ phút này chắc chẳng còn mấy người sống sót đâu.”
Chẳng còn mấy người sống sót...
Đường Đường cảm thấy đầu óc mình ong ong.
Không, có lẽ bố mẹ đã theo đoàn người khác chạy thoát rồi, chỉ là chưa có cách nào về nhà thôi?
Cô thầm tự an ủi bản thân như vậy.
“Ngoài hành lang có một con tang thi, các anh đã g.i.ế.c nó chưa?” Đường Đường cố trấn tĩnh, đ.á.n.h sang chuyện khác.
“Gì cơ? Lúc đi lên chúng tôi không thấy con tang thi nào cả. Tang thi ở khu này hầu như đều bị nhốt trong nhà, chỉ có một con mặc bộ đồ bảo vệ là đi lang thang bên ngoài thôi.” Thanh niên đó thận trọng đáp.
“Hơn một tháng trước có một con ở ngay trước cửa, cửa nhà tôi bị nó đ.â.m móp cả vào này. Có lẽ bây giờ nó đã đi lang thang sang chỗ khác rồi.” Đường Đường suy đoán.
Nhưng nghe cô nói xong, cả bốn thanh niên lại tỏ ra cảnh giác: “Chúng tôi đã lùng sục gần hết cái khu này rồi, đây là tòa nhà cuối cùng. Con tang thi mà cô nói có khi vẫn còn đang ở đâu đó trong tòa nhà này đấy.”
Đường Đường cũng rợn người theo. Cô và mấy người này đứng nói chuyện ở cửa nãy giờ, tiếng động cũng không nhỏ, chẳng biết có dẫn dụ con tang thi đó đến đây không.
“Các anh... đã từng g.i.ế.c tang thi chưa?” Dù vẫn cầm d.a.o nhưng cô đã hạ nó xuống, không còn chỉ về phía họ nữa.
“G.i.ế.c nhiều rồi là đằng khác. Thứ đó sức mạnh vô biên, tốc độ cũng không chậm, con gái như cô mà gặp phải thì chắc chắn là không chạy thoát nổi đâu.”
Trong một khoảnh khắc, Đường Đường đã suy nghĩ rất nhiều.
Cô cảm thấy một mình bám trụ ở đây thực sự không phải là cách lâu dài. Chỉ riêng nỗi cô đơn và sự tĩnh mịch đáng sợ này thôi cũng đủ khiến cô phát điên rồi.
“Vậy... tôi... tôi có thể đi theo các anh không?” Đường Đường thử hỏi.
Bốn người đàn ông đồng loạt nhìn cô. Người thanh niên hiền lành lên tiếng: “Đi theo cũng được, nhưng chúng tôi không bao ăn đâu đấy.”
Đường Đường vội vã gật đầu: “Tôi vẫn còn một ít đồ ăn... Với lại... chắc các anh đi theo nhóm mười mấy người phải không? Tôi có cần đóng 'phí bảo kê' không?”
Đường Đường hỏi thẳng thừng.
Trước đó cô đã thấy nhóm người này đi ngang dưới lầu, thấy vài người hành động rất nhanh nhẹn, chắc hẳn phải có một người đứng đầu.
