Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Bảo Bối, Con Lên Trước Đi! - Chương 46: Sự Cố Ngẫu Nhiên
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:15
Chất lỏng rơi tí tách ngày càng cao, dính c.h.ặ.t lấy đế giày khiến người ta bước đi khó nhọc.
“Chỗ này có biến, mau ra ngoài!”
“Mày tưởng tao không muốn ra chắc, căn bản là không nhấc chân lên nổi! C.h.ế.t tiệt, nó vẫn đang nhỏ xuống kìa.”
Bóng dáng của cậu bé xuất hiện trong tầm mắt mọi người, tay cầm một con d.a.o ngắn. Lớp chất lỏng có độ dính cao trượt qua người cậu, không hề dính lấy một vết bẩn nào.
Ngọn lửa bất thình lình bùng lên, soi sáng toàn bộ hầm trú ẩn, và cũng soi rõ đôi mắt đen sâu thẳm hun hút của Thư Mao Mao.
Lửa? Thứ tốt đấy, nó muốn.
Ngọn lửa bén vào y phục của đứa trẻ, nhưng cậu bé vẫn đứng im tại chỗ như một khúc gỗ, không hề nhúc nhích.
Thư Mao Mao sử dụng dị năng phân thân, bóng dáng cậu thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma áp sát bên cạnh tên dị năng giả hệ hỏa, lưỡi d.a.o trong tay đ.â.m thẳng vào thắt lưng hắn.
…
Trên bãi đất trống bên ngoài, Chỉ huy Khu 8, Thạch Chấn Bang, cau mày nhìn về phía hầm trú ẩn.
“Sao bọn họ đi lâu thế nhỉ?”
Tên thư ký bên cạnh cầm bộ đàm lên: “Tình hình thế nào rồi? Vẫn chưa bắt được sao?”
Bộ đàm không có tiếng trả lời, ngược lại, từ phía cuối con đường, một bóng dáng thanh mảnh, yểu điệu bước ra. Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả những người còn lại, cô khẽ mỉm cười: “Tiếp đãi không chu đáo, giờ tôi mới tự giới thiệu được.”
“Tôi, tân Chỉ huy Khu 9, Tần Hiểu Sương.”
Một cơn gió không biết từ đâu thổi tới, cuốn theo cát bụi trên mặt đất. Bóng dáng người phụ nữ bị vùi lấp trong làn cát vàng mịt mù, duy chỉ có giọng nói là cực kỳ rõ ràng.
“Chào mừng đến với Khu 9. Ở đây chỉ có thể có một Chỉ huy, và cũng chỉ có thể có một —”
“Dị năng giả.”
Giống như tiếng pháo nổ đón khách, ngay khi lời cô vừa dứt, những chiếc xe đang đỗ trên bãi đất trống bỗng chốc nổ tung từng chiếc một. Những người đứng gần bị sóng nhiệt hất văng, số vật tư vất vả mang theo biến thành những mảnh vụn bay đầy trời. Đám đông đang bàng hoàng bỗng sực tỉnh, muốn cứu vãn nhưng đã không còn kịp nữa.
Gió cát ngày càng lớn, ngoại trừ ánh lửa ra thì chẳng nhìn rõ thứ gì. Dường như có thứ gì đó sắc lẹm lướt qua gò má, đưa tay ra bắt mới phát hiện đó là những cây kim băng cực mảnh.
“Ra tay đi, g.i.ế.c c.h.ế.t ả ta!”
Tất cả họng s.ú.n.g đồng loạt nhắm thẳng vào bóng người mờ ảo trong gió cát. Tuy nhiên, một giọng nói non nớt vang lên: “Lập một quy tắc mới: Giơ tay, quỳ xuống, không được phản kháng.”
Bộp, bộp!
Tất cả những ai nghe thấy câu nói này đều cảm thấy đầu gối mềm nhũn, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
Thạch Chấn Bang cũng khụy gối, quỳ thẳng xuống mặt đất, dù có dùng lực thế nào cũng không thể đứng lên nổi. Gương mặt lão lộ rõ vẻ bàng hoàng, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.
Lão gào lên mất kiểm soát: “Không, không đúng! Đây đáng lẽ phải là dị năng của ta! Quy tắc mới: Ngươi quỳ xuống cho ta!”
