Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 222: A

Cập nhật lúc: 10/05/2026 08:01

Cô bật đèn pin, đẩy cửa kho ra lần nữa, đặt mọi thứ cạnh cô bé gần cửa nhất, rồi xoay người rời đi.

Nếu đám người này vẫn còn chút ý chí sống sót, chắc chắn sẽ cầm d.a.o tự cứu mình. Nếu không muốn sống nữa thì cô cũng không ép, lựa chọn nằm trong tay họ. Bán Hạ lấy ván trượt, đi hơn ngàn mét rồi tìm đại một cửa hàng làm vật ngụy trang, chớp mắt chui vào không gian.

Trong kho xưởng đóng gói.

Cửa vừa mở ra, Đỗ Như Nam cứ tưởng lũ cầm thú lại đến tìm người phát tiết, chuẩn bị nhắm mắt chịu đựng cơn ác mộng tiếp theo. Nhưng không hiểu sao, trong lòng cô ấy bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ người đó đến để cứu họ!

Đỗ Như Nam mở to mắt, muốn nhờ ánh trăng nhìn rõ người đến là ai. Nhưng cánh cửa đóng sầm lại như đang cười nhạo cô ấy: rơi vào bước đường phải làm thức ăn cho đồng loại rồi, mà còn mơ mộng có anh hùng giáng thế?

Đang hụt hẫng thì bước chân nhẹ nhàng lại vang lên, ánh sáng từ đèn pin phá tan bóng tối đè nén đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Đỗ Như Nam bị nhốt trong kho tối lâu đến nỗi chẳng nhớ rõ đã bao nhiêu ngày. Cô ấy chỉ biết mắt mình vì lâu không tiếp xúc ánh sáng giờ bị đèn pin chiếu vào thì nước mắt cứ thế tuôn ra, cay rát muốn nhắm lại.

Cô ấy cố nén khó chịu, cố chấp muốn nhìn rõ người đến là ai: khoác áo choàng nâu sẫm dài chấm đất, đeo mặt nạ Hầu Ca, tay mang găng trắng, không phân biệt được nam nữ.

“Hầu Ca” đặt balo lớn, d.a.o gọt trái cây và đèn pin cạnh cô, quay người rời đi, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Nhưng trực giác nói với Đỗ Như Nam: "Hầu Ca” là phụ nữ.

Cô ấy nhìn chằm chằm bóng lưng “Hầu Ca”, lập tức nhặt d.a.o cắt sợi dây nilon đang quấn cổ mình. “Két ”

Dây đứt.

Đỗ Như Nam sững người sờ cổ, thứ khiến cô ấy bị coi như gia súc, mất hết tôn nghiêm và tự do làm người… lại dễ dàng bị cắt đứt như thế? Những người khác cũng đang âm thầm quan sát, không nhịn được trừng lớn mắt, họ… được cứu rồi sao?

Đỗ Như Nam lảo đảo bò đến bên mấy người phụ nữ bị thương nặng: “Cố lên! Chúng ta được cứu rồi!”

Khoảng nửa tiếng sau, tất cả dây trói cổ đều được cởi bỏ.

“Ha ha ha, chúng ta tự do rồi!”

“Hu hu hu, chúng ta thật sự được tự do rồi…”

Những con người vừa được giải thoát, ban đầu bật cười, sau đó òa khóc.

“Đừng khóc nữa, phải rời khỏi đây ngay!” Đỗ Như Nam lau mặt, khản giọng nói.

“Chúng ta không có quần áo, định cứ thế mà đi à?”

Ánh mắt Đỗ Như Nam chuyển sang chiếc balo lớn. Mấy cô gái khác cũng nhìn theo: “Ân nhân để lại quần áo cho chúng ta!”

Mười bảy bộ đồ thường, vừa đủ mỗi người một bộ. Vui hơn nữa là, họ tìm thấy một chiếc xe du lịch gần như mới tinh ngay trước cổng xưởng. Khi nhìn thấy đồ ăn, nước uống, bản đồ và chìa khóa xe treo trên vô lăng, tất cả đều hiểu rõ đây là món quà ân nhân đặc biệt chuẩn bị cho họ.

Sáng hôm sau, năm giờ.

“Gâu gâu gâu!” Tới giờ dậy rồi!

Bán Hạ lăn một vòng, chui đầu vào n.g.ự.c Nam Tinh: “Kim T.ử hôm nay bị sao thế?”

Trước giờ Kim T.ử không quan tâm họ dậy lúc nào, đói khát cũng tự biết đi tìm hạt và nước, đây là lần đầu tiên nó cố tình sủa to khi họ chưa thức giấc.

Nam Tinh nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Em ngủ tiếp đi, anh ra xem thử.”

“Nếu Kim T.ử cố tình nghịch phá” Bán Hạ ngáp: "Thì trừ một ngày đồ hộp!”

Nam Tinh bật cười: “Được.” Anh vén chăn, mặc đồ rồi ra ngoài tìm Kim Tử. Thấy chỉ có mình anh ra, Kim T.ử lập tức ngó nghiêng vào phòng. Nam Tinh sợ nó lại sủa, vội bịt miệng nó lại: “Mới năm giờ, em làm phiền anh chị làm gì hả?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 222: Chương 222: A | MonkeyD