Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Bảo Bối, Con Lên Trước Đi! - Chương 222: Anh Về Rồi

Cập nhật lúc: 29/01/2026 03:01

Cô dần phát hiện ra, Thư Mao Mao mỗi khi lớn thêm một chút sẽ có thêm một chút ký ức trước kia, cứ như thể linh hồn của hai trục thời gian đang từ từ dung hợp và thức tỉnh.

Không vội, bảo bối à, cứ từ từ thôi, mẹ sẽ cùng con lớn lên thêm một lần nữa.

Sau khi kết thúc giải đấu, Lý Yếm Ly mang theo một đống lớn quà lưu niệm và huy chương trở về, nghe Thư Lan kể chuyện, anh ngạc nhiên nhìn Thư Mao Mao đang ngồi dưới đất chơi thú bông linh vật.

“Vậy sau này anh còn được nghe nó gọi bố nữa không?”

Thư Lan đáp: “Chắc là khó đấy.”

Lý Yếm Ly ngồi xổm xuống trước mặt Thư Mao Mao, tranh thủ thời gian củng cố tình cảm: “Bố là ai hả Thư Mao Mao?”

Thư Mao Mao ngước mắt nhìn anh lạnh lùng: “Lý Yếm Ly.”

Nụ cười của Lý Yếm Ly cứng đờ: “Không phải em nói... thằng bé vẫn chưa... nhớ lại hoàn toàn sao?”

Thư Lan vô tội đáp: “Đúng là chưa nhớ ra mà, con chỉ nhớ chuyện em với con sống ở bãi rác thôi, con chẳng có lý do gì phải nói dối em cả.”

Lý Yếm Ly thở dài: “Vậy là tình cảm nhạt phai rồi. Thư Mao Mao, bớt gọi thẳng tên húy của bố đi. Nào gọi theo bố, bố ơi.”

Thư Mao Mao quay mặt đi tìm đồ chơi khủng long của mình.

Lý Yếm Ly đuổi theo: “Gọi một tiếng đi, bố ơi —”

Thư Lan ôm bụng cười ngặt nghẽo, lúc này Lý Yếm Ly mới phản ứng lại, bất lực nói: “Thằng nhóc này, chẳng lẽ cố tình không thèm ho he để chiếm hời của anh à?”

Thư Lan cà khịa: “Con thân với ông bà nội lắm, ai bảo anh cứ đi vắng suốt.”

Lý Yếm Ly bỏ qua thằng nhỏ, quyết định hàn gắn tình cảm với người lớn trước, tay anh vòng qua eo Thư Lan, c.ắ.n nhẹ lên vành tai cô, thì thầm: “Được thôi, để tối nay cho nó ngủ với ông bà nội.”

Thư Mao Mao không có Thuận Phong Nhĩ nhưng cũng nghe thấy, ngẩng đầu phản đối: “Không được!”

Lý Yếm Ly khiêu khích: “Cái gì mà không được, con sắp bốn tuổi rồi, đến lúc phải ngủ riêng rồi. Bố con đây bốn tuổi đã bắt đầu ngủ riêng với ông bà rồi đấy.”

“Vẫn là không được, mẹ là của con!”

Lý Yếm Ly cúi người vác Thư Lan lên vai rồi bỏ chạy: “Là của bố, vợ bố mà, bố với mẹ có thể ngủ chung cả đời, ghen tị chưa.”

Thư Lan dở khóc dở cười vỗ lưng anh: “Anh có hâm không hả!”

Thấy Thư Mao Mao đứng dậy, Lý Yếm Ly như tên buôn người quay đầu chạy biến vào phòng, đóng sầm cửa lại, đặt Thư Lan xuống, hai tay chống lên cửa cúi xuống hôn cô, giọng khàn khàn: “Anh nhớ em quá, lấy được Grand Slam* xong là anh nghỉ thi đấu luôn.”

