Mạt Thế Người Qua Đường Giáp - Chương 100: Gặp Boss
Cập nhật lúc: 17/02/2026 12:02
“A, ngại quá, làm phiền hai người chàng chàng thiếp thiếp rồi.” Tống Dương cười trộm, giọng điệu quái gở nói.
Đường Đường lười để ý anh ta, quay người bò lên giường. Lưng cô đau muốn c.h.ế.t rồi.
Cô vùi nửa mặt vào gối, uể oải nói: “Tôi giờ chẳng còn sức đâu mà đôi co với anh, nếu không có việc gì thì anh về trước đi.”
“Vừa nãy ai còn cãi nhau chí ch.óe với tôi, giờ tình nhân đi rồi lại ỉu xìu không thèm để ý đến tôi nữa à?” Tống Dương bắt chéo chân, điệu bộ cà lơ phất phơ nói.
“Tôi thật sự không còn sức để quan tâm đến anh nữa, anh muốn làm gì thì làm.” Thật ra vừa nãy Đường Đường cũng có chút cố ý, đuổi khéo Trương Mục Hoài đi cô mới có thể nghỉ ngơi t.ử tế được.
Nói xong, Đường Đường nhắm mắt lại không để ý đến Tống Dương nữa.
Tống Dương nói thêm vài câu thấy cô không phản ứng, biết cô thực sự mệt mỏi nên cũng không dây dưa nữa.
Trước khi đi, anh ta hỏi: “Vết thương của cô đã bôi t.h.u.ố.c chưa?”
Đường Đường yếu ớt lắc đầu. Vết thương ở sau lưng, tự mình bôi không được, quan hệ với người trong đội lại không tốt, thật sự không tìm được ai giúp bôi t.h.u.ố.c.
Tống Dương ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Để tôi xem giúp cô.”
Đường Đường hé mắt nhìn Tống Dương, thấy hiếm khi anh ta tỏ ra nghiêm túc như vậy nên cũng không tiện từ chối.
“Được.” Đường Đường dịch người nằm sấp xuống.
Tống Dương nhẹ nhàng vén áo sau lưng Đường Đường lên, cởi bỏ lớp băng cô quấn qua loa. Băng gạc đã thấm đẫm m.á.u.
Anh ta dùng d.a.o nhỏ rạch băng ra, khi nhìn thấy vết thương không kìm được hít vào một hơi khí lạnh, kinh ngạc thốt lên: “Đường Đường, người thi hành án có thù với cô à?”
“Ai biết được chứ? Không nhớ nữa.” Đường Đường hùa theo lời nói đùa của Tống Dương mà trả lời.
“Vết thương nặng thế này mà vừa nãy cô nhịn được không đổi sắc mặt, cũng giỏi thật.” Tống Dương vừa đổ t.h.u.ố.c lên vết thương của Đường Đường vừa nói, động tác trên tay cố gắng nhẹ nhàng hết mức.
Trên lưng cô có mấy vết roi da tróc thịt bong, vết thương rất sâu. Nếu không có thù hằn, người thi hành án không thể ra tay tàn độc đến mức này.
“Cô đắc tội với ai rồi à? Vết thương này mà nặng thêm chút nữa là tổn thương đến cột sống đấy.”
Đường Đường nghe xong sững sờ. Cô tuy thấy đau nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến thế, ngơ ngác trả lời: “Đâu có, bình thường tôi có qua lại với ai đâu...”
Đường Đường chợt nhớ đến người phụ nữ cầm gương đến mắng nhiếc cô mấy hôm trước, cuối cùng không chịu nổi sự chế giễu của mọi người xung quanh mà che mặt bỏ chạy.
Người phụ nữ đó ăn mặc chải chuốt, nhìn là biết có thế lực, nếu nói đắc tội thì chỉ có đắc tội với cô ta thôi.
“Nửa tháng này cô chịu khó dưỡng thương đi, đừng để lại di chứng.” Tống Dương rõ ràng không nghĩ xa đến thế, lại dặn dò Đường Đường sau này đừng xung động nữa, bôi t.h.u.ố.c xong liền rời đi.
Từ lúc biết rõ thương thế của mình, Đường Đường trầm mặc hẳn. Cô không ngờ chỉ vì một scandal tình ái mà suýt chút nữa mình bị phế bỏ. Tổn thương cột sống hậu quả thế nào?
