Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 318: Chúng Ta Cũng Không Thể Cứ Bị Trú Phòng Chèn Ép Mãi
Cập nhật lúc: 26/01/2026 03:04
"Hay là, chúng ta vừa đi vừa tìm anh em của các anh?"
Chung T.ử Mặc đưa ra lời mời với Vasily, hắn dang tay, ra hiệu về phía một xe đầy mỹ nữ phía sau:
"Các anh cũng có cái để giải khuây, đúng không?"
Vasily do dự, không ngừng gãi mu bàn tay, một mảng da ở đó dường như mắc bệnh ngoài da gì đó.
Rất rõ ràng, hiện tại gã có vẻ vô cùng mệt mỏi, trí lực đã kém xa trước đây.
Mà những anh em khác của gã cũng chẳng khác gã là bao.
Thậm chí có người ánh mắt đờ đẫn, đứng bên ngoài xe buýt, không ngừng vò đầu bứt tai.
Như thể trên người có con bọ nào chui vào vậy.
Chung T.ử Mặc bỏ qua những động tác hơi thiếu phối hợp của mấy tên sát thủ Vasily này.
Có thể có vấn đề gì lớn chứ? Mạt thế rồi, ngứa da thôi mà.
Hắn lôi từ dưới ghế xe ra một cái túi, lấy ra một chai nước hoa, đưa cho Vasily:
"Thực ra tôi vẫn luôn rất khâm phục anh, muốn kết bạn với anh."
"Các anh có phải cũng không có mục tiêu? Chi bằng chúng ta đồng hành trong mạt thế? Như vậy chúng ta có thể chiếu ứng lẫn nhau."
Vasily là đầu sỏ tổ chức sát thủ, kết bạn đồng hành với người có năng lực như vậy, đối với Chung T.ử Mặc là một sự trợ giúp.
Thấy Vasily nhận lấy nước hoa, bôi lên mu bàn tay.
Chung T.ử Mặc lại đưa tay, lôi từ ghế bên cạnh ra một nữ minh tinh mắt sâu, tóc xoăn nhẹ.
Đẩy thẳng vào lòng Vasily.
Chung T.ử Mặc nói:
"Còn nhớ cô ta không? Carlulen Kubero, năm ngoái đóng một bộ phim luân lý, đoạt giải Ảnh hậu Oscar đấy."
Vasily đờ đẫn một thoáng, mới hậu tri hậu giác ôm lấy Ảnh hậu Oscar trong lòng.
Gã dường như không có hứng thú lắm với cơ thể phụ nữ.
Nhưng trên người người phụ nữ này có một mùi thịt thơm.
Mùi thịt thơm quỷ dị.
Khiến tim Vasily đập nhanh một cách khó hiểu.
Cuối cùng, cái não phản ứng chậm chạp của Vasily cũng đưa ra tín hiệu cho gã, gã gật đầu đồng ý đồng hành cùng Chung T.ử Mặc.
Mấy tên sát thủ khác cũng lên xe, mấy người phụ nữ dưới sự ám chỉ của Chung T.ử Mặc liền sán tới, mấy người lôi kéo một tên sát thủ về phía bọn họ.
Tài xế mua dầu xong quay lại, nhíu mày nhìn cảnh tượng sống động trên xe buýt, đáy mắt toàn là sự chán ghét.
Là một tài xế lão luyện nhiều năm, chỉ cần liếc mắt một cái, gã đã biết Chung T.ử Mặc này không phải người tốt lành gì.
Bây giờ lại thêm mấy tên thổ phỉ.
Đám người này làm chiếc xe buýt của gã chướng khí mù mịt.
Tài xế thầm để tâm, vừa lái xe vừa lên nhóm tài xế phàn nàn về một xe toàn những kẻ kỳ quặc này.
Xe theo kế hoạch đến C Thành, sau đó đổi xe từ C Thành đi E Thành.
Lúc này, tuyết ngừng rơi.
Trong D Thành, tại khu an toàn tạm thời, Hoa Mịch giật mình tỉnh giấc.
Ngoài cửa sổ xe là tiếng hoan hô của những người sống sót.
Cung Nghị nằm bên cạnh ôm cô, nhắm mắt xoa đầu cô, giọng trầm thấp:
"Ngủ thêm chút nữa đi, em bây giờ muốn ngủ là phải ngủ, nếu không hai đứa nhỏ sinh ra, em muốn ngủ cũng không ngủ ngon được đâu."
Hoa Mịch gối đầu lên cánh tay Cung Nghị, nhắm mắt lại, rồi lại lắng tai nghe, hỏi:
"Bọn họ vui mừng cái gì thế? Tuyết ngừng rơi rồi à?"
Cung Nghị "ừ" một tiếng, giọng nặng nề:
"Bọn họ đang vui mừng, tuyết không những ngừng rơi, mà lần này còn không có thiên tai mới nối tiếp."
Hơn 6 tháng qua, người sống sót đã trải qua hết trận thiên tai này đến trận thiên tai khác.
Thời tiết quái dị khiến người ta trở tay không kịp, mệt mỏi ứng phó.
Nhưng lần này, sau khi tuyết ngừng, không có động đất, không có bóng tối liên miên, cũng không có sương mù dày đặc...
Ngoại trừ đám zombie dễ g.i.ế.c vô cùng ra, bọn họ ăn mừng vì nhân loại cuối cùng cũng có cơ hội để thở.