*Grand Slam là một thuật ngữ dùng để chỉ thành tích xuất sắc nhất của một vận động viên khi họ giành chiến thắng ở tất cả các giải đấu danh giá nhất trong bộ môn của mình (thường là 3 hoặc 4 giải lớn nhất trong năm hoặc trong sự nghiệp).

Thư Lan đỏ mặt trừng anh một cái, ánh mắt lấp lánh rồi cụp xuống đầy bối rối: “Anh... Aiya, bảo bối còn đang ở bên ngoài đấy.”

Thư Mao Mao đập cửa ầm ầm bên ngoài, hét lớn: “Mẹ ơi! Mẹ ơi!”

Cửa không mở, cậu bé nhìn chằm chằm cánh cửa một lúc với ánh mắt u ám, rồi xoay người bỏ đi, đi đến trước mặt bà nội và bà cố đang ngồi bóc đậu, một tay dắt một người kéo lên lầu.

“Đi thôi.”

“Chuyện gì thế hả Mao Mao?”

“Có kẻ xấu nhốt mẹ con lại rồi, bảo mở cửa mà hắn không mở.”

Bà nội và bà cố ngơ ngác đập cửa: “Mở cửa ra, kẻ xấu nào dám bắt cóc mẹ của Mao Mao nhà chúng tôi hả?”

Lý Yếm Ly: “......”

Anh chịu thua thằng nhóc này rồi.

Năm Thư Mao Mao bốn tuổi, Lý Yếm Ly hoàn thành mục tiêu của mình, kiên quyết quyết định giải nghệ ngay khi đang ở đỉnh cao phong độ.

Mấy năm nay danh tiếng của anh không nhỏ, nghe tin này cả nước đều tiếc nuối không thôi, những người xung quanh thi nhau khuyên anh suy nghĩ lại, ngay cả người của Tổng cục Thể d.ụ.c Thể thao cũng đến khuyên răn anh đừng bốc đồng, hãy suy nghĩ kỹ trước khi làm, có khó khăn gì cứ nói ra.

Lý Yếm Ly chỉ nói là do nguyên nhân cá nhân, không thể tiếp tục kiên trì. Cuối cùng anh vẫn đăng tin giải nghệ trên mạng xã hội.

Sớm muộn gì cũng sẽ có tuyển thủ cầu lông xuất sắc hơn anh xuất hiện, nhưng quá trình trưởng thành của con trai một khi đã vắng mặt thì vĩnh viễn không thể bù đắp được. Trong lòng anh, gia đình quan trọng hơn huy chương nhiều.

Dù sao cũng là vận động viên cấp quốc gia, lại nhờ ngoại hình mà thu hút một lượng lớn người hâm mộ, tin tức Lý Yếm Ly giải nghệ treo trên hot search mấy ngày liền.

Bị một bác sĩ tâm lý đang trong giờ làm việc, chán quá lướt xem bát quái ngôi sao nhìn thấy.

“Lý Yếm Ly... Lý Yếm Ly!”

Lỗ Thanh Hà lẩm bẩm cái tên vận động viên này mấy lần, tìm kiếm thông tin về anh ta, nhìn thấy chiếc nhẫn cưới của anh ta xong, bỗng nhiên mắt sáng lên, tìm ra một số điện thoại lưu trong máy: “A lô, thư ký Hoắc, à không, Hoắc tổng, tôi có một suy đoán táo bạo, biết đâu có thể giúp chúng ta tìm được Chỉ huy!”

Không lâu sau, trong tay Hoắc Du đã có thông tin về gia đình Lý Yếm Ly. Anh ta kết hôn từ rất sớm, vợ là bà chủ một tiệm bánh ngọt, tên là Thư Lan, rất trẻ, năm nay mới hai mươi ba tuổi, họ còn có một cậu con trai bốn tuổi.

