Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 218: A

Cập nhật lúc: 10/05/2026 08:01

Nam Tinh nghe vậy lại có thiện cảm hơn, mỉm cười giải thích: “Là nước rửa rau thôi, không tính là lãng phí.”

Hoàng Bằng l.i.ế.m môi, do dự một lúc rồi gượng gạo mở miệng: “Không phải các anh bảo sẽ trả thù lao sao? Dùng chậu nước này trả được không?”

Giang Triều và Lý Lâm nghe thấy từ “thù lao”, vội kéo tay Hoàng Bằng ra hiệu không được quá phận nhưng vừa nghe nhắc đến nước, lực tay bỗng nới lỏng.

Nam Tinh thẳng thừng từ chối: “Không được.”

Ba cậu thiếu niên lập tức ỉu xìu, mặt đầy thất vọng.

Nam Tinh tiếp lời: “Vết thương trên tay các cậu có nhiều bụi và vi khuẩn, không rửa sạch rất dễ nhiễm trùng. Giờ mà nhiễm trùng, hậu quả thế nào chắc các cậu biết. Muốn nước làm thù lao thì lát nữa tôi sẽ đưa nước khoáng sạch cho.”

“Gì cơ?” Ba người Giang Triều kinh ngạc nhìn Nam Tinh, tưởng mình nghe lầm.

Nước khoáng thứ quý như vàng trước tận thế?!

“Không nghe lầm đâu.” Nam Tinh đẩy họ tới trước chậu nước, lặp lại: "Rửa tay, bôi t.h.u.ố.c.”

Ba người ngây người đưa tay vào nước, đến khi cảm nhận được nhiệt độ và xúc cảm quen thuộc mới hoàn hồn.

Nước nhanh ch.óng chuyển sang màu đen ngòm, Nam Tinh đổ vào thiết bị xử lý nước thải, rồi lại thay chậu nước sạch mới: “Rửa lại lần nữa.”

Giang Triều không nhịn được hét lên: “Tụi tôi rửa sạch rồi, đừng lãng phí nước nữa!”

Nam Tinh bất đắc dĩ đỡ trán, tay ba người vẫn còn dính cát, nếu không dùng nước sạch thì phải dùng oxy già. Với anh và Bán Hạ, nước có thể tái chế, chứ oxy già thì chưa sản xuất lại được ngay, quý hơn nhiều.

Nhưng nhìn ba người căng thẳng không thôi, anh cũng không ép nữa, bê nước về bếp, lấy một chai oxy già trong tủ: “Vậy dùng cái này rửa sạch vết thương.” Thấy họ lại định từ chối, anh vội giải thích: “Bọn tôi vừa giúp căn cứ chính phủ thu được một lô t.h.u.ố.c, giờ không thiếu t.h.u.ố.c men.”

Ba người liếc nhau một cái, rồi nhận lấy.

Giang Triều rửa xong trước, Nam Tinh đưa t.h.u.ố.c mỡ erythromycin và băng gạc cho cậu: “Nhà các cậu ở đâu? Nếu tiện đường, bọn tôi chở về luôn.”

Mấy đứa ôm nước đi ngoài đường thế kia, chắc chưa kịp về đã bị cướp.

“Trường mẫu giáo T.ử Kinh Hoa” Giang Triều vừa bôi t.h.u.ố.c vừa hỏi: "Cho tôi hỏi chút, căn cứ chính phủ nhận người có yêu cầu gì không?”

Nam Tinh khựng lại, chuyện này anh thật sự không rõ: “Xin lỗi, tôi chưa đến căn cứ lần nào, không rõ điều kiện tiếp nhận của họ. Các cậu định nương nhờ họ à?”

Giang Triều mấp máy môi mấy lần, cuối cùng buông mắt xuống yếu ớt nói: “Bọn tôi không đi.”

Dù kính chắn gió và cửa sổ xe đã hư nhưng các bộ phận khác của RV vẫn hoạt động bình thường. Khoảng mười lăm phút sau, họ đến trường mẫu giáo T.ử Kinh Hoa.

Nam Tinh tiễn ba thiếu niên xuống xe, dịu giọng: “Tạm biệt.”

Ba người ôm c.h.ặ.t nước và mì tôm, mặt đỏ bừng cảm ơn rối rít: “Cảm ơn! Cảm ơn anh chị!”

Đang lúc hai bên khách sáo, Bán Hạ bỗng cảnh giác nhận ra có ánh mắt lén lút từ trong trường mẫu giáo, cô theo trực giác nhìn sang thì chỉ thấy một cửa sổ khép hờ: “Có người trong đó?” Cô tin trực giác mình không sai, lời giải thích duy nhất là trong trường có người.

Giang Triều ba người lập tức luống cuống, rõ ràng đã dặn không được mở cửa sổ mà! Nhưng nghĩ lại, Bán Hạ và Nam Tinh không những không làm hại họ, còn cho nước và đồ ăn, họ mới thở phào đôi chút: “Ừ, bọn em cưu mang vài đứa trẻ mồ côi.”

“Mồ côi?”

Bán Hạ và Nam Tinh đồng thanh thốt lên. Tận thế mà còn nuôi trẻ mồ côi, ba cậu này là Bồ Tát chuyển thế à?

Giang Triều cười khổ, giải thích: “Sau mưa thiên thạch…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 218: Chương 218: A | MonkeyD