Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Bảo Bối, Con Lên Trước Đi! - Chương 219: Như Ý Nguyện
Cập nhật lúc: 29/01/2026 03:01
Lý Yếm Ly biết cô luôn là người có chủ kiến, việc gì đã quyết định thì sẽ làm đến cùng, cho nên cũng không khuyên cô nữa, mà hỏi cô mở cửa hàng cần giúp đỡ gì.
Thư Lan nói: “Không cần, anh chỉ cần để trống lịch tháng mười cho em, đừng đi thi đấu.”
Cảm ơn chị gái bán tạp hóa họ Đới hay vẽ dấu “x” lên lịch để ghi nhớ thời gian, Thư Lan nhớ rất rõ, ngày Từ An thất thủ trước zombie là ngày 20 tháng 10.
Đêm hôm đó, cô tiêm liều t.h.u.ố.c thần kỳ kia, thành công m.a.n.g t.h.a.i Thư Mao Mao.
Lý Yếm Ly: “......”
Tốt lắm, vẫn không tránh khỏi nhiệm vụ sinh con.
Anh cố gắng khuyên cô thay đổi ý định: “Thư Lan, nghĩ thế nào anh cũng thấy sớm quá, em xem tháng chín em mới tròn mười tám... Đừng khóc, đừng khóc, được, được, chúng ta sinh!”
Thư Lan cũng biết trong quan niệm đại chúng, làm mẹ ở độ tuổi này chẳng khác nào trò đùa, cô sẽ bị người ta c.h.ử.i là qua loa, bồng bột, chà đạp cơ thể mình.
Lý Yếm Ly sẽ bị người ta chọc vào cột sống mà c.h.ử.i, tuổi còn trẻ mà dụ dỗ con gái nhà lành, cầm thú không bằng.
Không quản được nhiều thế, trong lòng Thư Lan có một chấp niệm không thể xóa nhòa. Cô cứ cảm thấy không có Thư Mao Mao, linh hồn cô như thiếu mất một mảng lớn, mọi niềm vui đều hời hợt, thấy chuyện buồn cười cũng chỉ cười qua loa cho xong chuyện.
Khéo làm sao, hôm đó Lý Yếm Ly có trận chung kết giải đấu quốc tế rất quan trọng, nếu giành chiến thắng, sự nghiệp vận động viên của anh sẽ đạt đến một tầm cao mới.
Thư Lan xem xong lịch thi đấu thì không nhắc lại chuyện này nữa. Lý Yếm Ly trên sàn đấu tự tin và rạng rỡ, như một vị vua thống trị lĩnh vực của mình.
Thật ra anh vẫn luôn rất xuất sắc, chỉ thiếu một cơ hội vào đội tuyển quốc gia. Sau khi vượt qua được ngưỡng cửa đó, Lý Yếm Ly đã mang vinh quang về cho tổ quốc ở nhiều giải đấu quốc tế, dựa vào thực lực áp đảo trở thành ngôi sao thể thao mới nổi được săn đón nhiệt tình.
Cô không thể để một Lý Yếm Ly tỏa sáng như vậy đ.á.n.h cược cả tiền đồ để cùng cô làm chuyện điên rồ.
Sau khi trận đấu kết thúc, Lý Yếm Ly phải đi dự tiệc ăn mừng cùng đồng đội và huấn luyện viên.
Thư Lan xem xong trận đấu, một mình trở về khách sạn, ngồi trên sô pha bó gối ngẩn người.
Là do cô quá nóng vội sao? Có lẽ muộn hơn một chút cũng không sao, bất kể là ở trục thời gian nào, chỉ cần bố mẹ vẫn là bố mẹ ban đầu, thì con cái cũng sẽ là đứa con ban đầu.
“Cốc cốc cốc!”
Có tiếng đập cửa, Thư Lan bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man, cảnh giác hỏi: “Ai đấy?”
“Là anh, Thư Lan.”