Trong bức ảnh chụp trộm, người phụ nữ thanh tú dịu dàng dắt tay cậu bé, nghiêng đầu mỉm cười nhẹ nhàng.

Ánh mắt Hoắc Du dừng lại rất lâu, trực giác mách bảo anh, họ chính là người anh cần tìm.

“Dời lịch trình lại, tôi phải đi tỉnh Đông Hồ một chuyến.”

Trong tiệm bánh ngọt Khu 9, Thư Lan vừa trang trí bánh kem vừa nói chuyện với Lý Yếm Ly qua tai nghe bluetooth: “Tối nay hạ cánh hả, từ nay về sau không cần ra nước ngoài thi đấu nữa sao?”

“Ừ, thi đấu nữa là con trai thành kẻ thù luôn đấy.”

“Được rồi, thế lát nữa em với Mao Mao ra sân bay đón anh nhé.”

“Em cứ làm việc của em đi, anh bắt xe về.”

Thư Lan nghe thấy tiếng sột soạt, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Thư Mao Mao đang lẻn vào: “Dừng tay! Bảo bối, hôm nay con đã ăn một cái bánh donut rồi, ăn nữa là sâu răng đấy.”

Thư Mao Mao lưu luyến nhìn cái bánh donut, cố gắng giãy giụa: “Mẹ ơi, con sẽ đ.á.n.h răng thật kỹ mà.”

“Thế cũng không được, trẻ con ăn nhiều đồ ngọt sẽ không cao lên được đâu, con muốn biến thành chú lùn à?”

“Không muốn...”

“Thế là được rồi, chỉ cần con nhịn không ăn bánh donut, chiều nay mẹ sẽ thưởng cho con một cái bánh crepe xoài.”

“Vâng ạ!”

Lý Yếm Ly cười khẽ trong tai nghe: “Ngoan phết nhỉ.”

“Con lúc nào cũng rất ngoan, là đứa bé ngoan nhất quả đất, trừ những lúc nói chuyện với bố nó.”

Lý Yếm Ly thở dài: “G.i.ế.c người tru tâm quá đấy Thư Tiểu Lan, đợi đấy, anh về ngay đây dùng tình phụ t.ử sưởi ấm trái tim băng giá của nó.”

Mãi đến trước khi lên máy bay, hai người mới cúp điện thoại. Thư Lan giao chiếc bánh sinh nhật đẹp đẽ cho khách, kết thúc công việc chính của ngày hôm nay.

Cô nhéo nhéo tai Thư Mao Mao, giọng ngọt xớt: “Bố sắp về rồi, có vui không nào?”

Thư Mao Mao nói: “Cũng bình thường thôi ạ, mẹ từng bảo, con không có bố cũng...”

Thư Lan bịt miệng con lại, nghiêm túc nói: “Thư Mao Mao, đó là lời mẹ nói ngày xưa, sau này không được nói câu đó nữa, bố con nghe thấy sẽ buồn lắm đấy. Bố yêu con như thế, con cũng phải yêu bố chứ.”

Thư Mao Mao mở to đôi mắt, nghiêm túc gật đầu theo.

Thư Lan buông tay ra, Thư Mao Mao bĩu môi, lầm bầm: “Con có yêu bố, nhưng bố thỉnh thoảng đáng ghét lắm.”

Thư Lan bật cười, lấy điện thoại ra: “Nào, nói lại câu vừa nãy đi, con có yêu bố không?”

“Con yêu bố, nhưng bố thỉnh thoảng đáng ghét lắm.”

Lý Yếm Ly vừa xuống máy bay đã nghe thấy tin nhắn thoại này của cô, sững sờ một chút, ánh mắt lập tức tan chảy thành hồ nước xuân.

Ấn giữ tin nhắn thoại, lưu lại, rồi gọi điện cho “Chỉ huy thân yêu”.

“Anh về rồi, đợi anh ở cửa hàng nhé, anh qua đón hai mẹ con đi ăn cơm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.