Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Bảo Bối, Con Lên Trước Đi! - Chương 51: Tự Phục Hồi

Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:15

Thư Lan nhìn kỹ thêm vài lần, phát hiện đó đúng là một người đàn ông đang bò bằng tứ chi trên mặt đất, ác cảm của cô dành cho Lâm Nghị lập tức tăng vọt thêm một bậc.

Cô ghét nhất hạng người lấy việc hành hạ con người hoặc động vật làm niềm vui.

“Người này đắc tội gì với Lâm ca của các anh vậy?”

Triệu Hoằng vốn là kẻ thích hóng hớt, dù sao giờ đây chẳng có điện thoại cũng chẳng có tivi, trời vừa tối là chẳng còn hoạt động giải trí gì, ngoài việc phòng thủ zombie thì chỉ có ngủ đợi đến ngày hôm sau, nên việc được tám chuyện với người khác là thú vui hiếm hoi của gã.

Hơn nữa “Tần Hiểu Sương” lại xinh đẹp, giọng nói dễ nghe, gã rất sẵn lòng trò chuyện với cô lâu thêm một chút.

Còn những chuyện khác gã không dám mơ tới, dù sao đối phương cũng là một dị năng giả hệ chiến đấu, không chỉ biết phóng hỏa mà dưới tay còn quản lý cả trăm con người, hạng diễm phúc này chắc chỉ có Lâm ca mới xứng.

“Người đó à, là con trai của ông tổng giám đốc công ty cũ nơi Lâm ca từng làm việc, chiếc Cullinan kia chính là của hắn ta đấy. Lâm ca bảo hạng người giàu có này mắt toàn mọc trên đỉnh đầu. Ngày trước Lâm ca nghèo đến mức không có tiền trả tiền thuê nhà, chỉ vì đi làm sắp muộn, vội quẹt thẻ mà lỡ bước vào thang máy dành riêng cho tổng giám đốc nên bị hắn đuổi việc. Việc đó khiến Lâm ca ròng rã nửa năm không tìm được việc làm, bị chủ nhà đuổi ra đường, ngay cả cô bạn gái cũ cũng vì thế mà chia tay.”

Thư Lan: “Ồ, vậy nên anh ta trở thành kẻ mà Lâm ca hận nhất.”

“Đúng thế, và tuyệt vời hơn nữa là dị năng của hắn ta là 'Tự phục hồi'. Tự phục hồi đấy nhé! Dù có đ.á.n.h hắn thế nào hắn cũng không c.h.ế.t được. Lâm ca bảo kẻ có dị năng này sinh ra đã là một loại tiện chủng thích bị hành hạ. Bọn tôi đ.á.n.h đến khi hắn đau không chịu nổi thì bảo gì hắn cũng nghe. Hắn chẳng còn chút tôn nghiêm nào cả, suốt ngày bò dưới đất như ch.ó, bảo sủa là sủa, bảo l.i.ế.m giày là l.i.ế.m. Nhìn một gã nhà giàu từng hống hách trở nên như vậy chẳng phải rất thú vị sao? Để tôi bắt hắn sủa vài tiếng cho cô nghe nhé.”

Thư Lan kéo tay gã lại, nhếch môi: “Thôi bỏ đi, cũng chẳng phải ch.ó thật, tôi đi đây.”

Dù cô bảo không xem, nhưng khi Triệu Hoằng quay lại đội ngũ, gã vẫn thẳng chân đá tên kia hai nhát. Có vẻ như gã đã coi hành vi này là một thú vui thường nhật.

Thư Lan quay trở về theo đường cũ. Thư Mao Mao đang ngồi xổm ở một góc khuất đợi cô, một cục nhỏ tròn xoe ngoan ngoãn. Nhìn từ xa, cậu bé với mái tóc cắt kiểu đầu nồi, đôi mắt đen láy to tròn khiến trái tim Thư Lan như tan chảy.