Dị năng của Thạch Chấn Bang là “Chế định quy tắc”. Mỗi ngày làm việc, lão có thể lập ra một quy tắc mới, mọi người bắt buộc phải tuân theo vô điều kiện, hiệu lực trong vòng hai mươi phút.
Gió cát ngừng lại, bầu trời âm u như sắp đổ mưa. Trên nền trời xám xịt ấy, dù Thạch Chấn Bang đã lập quy tắc mới, cậu bé vẫn ngồi trên đống đá vụn, thản nhiên nhìn bọn họ, giống như một vị thần cao cao tại thượng đang quan sát lũ phàm nhân phủ phục dưới chân mình.
Người kéo cậu bé trở lại trần gian là một giọng nữ dịu dàng nhưng đầy bất lực.
“Bảo bối ngoan của Mommy.”
Thư Lan cũng đang quỳ trên mặt đất nói: “Lần sau dùng dị năng này, nhớ loại trừ Mommy ra nhé.”
…
Bên ngoài bắt đầu đổ mưa. Trong nơi trú ẩn dưới lòng đất ấm áp hơn đôi chút, giờ đây đã có thêm hơn trăm người, không gian vốn dĩ rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội.
Phương Bác Đào vừa đặt một thương binh xuống, thấy đầy đất là những người lạ mặt bị trói c.h.ặ.t như đòn bánh tét, định mở miệng hỏi chuyện thì bị Trọng Mai đi ngang qua thúc cùi chỏ vào mạn sườn, nhắc nhở: “Làm việc đi, đừng hỏi.”
Phương Bác Đào vội vàng nuốt câu hỏi vào trong. Đúng vậy, Chỉ huy không thích giải thích.
Thư Lan đi ngang qua, phía sau là một "củ cải nhỏ" bám đuôi.
Một tên thuộc hạ có mắt nhìn nhanh ch.óng mang ghế ra cho cô. Cô thản nhiên ngồi xuống, lên tiếng: “Đây là những người bạn từ Khu 8 sang gia nhập với chúng ta. Tất nhiên, không gia nhập cũng không sao, tôi tôn trọng ý nguyện của tất cả mọi người.”
Thạch Chấn Bang ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Thư Lan, kiên quyết chất vấn: “Đứa trẻ của cô là Kẻ Tước Đoạt, nó có thể cướp đi dị năng của người khác, đúng không?”
Thư Lan khẽ nhếch môi: “Không phải mọi câu hỏi đều có người trả lời đâu.”
“Cô không trả lời ta cũng biết, nó chắc chắn là con trai của Lý Yếm Ly!”
“Năm đó Lý Yếm Ly bị đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, bị biến thành mẫu vật nghiên cứu sinh học, sớm muộn gì nó cũng sẽ rơi vào kết cục tương tự thôi!”
Thư Lan chống cùi chỏ lên tay vịn của ghế, tựa mặt vào tay. Khi cô không cười, có thể thấy ngũ quan của đứa trẻ bên cạnh gần như đúc ra từ một khuôn với cô.
Phớt lờ sự điên tiết của kẻ trước mắt, Thư Lan lơ đãng nghĩ, hóa ra người đó tên là Lý Yếm Ly, không biết là chữ nào.
Khi đám tù binh bị ảnh hưởng bởi vị chỉ huy của họ, bắt đầu buông lời c.h.ử.i bới dơ bẩn, những người ở Khu 9 không nghe lọt tai nữa. Vương đại tỷ phụ trách nấu ăn cầm cây cán bột bước ra: “Để tôi xem ai còn dám mắng Chỉ huy của chúng ta nữa nào.”
“Con trai cô ta đang cướp đoạt dị năng của mọi người, các người định làm đồng bọn với một kẻ ăn cướp sao?”
Thư Lan thu hồi dòng suy nghĩ đang bay bổng, cười híp mắt nói: “Sao lại không thể nhỉ? Lôi mấy kẻ vừa mắng tôi ra ngoài, làm bữa phụ cho đám zombie đi ngang qua tối nay đi.”
“Không! Con người không thể ác đến mức này! Cô sẽ c.h.ế.t không t.ử tế đâu!”
