Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Bảo Bối, Con Lên Trước Đi! - Chương 111: Gói Sủi Cảo!
Cập nhật lúc: 23/01/2026 05:14
Zombie đã lợi hại đến mức này rồi mà con người vẫn còn hãm hại lẫn nhau, trong lòng Cảnh Hồng Dư dâng lên muôn vàn cảm khái, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài: “Haizz.”
Cú Mèo nói: “Tôi cứ suy nghĩ mãi, một người phụ nữ trẻ tuổi, dắt theo đứa con nhỏ như vậy, trong cái thế giới đầy rẫy zombie còn bị các căn cứ sống sót phát lệnh truy nã, cô ấy làm sao mà sống sót nổi cơ chứ.”
Cảnh Hồng Dư nhếch môi cười khổ: “Ông bạn già ơi, anh đúng là bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền đấy. Cô ta ở mạt thế g.i.ế.c người cướp xe, l.ừ.a đ.ả.o trộm cắp, dọn sạch cả hầm chứa đồ của các anh, vậy mà anh còn lo cô ta sống thế nào à?”
“Nhưng cô ấy đã có rất nhiều cơ hội để g.i.ế.c sạch chúng tôi rồi chiếm lấy ngọn núi tương đối an toàn đó, chẳng cần phải cực khổ trốn chạy khắp nơi, nhưng cô ấy đã không làm vậy.”
“Có lẽ là không nắm chắc phần thắng? Hay là không kịp ra tay?”
“Dù không chắc thắng thì năm dị năng giả vẫn dễ đối phó hơn đám zombie ngoài kia nhiều.”
Cảnh Hồng Dư có chút bị thuyết phục: “Cũng có lý, xem ra cô ta vẫn còn có lương tâm hơn đám trộm cắp ở căn cứ mình. Với lại tôi nhớ ra rồi, bốn tên mà cô ta g.i.ế.c cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, một lũ đàn ông bỉ ổi, còn từng giở trò sàm sỡ chị Quý Lan. Nhưng vì chúng có nhiều người thân bạn bè trong căn cứ nên rất đau đầu, chị Quý Lan...”
Cảnh Hồng Dư cúi đầu nói tiếp: “Những dị năng giả còn sót lại trong căn cứ đều không mạnh lắm. Tôi thật không hiểu nổi, với tính cách cẩn trọng của chị Quý Lan, sao chị ấy lại đưa ra một quyết định mạo hiểm như vậy.”
Cú Mèo im lặng hồi lâu rồi mới thốt ra một câu: “Phụ nữ ấy mà, thật khó lòng mà đoán định.”
Cảnh Hồng Dư bật ra một tiếng cười nhẹ đầy xót xa: “Anh nói đúng là chân lý.”
Một lúc sau, bên ngoài cửa sổ xe trở nên tối đen như mực. Cảnh Hồng Dư nhìn bóng mình phản chiếu trên tấm kính, nửa khuôn mặt đã trở nên dữ tợn vì những vết bỏng.
Từ lúc t.h.ả.m bại cho đến khi quay về chỉnh đốn lại những kẻ gây loạn trong căn cứ, cậu ta còn chẳng có thời gian để mà đau lòng vì việc mình bị hủy dung.
Cảnh Hồng Dư nói: “Chúng ta cũng nên xuất phát đến Khu 9 xem sao thôi.”
Cú Mèo can ngăn: “Nhưng vết thương trên người các cậu vẫn cần thêm một thời gian nữa mới hoàn toàn bình phục được.”
“Đi lại được, dùng được dị năng là được rồi. Ở lại đây tôi cũng chẳng có bản lĩnh quản lý, lòng người chỉ có ngày một xao động bất an hơn thôi, thà rằng đi sớm một chút.”
Trước đây vì đi quá vội vàng nên cậu ta vẫn còn nợ Quý Lan một lời xin lỗi.
Trên đời này không có t.h.u.ố.c hối hận, cho dù cậu ta có xin lỗi vì quyết định sai lầm của mình thì cũng chẳng thay đổi được kết cục đã định. Nhưng Cảnh Hồng Dư cảm thấy, thà rằng cậu ta đến đó sớm một chút để giải thích rõ ràng rằng câu nói kia chỉ là cái cớ để thuyết phục chị ấy chứ không phải lời nói thật lòng, còn hơn là để vì một phút bốc đồng mà khiến tình bạn kề vai sát cánh suốt bao năm qua giữa cậu ta và Quý Lan xuất hiện một vết nứt không thể lấp đầy.