Cô ngồi xổm xuống, dang rộng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cậu bé, dùng giọng điệu ngọt ngào đến nổi da gà: “Bảo bối nhà ai mà đáng yêu thế này nhỉ~ Là của Mommy nè~ Là của Mommy nè~”

Thư Mao Mao thản nhiên đón nhận cái ôm hôn của mẹ.

Cậu đã quá quen rồi.

Cậu thực sự chẳng hiểu cái từ “đáng yêu” kia là dùng để miêu tả trạng thái nào của mình, nhưng mẹ cứ dăm bữa nửa tháng lại làm một lần như thế này.

Cô dắt tay cậu nhìn về phía chiếc lều của “đại tẩu” từ đằng xa, phát hiện ra nơi đó cũng có rất nhiều dị năng giả canh giữ, dù là người hay zombie đều rất khó tiếp cận.

Thư Lan liếc nhìn thời gian trên mặt đồng hồ. Chiếc đồng hồ này từng bị hỏng một lần rồi được cấp dưới sửa lại, nhưng có lẽ giờ giấc đã không còn chính xác như trước nữa.

Gần bảy giờ tối, tầm khoảng mười một giờ đêm sẽ có đám zombie từ nơi khác vất vưởng mò tới.

Trước đây khi ngủ dưới hầm, chỉ cần chặn lối vào duy nhất lại là có thể kê cao gối ngủ kỹ tới sáng mà chẳng cần lo zombie lọt vào. Nhưng giờ thì khác, cô không thể hoàn toàn tin tưởng đám người ở Khu 10 này được. Ngộ nhỡ đến lúc đó bọn họ làm ăn không ra hồn, không chặn nổi zombie thì cuối cùng vẫn phải để “cục cưng” nhà cô ra tay.

Thế nên Thư Lan quyết định về nghỉ ngơi một chút trước, chờ đến nửa đêm sẽ dậy quan sát tình hình.

Mấy chiếc lều để lại từ lúc lên núi lánh nạn giờ lại phát huy tác dụng. Đám thuộc hạ của cô nhanh ch.óng sắp xếp ổn thỏa cho chính mình, đồng thời trải sẵn đệm giường ở góc trong cùng của lều cho cô, còn dùng rèm che lại để tạo thành một không gian riêng tư.

Đây là một chút ưu đãi nhỏ dành cho cô với tư cách là chỉ huy, ngoài ra cũng không có gì hơn.

Thư Lan tháo kẹp tóc và trang sức trên người bỏ vào một chiếc hộp nhỏ, xõa mái tóc đã tết ra rồi nằm xuống. Cô cũng chẳng thấy thất vọng lắm vì chuyến đi công cốc vừa rồi. Đường này không thông thì chọn đường khác mà đi thôi.

Nằm một lát vẫn chưa thấy buồn ngủ, nhìn thấy Thư Mao Mao đang dùng dị năng nhìn đêm để đọc sách, Thư Lan khẽ gọi: “Bảo bối, con mở tường không khí lên đi, Mommy có chuyện thì thầm chỉ nói với mình con thôi.”

“Mở rồi ạ.”

Thư Lan chống tay lên đầu hỏi: “Nếu con chỉ có dị năng tự chữa lành, con sẽ g.i.ế.c người bằng cách nào?”

Thư Mao Mao nghiêng đầu: “Cũng không có v.ũ k.h.í luôn ạ?”

“Không có, hơn nữa còn bị người ta dùng một sợi dây thừng xích vào cổ, đi đâu cũng không được, chỉ có thể bò dưới đất.”

Thư Mao Mao nói: “Mommy, mẹ đang nói về món ‘đồ chơi’ kia đúng không.”

Cậu bé có Thuận Phong Nhĩ, nên cuộc trò chuyện giữa Thư Lan và Triệu Hoằng cậu đều nghe thấy hết.

“Ừm, con không được như thế nhé. Nếu vì để bảo vệ bản thân mà cần phải g.i.ế.c người thì cứ dứt khoát mà làm, đừng coi nỗi đau của người khác là niềm vui.”

