Mạt Thế Người Qua Đường Giáp - Chương 87: Tính Sổ Sau Khi Xong Việc
Cập nhật lúc: 14/02/2026 07:01
Đội xe của Khanh gia di chuyển với tốc độ rất nhanh.
Xe của họ đều được độ lại, gầm cao, thân xe ổn định, động cơ mạnh mẽ. Hơn nữa Khanh gia còn có dị năng giả, xem ra cũng khá lợi hại.
Dù sao Đường Đường ngồi trong xe cũng chưa từng phải động tay động chân.
Nhìn từ xa, dị năng giả của Khanh gia có vẻ thuộc hệ Lôi, một chiêu tung ra là quét sạch tứ phía.
Tuy nhiên cô không thấy các loại dị năng khác, không biết Khanh gia chỉ có một dị năng giả này hay những người khác đều đang ngủ, lười làm việc.
Đến đội xe của Khanh gia, Đường Đường cứ như Lưu lão lão vào Đại Quan Viên, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ.
Thực ra người ta cũng có những chỗ rất bình thường, chỉ là cô đã thần thánh hóa gia đình này, luôn cảm thấy những điểm bình thường của họ chắc chắn ẩn chứa ý nghĩa phi phàm nào đó, kiểu như “phản phác quy chân” (quay về với sự giản dị, chân thật).
Suốt dọc đường, người cô tiếp xúc nhiều nhất là Thù Lâm Vũ. Vì xét về thân phận, cô cũng được coi là khách ở nhờ.
Người Khanh gia đến tận mạt thế vẫn giữ vững nguyên tắc làm người cơ bản, tức là rất có giới hạn, người cứu về đều được đối đãi như khách, tất nhiên với điều kiện là bạn đừng có quá đáng.
Người thứ hai là Khanh Sơ Tuyết. Thù Lâm Vũ không giống Đường Đường là được cứu về, nên Khanh Sơ Tuyết với tư cách là thành viên nữ của Khanh gia, coi như là người bầu bạn và tiếp đãi Thù Lâm Vũ suốt dọc đường. Quan hệ giữa hai người cũng khá tốt, ít nhất trong mắt Đường Đường thì bề ngoài họ nói cười vui vẻ, khá thân thiết.
Vì đã thần thánh hóa Khanh gia nên hình tượng Khanh Sơ Tuyết trong lòng Đường Đường cũng vô cùng cao lớn.
Cô luôn cảm thấy người mang cái tên như nhân vật chính trong tiểu thuyết thế này chắc chắn cũng mang trong mình tuyệt kỹ, nên ánh mắt nhìn Khanh Sơ Tuyết luôn vô thức mang theo sự mong chờ được mở mang tầm mắt và sùng bái.
Thái độ của Khanh Sơ Tuyết đối với Đường Đường chỉ có thể coi là khách sáo chứ không thân thiết, không xa lánh cũng chẳng gần gũi, coi như làm tròn bổn phận chủ nhà.
Chưa đầy nửa tháng Khanh gia đã đến được căn cứ thủ đô.
Đường Đường nhìn bức tường thành nguy nga, dày dạn sương gió mà lòng đầy cảm xúc phức tạp.
Cô nghĩ nếu mình còn sống trở về Yêu Minh, không biết mọi người có nhìn mình như nhìn thấy ma hay không.
Lúc lưu lạc bên ngoài cô đã tuyệt vọng, không nghĩ mình còn có thể quay lại Yêu Minh, ai ngờ số cô lại đỏ như vậy.
Vừa vào cổng thành, Khanh gia đã khéo léo ra lệnh trục khách với Đường Đường.
Mặc dù cô rất muốn ở lại cái gia tộc sang chảnh này để bắt chước mấy nhân vật trong phim kiếm hiệp học trộm tuyệt học võ công, nhưng người ta đã đuổi khéo rồi thì cô cũng chẳng mặt dày ăn vạ.
