Mạt Thế: Sau Khi Lừa Nam Chính Mất Trí Nhớ, Tôi Được Sủng Lên Tận Trời! - Chương 154: Người Đàn Ông Quỷ Kế Đa Đoan

Cập nhật lúc: 31/03/2026 19:23

Thích Kim Nặc nhìn quả dâu tây lớn trong tay hắn, có loại dự cảm không tốt.

Cô ngậm miệng không trả lời.

Đằng Nguyên Dã nhướng mày, đưa dâu tây đến bên miệng cô, "Ăn một miếng?"

Chẳng lẽ cô nghĩ sai rồi?

Thích Kim Nặc hơi có chút nghi hoặc nhìn hắn một cái, chần chờ một chút, nương theo tay hắn c.ắ.n một miếng.

"Ngon không?"

"Ngon!" Thích Kim Nặc trả lời.

Không gian xuất phẩm, sao có thể không ngon?

Đằng Nguyên Dã cười, ghé sát vào, "Vậy anh cũng nếm thử..."

Thích Kim Nặc:!!!

Cô biết ngay là không đơn giản như vậy mà!

Cô trốn cũng trốn không thoát, ở trong lòng hắn vặn vẹo như con rắn.

Hai tay hắn gắt gao giam cầm eo cô, ấn cô ở trên đùi hắn, làm cô không chỗ nào để trốn.

Trên mặt bàn màu trắng, bỗng nhiên nhỏ xuống vài giọt nước dâu tây đỏ tươi, dưới ánh đèn cực kỳ ái muội.

Hắn buông cô ra, thấp giọng hỏi: "Ăn no chưa?"

Thích Kim Nặc mạnh mẽ hồi thần, liều mạng lắc đầu: "Chưa, em còn chưa ăn no..."

"Nếu đã ăn no rồi, vậy nên đến lượt anh."

"Em chưa ăn no!!" Thích Kim Nặc giãy giụa trong lòng hắn, lại bị hắn một phen bế lên, chỉ có thể phản kháng kêu rên: "Em còn chưa ăn no!"

Cửa sổ thổi vào vài luồng gió mát.

Bên ngoài thành Khúc Triệu, bóng đêm thâm trầm.

Trong gió đêm đã mang theo một tia lạnh lẽo.

Mùa hè sắp kết thúc rồi, chờ tiến vào mùa đông, hoàn cảnh sinh tồn sẽ trở nên càng thêm khó khăn.

Thủ vệ ngáp dài trên cổng thành.

Dưới cổng thành, nằm la liệt những người toàn thân lở loét, đau đớn đến khó có thể đi vào giấc ngủ, trong miệng bọn họ phát ra tiếng kêu đau đớn hư nhược ẩn nhẫn.

Đột nhiên một tiếng gào thét như sói vang lên.

Cơn buồn ngủ của thủ vệ lập tức chạy mất, toàn thân nổi da gà.

"Là tiếng kêu của thứ gì vậy?!"

Thủ vệ khác nói: "Chuyện bé xé ra to, có thể là động vật biến dị trong Mê Vụ thâm lâm chạy ra săn mồi thôi, không cần quan tâm."

Hắn vừa dứt lời, trong bóng đêm liền xuất hiện một cái bóng.

Cái bóng dần dần đi tới gần cổng thành.

"Cậu mau nhìn xem..." Một thủ vệ vội vàng vỗ người thủ vệ khác.

Cái bóng kia nhìn qua giống như một loại mãnh thú nào đó, nhưng hình thể lớn hơn mãnh thú bình thường gấp hai ba lần.

Mãi đến khi nó đi tới nơi ánh đèn bao phủ, bọn họ mới nhìn thấy, là một con sư t.ử cái lớn hơn nhiều so với sư t.ử hình thể bình thường.

Nó thân hình cao lớn, lông tóc bóng loáng, ánh mắt phát hỏa, thoạt nhìn uy phong lẫm liệt.

Hai thủ vệ kìm lòng không được lui về phía sau hai bước.

Những người nằm bò dưới chân tường thành phát hiện ra nó, kinh hoảng kêu to, bò muốn chạy trốn.

Sư t.ử cái phát ra một tiếng gầm nhẹ, nhào tới.

Một người trực tiếp bị nó c.ắ.n đứt đầu.

Tiếng rắc rắc nhai nát xương sọ, trong đêm đen khiến người ta sởn tóc gáy.

Máu tươi và óc văng ra ngoài, còn kèm theo một mùi m.á.u tanh hôi thối.

Hai thủ vệ vội che miệng lại, trừng lớn mắt.

Trước kia tuy rằng cũng sẽ có tang thi hoặc động vật biến dị tới nơi này săn mồi, nhưng bọn họ vẫn là lần đầu tiên thấy động vật biến dị k.h.ủ.n.g b.ố hung tàn như vậy.

Nó mang lại cho người ta một cảm giác rất nguy hiểm.

Đây là lực uy h.i.ế.p tản ra từ trên người nó.

Sư t.ử cái liên tiếp ăn sạch sẽ những người dưới chân tường thành, thỏa mãn rồi.

Đang định rời đi, đột nhiên quay đầu nhìn về phía cổng thành.

Hai thủ vệ kia đối diện với đôi mắt âm u của nó, trực tiếp sợ tới mức thở mạnh cũng không dám.

Nhưng sư t.ử cái rất nhanh thu hồi ánh mắt, rời đi.

Mãi đến khi bóng dáng của nó biến mất không thấy, hai thủ vệ mới hồi thần lại, sợ toát cả mồ hôi lạnh.

"Mê Vụ thâm lâm cư nhiên có mãnh thú hung ác như vậy, hiếm thấy!"