Là giọng của Lý Yếm Ly. Mây đen trong mắt Thư Lan lập tức tan biến, cô nhảy xuống sô pha, chạy chân trần ra mở cửa, ngạc nhiên vui mừng: “Chẳng phải anh đi tiệc ăn mừng rồi sao? Em thấy anh đi cùng huấn luyện viên rồi mà.”
Lý Yếm Ly xách một túi lớn hộp đồ ăn trên tay, bước vào cửa cởi giày: “Anh đi hỏi họ xem quán nào ở đây ngon, mua mang về cho em. Sao em không trả lời tin nhắn của anh? Nhìn mồ hôi trên trán anh này, toàn là do em dọa ra đấy.”
Thư Lan quay đầu nhìn túi xách của mình: “À, tối qua trước khi ngủ em để chế độ im lặng rồi quên bật lại, nãy giờ em chưa xem điện thoại.”
Lý Yếm Ly bất lực: “Em đấy, ngày nào cũng tính ngày tính tháng đòi ngủ với anh, đến đúng ngày thì lại chẳng coi ra gì.”
Thư Lan ngơ ngác nhìn anh: “Vậy... anh đồng ý cùng em đ.á.n.h cược sao?”
Lý Yếm Ly đặt hộp đồ ăn lên bàn, quay lại ôm lấy cô: “Trước đây là anh sai, em nhớ con đến mức sắp trầm cảm rồi, mà anh vẫn cứ để ý đến tuổi tác của em, gây áp lực tâm lý cho em. Chúng ta sẽ tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình, không cần quan tâm đến sự ràng buộc của các quy tắc thế tục.”
Thư Lan đỏ hoe mắt nhìn anh: “Em tưởng tối nay anh sẽ không đến tìm em nữa.”
Lý Yếm Ly nói: “Sẽ đến chứ, cho dù huấn luyện viên đ.á.n.h gãy chân anh, anh cũng phải dùng tay bò đến đây.”
Thư Lan nín khóc mỉm cười: “Ông ấy mới không nỡ đâu, vất vả lắm mới tìm được hạt giống tốt như anh. Vậy chúng ta... ăn cơm trước đi.”
Thực sự đến lúc này, không khí dần trở nên gượng gạo.
Mỗi trục thời gian họ ở bên nhau đều lặp lại nhịp sống chạy trốn, tìm vật tư, g.i.ế.c zombie đến kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, hoàn toàn không có tâm trạng nghĩ đến chuyện trăng hoa tuyết nguyệt, giống một đôi đồng đội kề vai chiến đấu hơn là người yêu.
Dù có may mắn được sống yên bình thì cũng vì có hai vị phụ huynh ở bên cạnh mà phải giữ kẽ, giữ lễ nghĩa.
Lúc Lý Yếm Ly nghe nói Thư Mao Mao có thể đọc ký ức của mình, anh còn từng thấy may mắn vì mình chưa làm hành động gì “không phù hợp với trẻ em” với Thư Lan, tiếp xúc cơ thể thân mật nhất cũng chỉ là ôm hôn, nếu không thì đúng là ngại c.h.ế.t mất.
Về sau nữa, một người là zombie, một người là con người, lại càng không thể tiếp xúc với nhau.
Nói cách khác, hai người họ đi nửa đời người, con cũng có rồi, nhưng quay lại vẫn là một đôi nam nữ thanh niên thuần khiết.
Bữa cơm này ăn trong sự im lặng chưa từng có, im lặng dẫn đến hiệu suất cao kỳ lạ, thoáng cái đã ăn xong cơm nước.
Ăn xong, Thư Lan đến nhìn thẳng vào mắt anh cũng thấy ngại, lấy quần áo chạy thẳng vào phòng tắm: “Em tắm trước đây.”
“Ừ...”
Một lúc sau, Thư Lan ăn mặc chỉnh tề bước ra, cung kính nói: “Em xong rồi, mời ngài.”
Lý Yếm Ly nhìn cô từ đầu đến chân một lượt: “Em định ra ngoài à?”
Thư Lan ngơ ngác: “Đâu có, em ra ngoài làm gì?”
