Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 210: A

Cập nhật lúc: 10/05/2026 08:00

Sống lâu trong môi trường đầy bạo lực và m.á.u me, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, hơn 90% người sống sót từng hoặc đang mắc các dạng bệnh tâm lý với nhiều mức độ khác nhau. Trầm cảm, lo âu, rối loạn cảm xúc, tâm thần phân liệt, lưỡng cực, PTSD... đủ cả.

Kiếp trước có một đêm, Bán Hạ nghe thấy anh em nhà hàng xóm cãi nhau om sòm.

Em gái: “Em bị trầm cảm và lo âu, anh không thể nhường em một chút à?”

Anh trai: “Anh bị rối loạn cảm xúc và tâm thần phân liệt, sao không phải em nhường anh?”

Tóm lại: không mắc tí bệnh tâm thần nào, sao dám xưng là người sống qua tận thế?

Nam Tinh hơi co mắt lại, vội vàng chuyển chủ đề: “Mau xuống kho t.h.u.ố.c thôi.”

Bán Hạ khoác tay anh, mỉm cười trấn an: “Yên tâm, giờ em không dễ tái phát bệnh đâu.”

Cho dù có phát thì cũng không phải tự sát, mà là g.i.ế.c người. Cô thích m.á.u và c.h.é.m g.i.ế.c, cảm giác đó mang lại một sự yên ổn kỳ lạ. Nhưng câu này cô không nói ra. Kho t.h.u.ố.c nằm ở tầng hầm, hai người men theo cầu thang đi xuống, tiếng bước chân vọng lại tạo thành âm vang nhỏ trong không gian trống trải.

Tầng hầm không có ánh sáng, Bán Hạ bật đèn pin, ánh sáng trắng lập tức xua tan bóng tối.

Cửa kho t.h.u.ố.c đóng c.h.ặ.t, ổ khóa đầy vết c.h.é.m, vết nạy và dấu cháy, hiển nhiên trước đó đã có người tới. Bán Hạ dùng dị năng phá khóa, đợi vài phút cho mùi tan đi rồi mới kéo Nam Tinh cùng bước vào.

Kho t.h.u.ố.c rộng khoảng 300 mét vuông, được chia thành bảy khu: kho truyền dịch, kho tây y, kho đông y, kho bảo quản mát, kho bảo quản lạnh, khu t.h.u.ố.c đặc biệt và khu làm việc.

Kho truyền dịch, đông y và t.h.u.ố.c đặc biệt bị bỏ qua trước tiên vì trong không gian của Bán Hạ cũng chẳng có nhiều loại tương tự. Kho mát và kho lạnh đã cắt điện từ lâu, t.h.u.ố.c bên trong khả năng cao đã hỏng, nếu tùy tiện lấy ra t.h.u.ố.c chưa hỏng sẽ dễ bị nghi ngờ, cũng bị gạt qua.

Kệ t.h.u.ố.c tây trống khoảng một nửa, Bán Hạ và Nam Tinh đeo găng tay, chọn hết t.h.u.ố.c miễn phí bỏ lên kệ. Mất khoảng một tiếng để lấp đầy các kệ, hai người khóa kỹ cửa kho, rồi quay lại tầng một hội hợp với Kim Tử, Ngân T.ử và Hạnh Tử.

Trong một giờ tiếp theo, hai người hai cây ba lông xù dạo quanh khu nội trú, tòa hành chính, ký túc xá, nhà ăn và bãi đỗ xe, ngoài mấy viên tinh hạch tang thi ra thì gần như không thu hoạch gì.

Hạnh T.ử đưa túi tinh hạch cho Bán Hạ, cô nhìn qua bằng kinh nghiệm, ước lượng: “Hơn năm trăm viên tinh hạch cấp một, cũng tạm.”

Thôn Thiên Thụ lại rầu rĩ: “Ít quá, không đủ để Hạnh T.ử lên cấp ba.”

Bán Hạ trấn an: “Để tôi thương lượng với Lý Không Viễn xem có thể đổi phần thưởng nhiệm vụ sang tinh hạch không.”

Vật tư trong không gian của cô nhiều đến xài vài đời cũng không hết, cất thêm chỉ phí chỗ, chi bằng đổi lấy tinh hạch để tăng thực lực. Cô nghĩ thêm rồi nói tiếp: “Chúng ta rảnh thì đi g.i.ế.c thêm ít tang thi, chắc chắn trước khi mưa đen cuối năm sẽ gom đủ tinh hạch.”

Mấy người đang nói chuyện thì xe tải quân đội tới tiếp ứng.

Người dẫn đầu là Đoạn Gia, chính là người lính từng hứa sẽ báo cáo đúng sự thật với cô.

Bán Hạ không dài dòng, vào thẳng vấn đề: “Tầng một phòng t.h.u.ố.c và tầng hầm kho t.h.u.ố.c còn rất nhiều t.h.u.ố.c…” Vừa nói vừa dẫn đường đi trước.

Đoạn Gia nhìn căn phòng chất đầy t.h.u.ố.c, mắt đỏ hoe vì xúc động, nghẹn ngào: “Còn cứu được, còn cứu được…” Anh ấy quay người, nghiêm túc cúi chào Bán Hạ và Nam Tinh: “Cảm ơn hai người!”

Trước lúc xuất phát, Lý Không Viễn vừa nhận được tin từ căn cứ: hôm qua có 5.321 người nhiễm t.ử vong, phần lớn là người già trên 45 tuổi và trẻ em dưới 10 tuổi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.