Cô cũng muốn ăn vạ lắm, nhưng nghĩ lại thà để lại chút mặt mũi, sau này gặp lại còn dễ nhìn mặt nhau, còn hơn bị người ta ném ra ngoài.
Đơn phương bịn rịn chia tay Khanh gia, trước khi đi cô tuôn một tràng những lời cảm tạ văn vẻ sáo rỗng kiểu “ơn cứu mạng nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp”, “kết cỏ ngậm vành”...
Trong lòng lại thầm nghĩ sau này gặp nạn e là muốn “kết cỏ” cũng khó, cô còn phải trông cậy vào người ta nữa là.
Sau khi bịn rịn chia tay Khanh gia, Đường Đường ủ rũ quay về Yêu Minh báo danh.
Quả nhiên ánh mắt mọi người nhìn cô vô cùng đặc sắc. Đường Đường kể vắn tắt những gì mình đã trải qua, ai nấy đều cảm thán vận may của cô.
Yêu Minh cũng không làm khó dễ cô, thời buổi này kẻ thù cần đề phòng chỉ có tang thi và dị chủng.
Đường Đường đi theo đại quân từ thành phố A tới, lại là nhân viên cấp thấp, không thể nào móc nối với thế lực khác nhanh như vậy, càng không thể là gián điệp do dị chủng phái tới.
Trở về đội nữ binh, cô phát hiện đội này lại bị cải tổ. Hai đội ban đầu sáp nhập thành một, phiên hiệu cũng bị hủy bỏ, trực tiếp không còn phiên hiệu nữa.
Cụ thể là lần làm nhiệm vụ trước, tổ 01 chỉ có sáu người trở về, giờ cộng thêm Đường Đường là bảy người.
Mấy người lèo tèo thế này không thể chiếm một phiên hiệu, lại không có người phụ nữ nào cùng cấp độ để bổ sung vào, nên họ sáp nhập với tổ 02.
Đường Đường thầm lầm bầm, cứ hợp tan thế này thà ngay từ đầu đừng tách ra còn hơn.
Sau lại nghĩ, nếu không tách làm hai tổ thì lần làm nhiệm vụ này có khi hơn ba mươi nữ binh c.h.ế.t quá nửa rồi.
Cô không hiểu toan tính của Yêu Minh là gì, tại sao không đưa hết đám phụ nữ này ra ngoài tiêu diệt một lần cho xong mà cứ chia nhỏ ra từng đợt.
Sau khi sáp nhập, đội nữ binh không cần hai tổ trưởng nữa.
Tổ trưởng tổ 02 chưa kịp đi làm nhiệm vụ đã được giải phóng, nghĩa là Tống Dương số khổ tiếp tục đảm nhiệm chức tổ trưởng tổ nữ binh.
Trở lại tổ nữ binh gặp Tống Dương, Đường Đường còn đang mải cảm thán về kiếp nạn vừa qua và niềm vui được đoàn tụ, Tống Dương mặt hầm hầm không nói hai lời, giáng cho cô một cú cốc đầu điếng người, khiến Đường Đường kêu oai oái.
“Vừa khai chiến đã chuồn mất dạng, giờ cô còn mặt mũi quay về à?” Cốc đầu xong, Tống Dương giận dữ mắng.
“Đội trưởng tha mạng, tôi cũng là vạn bất đắc dĩ thôi, lúc đó hỗn chiến như vậy ai mà giữ được đội hình chứ.” Đường Đường ôm đầu ấp úng ngụy biện.
“Còn dám cãi à?” Tống Dương làm động tác xắn tay áo, ánh mắt dữ tợn nhìn Đường Đường.
Đường Đường run lẩy bẩy, chỉ thiếu nước quỳ xuống ôm đùi Tống Dương, nước mắt nước mũi tèm lem kiểm điểm sâu sắc: “Đội trưởng Tống tôi sai rồi, tôi không dám tự ý rời bỏ hàng ngũ nữa đâu, sau này nhất định kiên quyết quán triệt tinh thần cách mạng lấy đội trưởng Tống làm hạt nhân lãnh đạo, không bao giờ dám giở trò khôn lỏi đi ăn ké kinh nghiệm của đội khác nữa.”