Sau khi trở về căn cứ, Cảnh Hồng Dư nhanh ch.óng thu xếp nhân sự và vật tư, cố gắng mang theo tất cả những gì có thể, túi lớn túi nhỏ, xe lớn xe nhỏ cùng nhau xuất phát.
Đi được nửa đường, mọi người phát hiện hành trình không hề gian nan như họ tưởng tượng. Những bóng đen vốn thường xuyên tấn công con người theo bầy đàn sau khi màn đêm buông xuống, giờ đây chỉ còn lại vài con lẻ tẻ hoặc đơn thương độc mã.
Trong lòng mọi người đều thầm thắc mắc: Sao cảm giác zombie ít đi thế nhỉ?
Chẳng bao lâu sau, họ đã bắt gặp một quân đoàn zombie do zombie cấp cao dẫn đầu. Tình thế ngay lập tức trở nên căng thẳng, cả hai bên đều dừng lại.
Lớp mây xám xịt đè xuống rất thấp, những cơn gió bấc lạnh buốt như d.a.o cắt lướt qua mặt mỗi người, ánh mắt ai nấy đều tràn đầy vẻ cảnh giác và thù địch.
Họ có hình dáng tương tự nhau, điểm khác biệt duy nhất là đồng t.ử của zombie đã giãn ra, làn da xanh xám tái nhợt, trên người có những vết thương rõ rệt không thể lành lại, quần áo thấm đẫm m.á.u khô. Còn con người thì khỏe mạnh, sạch sẽ, làn da căng bóng và gương mặt vẫn còn huyết sắc.
Tên cầm đầu đám zombie cấp cao là một người đàn ông trung niên thấp béo, hắn hỏi: “Các người đi Khu 9?”
Cảnh Hồng Dư trả lời: “Phải.”
“Trên người có tinh thạch không?”
“Không có, tất cả đều để lại ở căn cứ Khu 15 rồi.”
“Biết rồi. Hiện tại đang là thời gian đình chiến, các người cứ tiếp tục đi đi, đừng có nghĩ quẩn mà tấn công chúng ta, trừ phi tất cả đều muốn gia nhập đội quân zombie.”
Sau vài câu giao tiếp ngắn ngủi, tim của những người ở Khu 15 đều treo ngược lên tới tận cổ họng. Họ cứng đờ người nhìn theo đám zombie vốn là ác mộng kia rời đi theo hướng khác, lúc này mới dám lên tiếng phá tan bầu không khí kinh hoàng vừa rồi.
“Tôi đang nằm mơ à? Zombie không lao tới c.ắ.n chúng ta, mà còn đứng nói chuyện t.ử tế như người vậy.”
“Thì zombie vốn dĩ là con người mà...”
“Thật không thể tin nổi, nói xong là đi luôn, chẳng có ý định đ.á.n.h đ.ấ.m gì cả. Tôi cứ tưởng hôm nay phải bỏ mạng ở đây rồi chứ.”
Cảnh Hồng Dư để các dị năng giả tiếp tục duy trì đội hình phòng thủ như cũ thêm một lúc nữa, sau khi xác nhận đám zombie không quay lại đ.á.n.h lén mới tuyên bố tiếp tục tiến lên.
Thực tế, nếu cứng rắn đ.á.n.h nhau, phía con người bao gồm phần lớn là những người bình thường không có sức chiến đấu thì hoàn toàn không có lợi thế. Nhưng đám zombie cấp cao dẫn đầu lũ zombie thường kia thực sự vì lệnh đình chiến của Vua Zombie mà lướt qua mặt họ như vậy, quả thực là chuyện khó tin.
Bọn chúng chỉ quan tâm đến tinh thạch, dường như định dùng tinh thạch để giúp tất cả zombie khôi phục lại lý trí, bảo sao đám zombie thường lang thang ngoài đường vào ban đêm ngày càng ít đi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Cảnh Hồng Dư nhìn ngắm thành phố đã yên bình suốt cả đêm, sai người lấy máy vô tuyến ra điều chỉnh, chủ động liên lạc với vị thủ lĩnh đào binh mà ai nấy đều coi thường kia.