Thư Mao Mao đáp: “Con sẽ không làm vậy đâu Mommy, con chẳng thấy chuyện đó có gì vui cả. Trong tình cảnh đó hắn không g.i.ế.c được người đâu, dù có dùng răng c.ắ.n thì răng cũng sẽ bị đ.á.n.h rụng thôi, trừ khi giấu v.ũ k.h.í.”

Thư Lan nảy sinh sự tò mò: “Giấu thế nào?”

Thư Mao Mao nói: “Giấu vào trong cơ thể ạ. Giấu những thứ sắc nhọn vào chỗ này, hoặc chỗ này này…”

Cậu bé ngồi dậy, chỉ vào bụng và miệng mình.

Thư Lan như cảm nhận được cái đau, ngũ quan nhăn nhó cả lại.

“Để lại một cái đầu mấu, nếu kẻ muốn g.i.ế.c tiến lại gần con, con sẽ tìm cơ hội quật ngã họ, rồi rút v.ũ k.h.í ra dùng.”

Mặt Thư Lan càng nhăn tợn hơn, thậm chí còn “eo” lên một tiếng.

“Nghe thôi đã thấy đau rồi, chắc hắn không làm nổi đâu.”

Thư Mao Mao nhìn mẹ: “Con làm được mà Mommy.”

Thư Lan mỉm cười: “Mommy sẽ không để con bị ép đến mức đó đâu. Đứa nào dám ăn h.i.ế.p con, Mommy dù có biến thành zombie cũng sẽ g.i.ế.c sạch bọn chúng.”

“G.i.ế.c sạch luôn.”

Thư Lan nựng nựng phần thịt bắp tay của cậu bé: “Cái đồ dẻo mồm này, hôm nay con đọc sách gì đấy?”

“Đôn Ki-hô-tê ạ.”

“Mommy chưa đọc bao giờ, kể cho Mommy nghe đi.”

“Có một người tên là Đôn Ki-hô-tê…”

Nghe một hồi, Thư Lan ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Nghe thấy nhịp thở đã dần ổn định, Thư Mao Mao khép sách lại, chui vào trong chăn. Cậu kéo bàn tay đang để bên ngoài của mẹ vào, đặt lên lưng mình rồi nhắm mắt ngủ.

Đến nửa đêm, bên ngoài bắt đầu trở nên ồn ào, tiếng s.ú.n.g nổ liên thanh. Những người thức tỉnh dị năng đi tuần tra đã phát hiện ra zombie và đang tiến hành phòng thủ.

Thư Mao Mao mở mắt, đặt lòng bàn tay lên tai Thư Lan, tạo ra một bức tường không khí nhỏ để cách âm.

So với những nơi zombie bủa vây thành đàn, Khu 9 có thể coi là nơi thanh tịnh như đào nguyên biệt lập. Trong phạm vi một km quanh căn cứ chỉ có chưa đầy năm trăm con zombie cấp thấp. Đám người này có s.ú.n.g, có dị năng, nếu đến mức này mà còn không thủ được thì cậu thà trực tiếp ra tay với đám phế vật chỉ được cái đông người nhưng thực chất chẳng làm nên trò trống gì kia còn hơn.

Thực tế đã chứng minh, Khu 10 có thể dẫn theo đại đội ngũ đầu hàng chạy tới đây thì thực lực vẫn còn đó. Đêm ấy không có thương vong về người.

Thư Lan vốn định nửa đêm dậy chú ý tình hình bên ngoài một chút, có biến cố gì thì gọi mọi người dậy ngay. Kết quả là chỉ có mình cô ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh, lúc dậy mặt vẫn còn ngơ ngác: “Sao Mommy chẳng nghe thấy gì nhỉ?”

Thư Mao Mao trở mình, mắt vẫn chưa mở hẳn, lầm bầm đáp: “Con nghe thấy là được rồi…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.