"Không nghe đám thợ săn tang thi kia nhắc tới a? Bọn họ ngày nào cũng đi Mê Vụ thâm lâm đi săn, nếu có một con lợi hại như vậy, bọn họ sẽ không biết sao?"

"Cậu có thể cảm nhận được nó là cấp mấy không?"

"Cảm nhận không được, tôi là cấp hai, tôi cảm nhận không được, cấp bậc của nó khẳng định cao hơn tôi, hơn nữa có khả năng cao hơn rất nhiều!"

Hai người liếc nhau.

"Nhanh ch.óng báo cáo tin tức này lên!"

Sáng sớm hôm sau, cửa hiệp hội thợ săn tang thi náo nhiệt hẳn lên.

"Đang xem cái gì vậy?"

"Nghe nói tối hôm qua xuất hiện một con mãnh thú, có khả năng là động vật biến dị cấp bốn, là con sư t.ử cái, ăn sạch những người dưới chân tường thành rồi."

"Hiệp hội nhắc nhở gần đây ra vào Mê Vụ thâm lâm phải cẩn thận, đồng thời muốn treo thưởng tinh hạch của con sư t.ử cái này."

"Treo thưởng bao nhiêu?"

"Bốn viên Nhật tinh cấp ba, bốn mươi viên Nguyệt tinh cấp ba, cùng với năm mươi cân gạo!"

"Ra tay cư nhiên hào phóng như vậy?"

"Nhưng nếu thật sự là động vật biến dị cấp bốn, vậy tinh hạch kia còn không bằng tự mình giữ lại đâu."

"Giữ lại cũng vô dụng a, tinh hạch động vật phải qua cấp ba mới có thể hấp thu chuyển hóa, cậu cảm thấy mình bao lâu mới có thể qua cấp ba?"

Người khác trầm mặc.

Dưới tình huống Nhật tinh thưa thớt, thăng cấp khó khăn, không biết đến năm nào tháng nào mới có thể thăng lên cấp ba.

Còn không bằng đổi chút Nhật tinh Nguyệt tinh và lương thực cho thực tế.

Có điều nếu thật sự là động vật biến dị cấp bốn, cái này cũng không dễ đối phó.

Thưởng bốn viên Nhật tinh, vừa vặn có thể bốn người tạo thành tiểu đội, cùng nhau hợp tác.

Cửa khách sạn đột nhiên bị một đám người vây quanh.

Người của ban bảo vệ và hiệp hội thợ săn đều tới.

Phục vụ đang ngăn cản không cho bọn họ đi vào.

"Cậu gọi gã đàn ông và người phụ nữ kia ra đây! Chính là hai người hôm qua ấy!"

Một gã đàn ông kêu la nói, "Gã đàn ông kia hại một thủ vệ ban bảo vệ chúng tôi, cùng với một thợ săn của hiệp hội thợ săn bị thương, hắn cần phải ra đây cho một lời giải thích!"

Phục vụ nhíu mày nói: "Thành chủ còn chưa trở lại, chờ thành chủ trở lại rồi nói sau."

"Chúng tôi bây giờ muốn tìm hắn!"

"Đừng ở chỗ này gây sự." Ông chủ đi ra, sắc mặt lạnh xuống, "Quy tắc của thành Khúc Triệu các người quên rồi?"

"Không quên! Chẳng qua là bảo hắn ra đây thôi, lại không nói muốn động thủ! Huống hồ, động thủ cũng là hắn động thủ trước, là hắn phá hỏng quy tắc của thành chủ trước, chẳng lẽ không nên để hắn ra chịu phạt sao?!"

"Các người đang nói tôi?" Một giọng nói chậm rãi truyền đến.

Mọi người nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy cầu thang đi xuống một người đàn ông mặc đồ thể thao màu đen, dáng người cao lớn, thần sắc lạnh nhạt.

Trên người hắn, từ tóc đến quần áo đến giày, đều phối hợp thập phần tinh xảo soái khí, không hợp nhau với hoàn cảnh mạt thế này.

Phảng phất như hắn tới du lịch, không phải sinh tồn chật vật ở mạt thế này.

So sánh với hình tượng tro bụi đầy mặt của bọn họ, quả thực là một trời một vực.

Trên người hắn phảng phất tản ra hương vị ánh mặt trời sạch sẽ, mà bọn họ thoạt nhìn cũng chỉ có mùi chua hôi thối.

"Quả nhiên là một tên tiểu bạch kiểm a! Dựa hơi người phụ nữ kia, coi như là cho mày sống những ngày lành rồi!" Có gã đàn ông âm dương quái khí nói.

Đằng Nguyên Dã: "Ừ."

Ừ?

Mọi người không thể tin nổi, người đàn ông này sao lại không có lòng tự trọng như vậy, yên tâm thoải mái để một người phụ nữ nuôi, dựa dẫm vào phụ nữ.

Quả thực mất mặt đàn ông!

Đằng Nguyên Dã tản mạn quét mắt nhìn bọn họ một cái, "Nghe nói các người tìm tôi?"

"Cái tên khốn kiếp này, có phải mày thao túng tao, làm tao cầm đũa tự chọc mù mắt mình không?!" Một gã đàn ông mắt quấn băng gạc rống lên với Đằng Nguyên Dã.

Còn có một người bụng quấn băng gạc cũng đi theo nói: "Có phải mày không?"

Chỉ là do hắn bị thương ở bụng, nói chuyện giống như thận hư, giọng nói rất nhanh đã bị nhấn chìm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Sau Khi Lừa Nam Chính Mất Trí Nhớ, Tôi Được Sủng Lên Tận Trời! - Chương 154: Chương 154: Người Đàn Ông Quỷ Kế Đa Đoan | MonkeyD