“Đây là Khu 15, Cảnh Hồng Dư, gọi Chỉ huy Khu 9, nghe thấy xin mời trả lời.”
Âm thanh yếu ớt phát ra từ máy vô tuyến vang vọng trong căn phòng trống, tin nhắn này không nhận được phản hồi ngay lập tức.
Một lát sau, khi mặt trời đã bao phủ hơi ấm lên mặt đất, một giọng nam vui vẻ vang lên chẳng đầu chẳng đuôi: “Chỉ huy của chúng tôi nói, hôm nay là đêm Giao thừa âm lịch, cho nên toàn thể nhân viên được nghỉ, mọi người cùng nhau gói! sủi! cảo! Sủi! cảo! lớn nhân cải thảo thịt lợn đây!”
Dù anh ta không nói mình đến từ khu nào, nhưng những ai nghe thấy đều có thể dùng ngón chân để đoán ra anh ta là người của khu nào. Khu 9, cái nơi mà sau khi nhân loại t.h.ả.m bại dưới tay zombie lại thong thả ăn Tết một cách kỳ quặc.
Có những lời nói mê nghe nhiều quá sẽ khiến người ta nảy sinh thôi thúc muốn được cùng nằm mơ.
Cảnh Hồng Dư đang trực bên máy vô tuyến cầm micro lên: “Khu 9, đây là Chỉ huy căn cứ Khu 15 Cảnh Hồng Dư, tôi xin được hội thoại với Chỉ huy Tần Hiểu Sương của các bạn.”
Chu Đạt Hổ đang ở trong phòng vô tuyến của Khu 9 sau khi nghe rõ, liền chuyển sang loa phát thanh lớn của căn cứ, dõng dạc gọi: “Chỉ huy ơi, có thằng nhóc ở Khu 15 đang tìm cô kìa.”
Thư Lan vỗ vỗ bột mì dính trên tay, nhìn về phía Thư Mao Mao.
Thư Mao Mao đang ngồi trên một chiếc ghế cao, nghiêm túc nhào nặn một miếng bột nhỏ, cậu bé bảo mình phải cán ra được một miếng vỏ sủi cảo hình tròn thật hoàn hảo.
Thư Lan cảm thấy xúc động, không nỡ ngắt quãng sự tập trung của cậu, cô nhìn về phía phòng phát thanh không xa, thầm nghĩ rời đi một lát chắc không sao.
“Mommy lên trên kia chút, con cứ ở đây chơi nhé.”
Kết quả mới đi được vài bước, Thư Mao Mao đã đặt miếng bột xuống rồi chạy theo sau.
Thư Lan trêu chọc cậu: “Mao Mao đại nhân ơi, sao con cứ phải đi theo Mommy thế nhỉ, giống hệt như một cái đuôi nhỏ vậy.”
Thư Mao Mao chạy nhanh vài bước lên trước mặt cô, nghiêm túc học theo giọng điệu của mẹ: “Mommy, sao mẹ cứ đi theo con thế, giống hệt như một cái đuôi nhỏ vậy.”
Thư Lan bị cậu bé chọc cho cười không dứt.
“Cái thằng bé này, sao mà thông minh thế không biết.”
Bước vào phòng phát thanh, Thư Lan bảo Chu Đạt Hổ đi gói sủi cảo đi, cô ngồi xuống ghế, cầm lấy micro: “Đây là Tần Hiểu Sương, có việc thì nói, không việc thì bai bai, bản thân tôi không cung cấp dịch vụ trò chuyện giải đáp thắc mắc đâu nhé.”
“Tôi là Chỉ huy căn cứ Khu 15 Cảnh Hồng Dư, trước đó có một nửa người trong căn cứ đã xuất phát đến Khu 9 trước, xin hỏi hiện tại họ đã đến nơi an toàn chưa?”
Ánh mắt Thư Lan khẽ lay động.
Họ Cảnh này vốn hiếm gặp, cái tên lại trùng khớp hoàn toàn về phát âm, cộng thêm giọng nói trẻ trung và trong trẻo như vậy.
Thư Lan nghi ngờ rằng, vị Chỉ huy Khu 15 này có lẽ chính là người quen của mình, cái cậu Cảnh Hồng Dư từng bị cô lừa mất một vạn tệ năm xưa.