Tống Dương suýt chút nữa bị Đường Đường chọc cười.
“Đứng thẳng lên! Đã nhận ra lỗi lầm của mình thì về viết bản kiểm điểm năm ngàn chữ nộp cho tôi, lần họp sau tự mình đọc cho các thành viên khác nghe. Lần này tổ 01 tổn thất nặng nề như vậy chính là vì có quá nhiều kẻ vô tổ chức vô kỷ luật như cô. Sự việc lần này phải để mọi người lấy làm răn đe, hiểu rõ tầm quan trọng của sự đoàn kết trong một đội ngũ.”
Đường Đường thầm trợn trắng mắt. Thành viên ngoại vi của Yêu Minh khi chiến đấu có bao giờ có tổ chức có kỷ luật đâu.
Lần nào chẳng nước đến chân mới nhảy, đến nhiệm vụ là gì còn chẳng biết, lại còn nơm nớp lo sợ làm bia đỡ đạn, đoàn kết được mới là lạ.
“Tổ trưởng, năm ngàn chữ có nhiều quá không ạ? Tôi từ nhỏ ít học, vắt hết mực trong bụng cũng không viết nổi tám trăm chữ. Hơn nữa giờ giấy hiếm lắm, dùng để viết chữ thì phí quá, ngài nên tiết kiệm để dành đi vệ sinh thì hơn chứ?”
Tống Dương trừng mắt định đ.á.n.h, Đường Đường bất lực khuất phục trước uy quyền của Tống Dương.
Cô phát hiện từ sau mạt thế mình càng ngày càng mất khí tiết, chẳng lẽ đúng như lời Trương Mục Hoài nói, mạt thế rồi cũng sẽ bẻ gãy cốt cách của cô?
Méo mặt tưởng niệm cái cốt cách đã bị c.h.ặ.t đứt ngang lưng của mình, cô lủi thủi về vắt óc suy nghĩ viết bản kiểm điểm.
Phùng Dịch Thủy biết Đường Đường đã về, nước mắt nước mũi tèm lem chạy đến thăm, bày tỏ nỗi nhớ nhung và đau buồn trong suốt thời gian qua.
Điều này khiến Đường Đường rất cảm động, thầm nghĩ đứa con trai này cứu không uổng công.
Trở lại Yêu Minh, mọi thứ vẫn diễn ra như cũ, thấm thoắt cuối hè sắp qua.
Mùa hè này chưa kịp cảm nhận cái nóng đã sắp hết rồi, đối với những đứa trẻ sợ mùa hè thì đây đúng là tin vui.
Có lẽ nhờ thu hoạch kha khá từ kho lương thực lớn ở tỉnh T lần trước nên một thời gian dài sau đó Đường Đường không phải đi làm nhiệm vụ, đúng là tin mừng.
Với một người không có nhiều sở thích như Đường Đường, ngoài huấn luyện ra thì ngày tháng trôi qua thật nhàm chán.
Những người có quan hệ tốt với cô đều là đàn ông, như Lâm Đông chẳng hạn, họ thỉnh thoảng còn tìm phụ nữ giải khuây hoặc tụ tập đ.á.n.h bạc chui.
Đường Đường không có chức năng để “chơi gái”, cũng chẳng hứng thú với c.ờ b.ạ.c, sở thích duy nhất là ăn ngon thì lại không có điều kiện, nên huấn luyện xong chỉ biết ngồi ngẩn ngơ, chán quá thì ra ngoài đi dạo.
Nói ra cũng lạ, lần nghỉ phép này đi dạo cô lại gặp một người quen, nhưng cũng không hẳn là quen, trước kia chỉ nói chuyện vài câu mà người ta còn chẳng thèm để ý đến cô.