Sau khi lôi ra ngoài một đợt, dưới lòng đất yên tĩnh hơn hẳn. Thư Lan nhấp một ngụm nước ấm, nhuận cổ họng, rồi nhẹ nhàng nói: “Ở lại hay biến đi, chọn một trong hai. Trước khi trời tối phải đưa ra lựa chọn, để chị Vương còn biết tối nay cần nấu thêm bao nhiêu chén gạo.”
“... Ý cô là gì?”
Trọng Mai rút cuốn sổ tay của mình ra, nghiêm túc nói: “Ai chọn ở lại thì qua đây đăng ký tên tuổi, nghề nghiệp trước đây, có sở trường gì không. Người bị thương cũng có thể qua đây, tôi là dị năng giả hệ chữa trị.”
Phương Bác Đào đứng bên cạnh cô ấy: “Ai muốn đi thì bảo tôi, tôi tiễn một đoạn.”
…
Chuyện phía sau giao lại cho bọn họ, Thư Lan cầm một chiếc ô lớn, dẫn Thư Mao Mao lên mặt đất, ngồi xổm trước mặt cựu Chỉ huy Khu 8 Thạch Chấn Bang, hỏi lão: “Chắc là ông có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi tôi. Thế này đi, tôi hỏi ông một câu, ông hỏi tôi một câu, thấy sao?”
Gã đàn ông nằm trên đất đã dầm mưa một lúc lâu, cơn mưa xuân vẫn mang theo hơi lạnh thấu xương. Lão lạnh đến mức môi trắng bệch, mắt kính bám đầy hơi nước, giọng nói run rẩy: “Trả lại dị năng cho ta trước đã.”
Thư Lan nói: “Chỉ biết tước đoạt, không biết trả.”
Thạch Chấn Bang ngoẹo đầu sang một bên, mặc cho bùn nước vấy lên mặt, bộ dạng tức tối đến cực điểm nhưng lại hoàn toàn tuyệt vọng.
“Các người chạy thoát được là vì đã bỏ rơi những người bình thường trong căn cứ phải không?”
“Ít nhất tôi đã cứu được một bộ phận. Hành động của ông còn quá đáng hơn, không có tư cách chỉ trích tôi.”
Thư Lan nói: “Tôi cũng chẳng muốn chỉ trích ông, chỉ là muốn tìm hiểu xem lũ zombie bên ngoài đã mạnh đến mức nào rồi. Hiện tại toàn bộ liên lạc đều bị cắt đứt, tôi muốn biết kết quả của cuộc đàm phán đó.”
“Thua rồi. Khu 1 đã sắp xếp toàn bộ quân không chính quy phục kích Vua Zombie tại địa điểm đàm phán, nhưng bị Vua Zombie phát hiện và g.i.ế.c ngược lại.”
Lão biết được tin này cũng không có gì lạ, dù sao cũng từng là thủ lĩnh của một khu vực.
Thư Lan hỏi: “Vua Zombie là con zombie nữ tên Anseline đó sao?”
“Ngoại trừ ả ra thì còn ai vào đây nữa.”
Ngồi xổm hơi tê chân, Thư Lan đứng dậy giậm giậm chân: “Nếu có người nói với ông rằng, hành tinh của chúng ta sau này chỉ có ban đêm, không có ban ngày, ông có tin không?”
Thạch Chấn Bang lại mở mắt: “Dị năng dự ngôn (tiên tri) à?”
“Không phải.”
“Không tin.”
Thư Lan thầm nghĩ, xem ra giai đoạn "Vĩnh Dạ" không phải là bí mật mà chỉ huy khu vực nào cũng biết.
Chẳng lẽ thực sự là lời nói nhảm của Khương Hòa trước lúc c.h.ế.t sao?
“Cô là vợ của Lý Yếm Ly?”
Lần này đến lượt gã đàn ông chủ động lên tiếng, Thư Lan hiểu lão đã đồng ý giao dịch trao đổi thông tin.
“Tôi và anh ta chẳng quen chẳng biết, chỉ biết anh ta là người tỉnh Đông Hồ, dị năng giống hệt con trai tôi.”
“Nói vậy, con trai cô trở thành Kẻ Tước Đoạt cũng là ngẫu nhiên sao?”
Thư Lan thản nhiên nói dối: “Đúng vậy, chồng tôi đã c.h.ế.t trước khi con trai tôi chào đời, còn bản thân tôi thì chẳng có chút dị năng nào.”
Cô cũng đâu có nói lời đáp lại nhất định phải là sự thật.