Lý Yếm Ly không nhịn được cười, người ngày nào cũng oang oang đòi sinh con mà giác ngộ chỉ đến thế này, đúng là...
Đáng yêu ghê.
Anh bước vào phòng tắm, lúc trở ra trên người chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm. Thư Lan tùy ý quay đầu lại, mắt lập tức trợn tròn.
Anh anh anh anh anh!!!
Lý Yếm Ly bước tới, bàn tay nâng cằm cô lên, yết hầu chuyển động, không kìm được nữa cúi xuống hôn cô.
Đêm dần khuya, tình ý nồng nàn.
...
Thư Lan khá gầy, nên mới bốn tháng bụng đã lộ rõ mồn một.
Sau khi xem phiếu khám bệnh ở bệnh viện, mẹ Lý Yếm Ly là Đàm Lộ đã mua cho Thư Lan một bộ trang sức vàng bạc châu báu, bày tỏ sự hối lỗi vì đã không dạy con nghiêm.
Còn bố Lý Yếm Ly là Lý Thừa Hàn thì gọi Lý Yếm Ly vào thư phòng nói chuyện thấm thía hơn một tiếng đồng hồ. Sau khi ra ngoài, ông căng thẳng hỏi Thư Lan có tiện đến thăm bố mẹ cô không, dù sao cũng phải tổ chức một lễ đính hôn.
Thư Lan đột nhiên cảm thấy Lý Yếm Ly hơi đáng thương: “Dạ... cô chú ơi, nếu cháu nói là người phụ nữ xấu xa như cháu ép buộc anh ấy quan hệ với cháu, cô chú có tin không ạ?”
Lý Yếm Ly đang cắt hoa quả trong bếp cười nói vọng ra: “Đừng tin, con không bị ép buộc, con hoàn toàn tự nguyện một trăm phần trăm.”
Hai ông bà càng thêm tối sầm mặt mũi, đau đầu nhức óc, hai đứa trẻ này đúng là hết nói nổi!
Bản thân còn chưa lớn mà đã ăn nhịp với nhau, đùng một cái lòi ra một sinh mạng, đúng là nồi nào úp vung nấy.
Sự việc đã đến nước này, bậc làm cha mẹ như họ còn biết nói gì nữa, chỉ có thể chăm sóc con dâu thật tốt, để cô khỏe mạnh sinh đứa bé ra.
Vẫn là sinh non, hơn bảy tháng đã bắt đầu xuất hiện cơn đau chuyển dạ, y hệt như trục thời gian trước.
Gia đình ba người nhà Lý Yếm Ly đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng vẫn luống cuống tay chân đưa cô đến bệnh viện.
Cơ thể Thư Lan rất đau, nhưng trên mặt lại vừa khóc vừa cười, vui mừng khôn xiết.
Linh cảm của cô vô cùng mãnh liệt, đây chính là bảo bối thiên sứ sẽ hoàn thành mọi tâm nguyện của cô.
Thư Lan trước đây dựa vào sách vở nhặt được tự học kiến thức sinh nở, đón chào một sinh linh mới trong điều kiện sơ sài và thô sơ.
Lần này cô có sự giúp đỡ của rất nhiều người, bác sĩ, y tá, người yêu, và cả những người thân mới, so với trước kia thì hoành tráng và long trọng hơn nhiều.
Đứa bé sinh ra nhắm nghiền mắt, y tá vỗ thế nào cũng không khóc, lo lắng gọi bác sĩ.
Lý Yếm Ly vào phòng sinh cùng cô hôn lên trán Thư Lan, nghe thấy tiếng y tá, anh đi từ đầu giường xuống cuối giường, đưa tay nhéo m.ô.n.g đứa bé một cái.
Đứa bé lập tức há miệng phát ra tiếng, dường như còn nhướng mí mắt ghét bỏ liếc Lý Yếm Ly một cái.
Thư Lan yếu ớt lập tức bật cười.
Hình như, cô lại được như ý nguyện rồi.