Chắc chắn là bán thân bất toại. Đối phương rõ ràng muốn dồn cô vào chỗ c.h.ế.t.
Hôm sau Phùng Dịch Thủy mới nhận được tin, vội vàng chạy đến thăm cô.
Nhìn vẻ mặt muốn khóc mà không khóc được của Phùng Dịch Thủy, trái tim Đường Đường bỗng chốc mềm nhũn.
Có người thật lòng đau lòng khi mình bị thương là một điều tốt đẹp biết bao.
Vết roi của Đường Đường phải nghỉ ngơi nửa tháng mới đỡ được năm sáu phần, đủ thấy kẻ thi hành án ra tay tàn độc cỡ nào.
Trong thời gian đó, Phùng Dịch Thủy hễ rảnh là chạy đến chăm sóc Đường Đường, mua cơm, giặt giũ, bưng nước, làm tròn bổn phận của một người con trai.
Đường Đường không khỏi cảm thán mình may mắn, năm xưa không cứu nhầm người.
Hai lần bị thương nặng, lần trước có ông Phùng chăm sóc, lần này có Phùng Dịch Thủy lo liệu. Những ân tình đan xen này, thật khó nói rõ ai giúp ai nhiều hơn.
Vết thương chưa lành hẳn, Tống Dương vẫn không sắp xếp cho cô tham gia huấn luyện và lao động.
Nhưng nửa tháng trôi qua mà Đường Đường vẫn được nghỉ, có người bắt đầu không vừa mắt.
Chuyện này nhanh ch.óng bị báo lên trên, Tống Dương vì bênh vực Đường Đường mà bị xử phạt.
Đường Đường biết chuyện thì lửa giận bùng lên trong lòng.
Cô trực tiếp đến đội dị năng tìm Phùng Dịch Thủy, nói muốn đưa cậu bé rời khỏi Yêu Minh. Sự việc dính dáng đến dị năng giả thì không thể coi là chuyện nhỏ được nữa.
Có người đến hòa giải nhưng Đường Đường không chịu, nhất quyết đòi đưa Phùng Dịch Thủy đi. Sự việc dần dần báo cáo lên trên, cuối cùng đến tai lãnh đạo cấp cao nhất.
Hiện giờ dị năng của Phùng Dịch Thủy đã được khai phá, lại là dị năng hệ Lôi cường công, chỉ cần bước ra khỏi cửa Yêu Minh, thế lực muốn chiêu mộ cậu nhiều vô kể, thậm chí muốn vào quân đội cũng không thành vấn đề.
Phùng Dịch Thủy là đứa trẻ rất biết ơn nghĩa, vô cùng ỷ lại vào Đường Đường. Cô nói muốn đi, cậu bé không nói hai lời, ngay cả hành lý cũng không cần, đòi đi theo cô ngay lập tức.
Có sự ủng hộ hết mình của Phùng Dịch Thủy, Đường Đường mới dám mạnh miệng làm lớn chuyện.
Sự phẫn nộ của Đường Đường bắt nguồn từ việc đối phương được đằng chân lân đằng đầu.
Cô đã không muốn so đo, đối phương lại muốn dồn cô vào chỗ c.h.ế.t.
Vết thương chưa lành hẳn sao có thể xuống ruộng làm việc?
Làm ruộng phải khom lưng cả ngày, cô lại bị thương ở lưng, đây chẳng phải cố tình muốn cô mang tật suốt đời sao?
Cuối cùng Đường Đường làm ầm ĩ đến tận chỗ lãnh đạo cao nhất của Yêu Minh mới chịu thôi.
Đây là lần thứ ba Đường Đường gặp Cừu Lệ. Qua sự tôi luyện của mạt thế, mỗi người đều thay đổi, sự sắc bén của Cừu Lệ ngày càng thu vào trong.
Anh ngồi trên sô pha tựa như một con mãnh hổ đang nằm nghỉ ngơi nhưng đôi mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào bạn.
Gặp Cừu Lệ, Đường Đường phải hít sâu mấy lần mới bình ổn được nhịp tim đang đập loạn xạ.