Trong ánh sáng lờ mờ, Hoa Mịch và Cung Nghị nhìn nhau.
Hoa Mịch nhíu mày, vừa định nói chuyện, trước mắt bỗng hiện lên một dòng chữ:
[Bắt đầu quét an ninh...]
[Hoàn thành công trình phòng vệ an ninh]
[Đánh giá công trình phòng vệ: Tường bao căn cứ Tương Thành phòng hộ cao cấp đã xây dựng hoàn tất]
[Kích hoạt 18 mét vuông đất đen sân sau siêu thị, vui lòng chọn địa điểm cho đất đen.]
[Nhận được lượt rút thưởng X1]
[Lượt rút thưởng còn lại X36]
Hoa Mịch thở phào nhẹ nhõm:
"Bao tổng và Hoắc Tĩnh cuối cùng cũng xây xong tường bao rồi."
Bức tường bao này đã tiêu tốn của Hoa Mịch vô số tiền của, lại thuê một lượng lớn người sống sót, ngày đêm không ngừng xây dựng.
Trước khi tuyết ngừng, cuối cùng cũng xây xong.
Coi như là một tin tốt.
Cung Nghị cũng cười, anh đứng dậy, dặn dò Hoa Mịch:
"Anh đi sắp xếp phòng hộ trên tường thành, em ngủ thêm chút đi."
Đợi Cung Nghị rời đi, Hoa Mịch đem mười mấy mét vuông đất đen còn lại từ lần nâng cấp trước, cùng với 18 mét vuông đất đen mới nhận lần này, tất cả đều bố trí vào kho chứa số 2 cấp 35.
Tuyết ngừng rồi, trong kho chứa số 2 cấp 35 của Hoa Mịch cây cối mọc như rừng, mỗi ngày cô đều phải chạy mấy điểm truyền tống để dọn sạch số cây này ra khỏi kho chứa.
Nếu thời tiết ấm lên, mức tiêu thụ số cây này sẽ giảm xuống.
Cho nên lần này Hoa Mịch không trồng cây nữa, trồng toàn ngũ cốc hoa màu.
Vừa trồng xong ngũ cốc hoa màu, cửa xe RV bị gõ vang.
Hoa Mịch vác bụng bầu dậy mở cửa, bên ngoài là một đôi vợ chồng lạ mặt.
Người vợ mặc áo da cổ lông, trông rất tháo vát, tay cầm một cái xẻng xúc tuyết.
Cô ta đ.á.n.h giá bụng Hoa Mịch từ trên xuống dưới một lượt, cười một tiếng:
"Sao bụng cô to thế này rồi mà còn đến D Thành đãi vàng?"
Phạm vi khu an toàn tạm thời ngày càng lớn, rất nhiều người lạ mặt sẽ sử dụng vé dịch chuyển đến đây.
Rất nhiều người đều không biết Hoa Mịch.
Bọn họ chỉ biết, trong khu an toàn tạm thời D Thành, chiếc xe RV địa hình hai tầng mở rộng của Hoa Mịch tuyệt đối là một cảnh tượng oách xà lách.
Hoa Mịch đỡ bụng, đứng trong xe RV, không trả lời người phụ nữ này, chỉ hỏi: "Có việc gì?"
Người phụ nữ mặc áo da lại cười nói:
"Không có việc gì lớn, tuyết cuối cùng cũng ngừng rồi, chúng tôi muốn tổ chức ăn mừng một chút, chồng cô đâu?"
Người phụ nữ bụng to thế này chạy đến nơi nguy hiểm như D Thành, chỉ có đi theo chồng ra ngoài mới hợp logic.
Hoa Mịch đáp một câu: "Có việc ra khỏi thành rồi."
Người phụ nữ mặc áo da "ồ" một tiếng, hỏi:
"Thế anh ấy để cô một mình ở đây à? Cũng không lo cô gặp nguy hiểm gì sao?"
Người đàn ông đứng bên cạnh người phụ nữ mặc áo da là chồng cô ta.
Ánh mắt gã xuyên qua Hoa Mịch, nhìn vào trong xe RV với vẻ dò xét.
Không đợi Hoa Mịch trả lời người phụ nữ mặc áo da, người đàn ông nói:
"Là thế này, tôi định tổ chức một đội người sống sót D Thành, nhân cơ hội ăn mừng tuyết ngừng rơi lần này, muốn tập hợp những người đang g.i.ế.c zombie ở D Thành lại."
"Mọi người có thể cùng nhau bàn bạc một chút, làm thế nào để trước khi tuyết tan, nhanh ch.óng dọn sạch zombie ở D Thành."
Lời của người đàn ông này khiến Hoa Mịch vốn đã mất kiên nhẫn phải quan sát kỹ gã.
Cô xoa bụng hỏi:
"Việc này bên Trú phòng sẽ có sắp xếp chứ, người sống sót mạo muội hành động, e là sẽ gặp nguy hiểm."
Người phụ nữ mặc áo da lại cười vẻ không quan tâm:
"Chúng tôi lợi hại lắm, có thể có nguy hiểm gì, chúng ta cũng không thể cứ bị Trú phòng chèn ép mãi, đúng không."
Cô ta gọi sự bảo vệ của Cung Nghị đối với người sống sót là "chèn ép"?
