Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 111: A
Cập nhật lúc: 09/05/2026 08:17
Huấn luyện viên ở căn cứ từng nhận xét cô là một sát thủ bẩm sinh, có năng lực thích nghi với x.á.c c.h.ế.t và m.á.u me vượt xa người thường. Điều mà không ai hay biết chính là: thời điểm đó, vì sự ra đi của Nam Tinh mà cô đã mất đi cảm xúc vui buồn, tay run hay nôn chỉ là phản ứng bản năng của cơ thể, làm nhiều rồi thì tự khắc miễn dịch thôi.
Thoát ra khỏi dòng hồi tưởng, Bán Hạ ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm Nam Tinh: "Ngủ không được à? Em nói chuyện với anh nhé?"
Thỉnh thoảng khi mơ về kiếp trước, cô từng cố chấp nghĩ đến việc giam Nam Tinh trong không gian mãi mãi, không để anh tiếp xúc với bất kỳ mối nguy hiểm nào. Nhưng cuối cùng lý trí đã ngăn cô lại. Nam Tinh là một con người bằng xương bằng thịt, có tư tưởng và cảm xúc riêng, anh không phải chim hoàng yến được nuôi trong l.ồ.ng, lại càng không phải món đồ thuộc quyền sở hữu của cô!
"Gọi anh là ông xã đi." Nam Tinh cúi đầu hôn cô: "Vợ à…"
Đêm khuya tĩnh lặng, ánh trăng dịu dàng tỏa xuống nhân gian.
Sáng hôm sau, bảy người lại gặp nhau, vừa nhìn thấy quầng thâm dưới mắt nhau, ai nấy đều bật cười. Xem ra tối qua chẳng ai ngủ ngon, nghĩ vậy tự dưng lòng người lại thấy nhẹ nhõm hẳn.
Hả?
Ai là kẻ phản bội vậy?
Tô Diệu trừng mắt nhìn Bán Hạ và Nam Tinh, tức tối nói: "Hai người sao lại không có quầng thâm mắt? Không công bằng chút nào!" Anh ta hận không thể ngửa mặt gào thét vì hai người kia không những không có quầng thâm, mà còn như vừa uống t.h.u.ố.c bổ, khí sắc hồng hào rạng rỡ!
Ông trời có thiên vị quá rồi không?!
Bán Hạ hơi cúi đầu, Nam Tinh chỉ cười không nói. Ngoài Tô Tiếu còn độc thân ra, mấy người kia ai mà chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra? Đáng ghét thật!
Lại bị nhét cơm ch.ó rồi!
Tô Tiếu nhìn anh trai ruột và chị dâu tương lai, rồi lại nhìn sang những người còn lại, nhỏ giọng hỏi: "Hôm nay mình đi đâu đ.á.n.h thây ma vậy?"
Khu biệt thự này mới khai thác vài năm, tỷ lệ lấp đầy không cao, chỉ khoảng 50%. Đầu tháng đã có không ít người biết trước tin, theo quân đội đến căn cứ, nên giờ chỉ còn 30% số nhà là có người ở.
Cả khu chỉ có 88 căn biệt thự, tính trung bình mỗi nhà sáu người, thì giờ chỉ còn khoảng hơn 150 người, cộng thêm nhân viên quản lý khu, tổng cộng chưa tới 200 người. Hôm qua bọn họ đã tiêu diệt hơn ba mươi con thây ma, chắc là toàn bộ số thây ma lang thang ngoài trời trong khu rồi.
Muốn g.i.ế.c tiếp, chỉ còn cách trèo tường vào nhà người ta hoặc ra ngoài khu vực này.
Bán Hạ đề nghị: "Chúng ta tiếp tục săn thây ma trong khu đi, tiện thể thu gom vật tư luôn!"
Phương Vân Vân hơi do dự: "Nhà chị sắp không còn chỗ đặt chân nữa rồi."
Cô ấy không phải không hiểu tầm quan trọng của vật tư, nhưng nhà thật sự đã hết chỗ chứa rồi! Nếu không biết sau khi tiến hóa con người sẽ ăn nhiều gấp ba đến năm lần thì ngay cả Bán Hạ cũng nghĩ chừng đó đồ ăn là đủ. Nhưng thực tế, đống đồ đó hiện tại nhìn thì nhiều, nhưng về sau chưa chắc đã trụ được nổi năm năm!
Chưa kể, sắp tới còn có tận chín tháng nắng nóng kéo dài, thực phẩm không bảo quản kỹ sẽ hư hỏng hàng loạt, còn nước thì quý hơn cả vàng trước tận thế. Nếu không tranh thủ lúc đồ ăn và nước còn chưa hư hỏng mà gom đủ vật tư thì sau này vì một ngụm nước hay nửa cái bánh bao, có khi cũng phải liều mạng!
Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Lần đầu có sương đen, mọi người chẳng phải đều ăn nhiều hơn gấp đôi gấp ba sao? Lỡ sau này khẩu phần còn tăng nữa, đồ trong nhà mấy người chịu được bao lâu?”