Khí thế của người đàn ông này quá mạnh mẽ, đứng trong tâm bão khí thế của anh, áp lực đó gần như nghiền nát cô thành từng mảnh.
Đây chính là khí trường, thứ mà có người cả đời cũng không thể sở hữu.
Người đàn ông như Cừu Lệ sinh ra là để làm lãnh đạo. Chưa bao giờ Đường Đường cảm thấy may mắn vì mình ở trong Yêu Minh như lúc này.
Có nhân vật như vậy, Yêu Minh sẽ không lụi bại mà chỉ ngày càng phát triển.
Phùng Dịch Thủy còn nhỏ, không chịu nổi áp lực từ khí trường của Cừu Lệ, trốn ngay sau lưng Đường Đường, ôm c.h.ặ.t eo cô không dám ló đầu ra.
“Tôi không muốn rời khỏi Yêu Minh.” Trước khi Cừu Lệ mở miệng, Đường Đường đã nói trước, “Tôi đòi đưa A Thủy đi chỉ là để được gặp ngài.”
Nghe Đường Đường nói vậy, Cừu Lệ khẽ nheo mắt.
“Ngài đừng nhìn tôi như vậy, tôi căng thẳng lắm.” Đường Đường hít sâu hai hơi, vẻ mặt hoàn toàn không giống đang giả vờ.
“Cô đã gặp được tôi rồi, có chuyện gì thì nói thẳng đi.” Giọng nói của Cừu Lệ vẫn trầm thấp như xưa, mang phong thái ung dung của người bề trên, trong giọng điệu ẩn chứa sự kiên định nắm chắc phần thắng.
Đường Đường cụp mắt xuống, tỏ vẻ phục tùng trước: “Ngài từng cứu tôi hai lần, tôi sẽ không lấy oán báo ơn. Nhưng nếu hôm nay tôi thỏa hiệp, thì trong bang hội này sẽ không còn chỗ dung thân cho tôi nữa, ngay cả bạn bè tôi cũng sẽ bị liên lụy.”
Nói đến đây, cô khẽ ngước mắt nhìn biểu cảm của Cừu Lệ. Đối phương vẫn như con mãnh hổ đang ngủ say, bất động, mắt khép hờ nhìn cô, trên mặt không lộ vui buồn.
Đường Đường c.ắ.n răng, quay lưng về phía Cừu Lệ rồi vén áo lên để lộ những vết sẹo trên lưng. Hai vết sẹo nhìn ghê người nhất.
Quay lưng lại với Cừu Lệ, cô có cảm giác như gai mọc sau lưng, vội vàng bỏ áo xuống rồi quay lại đối diện với anh.
“Tôi biết trong bang không cho phép đ.á.n.h nhau, tôi cũng đã chịu phạt rồi. Bang quy là để ràng buộc hành vi của con người, nhưng tôi không biết nó lại dùng để lấy mạng tôi. Còn việc đắc tội ai tôi không rõ, nên tôi cũng không muốn tùy tiện nói ra một khả năng nào để vu oan cho người khác. Nhưng không ngờ kẻ đứng sau lưng không muốn bỏ qua. Vết thương roi của tôi sâu tới tận xương, mới dưỡng thương nửa tháng đã bắt tôi xuống ruộng làm việc. Không phải tôi muốn gây chuyện, là có người không muốn cho tôi sống. Nếu tôi không có một đứa con trai có dị năng, kết cục của tôi không phải là rời khỏi Yêu Minh thì cũng là c.h.ế.t mòn trên ruộng đồng.” Đường Đường nói quá lên một chút về thương thế, dù sao vết thương đã đóng vảy, ngoài Tống Dương ra cũng chẳng ai biết tình trạng lúc đó thế nào.
“Cho dù không nể mặt con trai tôi, tôi cũng từng đóng góp công sức cho Yêu Minh, bao nhiêu lần vào sinh ra t.ử, cùng Yêu Minh đi từ thành phố A đến căn cứ thủ đô, không có công lao cũng có khổ lao. Tôi không cầu đại phú đại quý, chỉ muốn dựa vào cái cây lớn Yêu Minh này để cùng con trai sống yên ổn qua ngày.”
Đường Đường nói xong, đại sảnh rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Sự im lặng này khiến người ta căng thẳng nhất, lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t của cô đầm đìa mồ hôi.
