Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 254: A

Cập nhật lúc: 10/05/2026 10:00

Bán Hạ và Tô Tiếu hai người ăn thế nào cũng không mập, lại không làm nghệ sĩ liếc nhau một cái, quyết định im lặng để khỏi gây thù chuốc oán.

Triệu Huyền lấy từ không gian ra một hộp t.h.u.ố.c tiêu hóa: “Có ai cần không?”

Tô Diệu, Phương Vân Vân và Thái Viễn đồng thanh: “Có!”

Thái Viễn cho một viên vào miệng nhai luôn: “Tận thế đến giờ cũng lâu rồi, mọi người nói xem mấy nơi khác giờ thế nào?”

Tô Diệu đón lời, đầy hy vọng: “Nghe nói Lý Không Viễn bảo mấy khu căn cứ đầu tiên ở Tây Nam và Tây Bắc, trật tự vẫn do chính phủ kiểm soát c.h.ặ.t. Biết đâu vài năm nữa cả nước có thể dần khôi phục bình thường.”

Bán Hạ dứt khoát phản bác: “Không thể nhanh vậy đâu!”

Tô Diệu có ảo tưởng ấy, là vì trong năm qua, v.ũ k.h.í từng gây tổn thương nghiêm trọng cho tang thi và động, thực vật biến dị.

Nhưng giờ đây, chúng lại một lần nữa tiến hóa. Chỉ cần hai, ba năm nữa, cả thế giới này sẽ trở thành thiên đường của chúng.

Sau Tết Dương lịch, cuộc sống của ba gia đình lại trở về quỹ đạo bình thường. Bán Hạ nhận lấy tinh hạch mà cây mơ đưa cho, cười nói: “Chiến trường dọn dẹp xong rồi, về nhà thôi!”

Dứt lời, cô lấy xe ra khỏi không gian, bốn con lông xù và hai cây biến dị đã quen thuộc cảnh này, nhanh ch.óng thu nhỏ lại chui vào xe, sau đó lại được cô thu vào không gian.

Nam Tinh cắm chìa khóa khởi động xe, lông mày vô thức nhíu lại: “Vợ à, anh có cảm giác chẳng lành.”

Bán Hạ nghiêng đầu nhìn anh: “Ừm? Vậy chúng ta mau về nhà đi.”

Dị năng hệ tinh thần rất nhạy cảm với điềm lành dữ. Anh nói không ổn, rất có thể sắp xảy ra chuyện thật. May mà dọc đường không có biến cố gì, thuận lợi về đến núi.

Tới nơi, mấy người Tô Diệu đang luyện tập dị năng ngoài quảng trường, thấy xe về đã vẫy tay chào: “Nhà vẫn ổn chứ?”

Nam Tinh thở phào: “Tôi và Bán Hạ cũng ổn. Dạo này đừng xuống núi, tôi linh cảm sắp có chuyện.”

Mục đích chính của họ xuống núi là rèn luyện dị năng và thu thập vật tư, mà rèn luyện không chỉ có cách đ.á.n.h tang thi, nên nhóm Tô Diệu không chút do dự gật đầu: “Được!”

Chào hỏi xong, mọi người giục hai người mau về nghỉ ngơi. Họ đã ở dưới núi suốt một tuần, đúng là có chút mệt rồi. Hôm sau, hai người không ngoài dự đoán mà ngủ thẳng đến tận mười giờ sáng mới dậy. May mà mấy con lông xù giờ đã có thể tự lo, chẳng cần ai chăm.

Bán Hạ trở mình đè lên người Nam Tinh nũng nịu: “Ông xã, em muốn ăn tôm hùm cay.”

Từ nhỏ cô vốn ăn nhạt nhưng trải qua tận thế từng thiếu thốn vật tư, khẩu vị đột nhiên nặng hẳn, đặc biệt thích đồ cay.

Nam Tinh ôm c.h.ặ.t cô lại, sợ cô rơi xuống: “Làm! Vợ còn muốn ăn gì nữa?”

Bán Hạ đếm ngón tay: “Thịt luộc cay, lẩu sườn cay, cá tám món, canh vịt muối chua, giá trộn, rau trộn ba sợi, cải luộc chấm nước tương.”

“Làm hết!” Nam Tinh vuốt lưng cô ra hiệu: "Mới mười giờ, còn hai tiếng nữa mới đến giờ ăn.”

“Ừm.”

Cơm trưa Nam Tinh định nấu rốt cuộc chẳng ăn được, may mà trong không gian còn nhiều đồ ăn sẵn, hai người cũng không bị đói. Sau bữa trưa trễ nải, để giữ lời hứa, cả buổi chiều Nam Tinh ở lì trong không gian làm món tôm hùm cay.

Bốn con lông xù ngồi thành hàng ngay ngắn trước cửa, mắt nhìn đăm đăm vào bên trong.

Bán Hạ nhìn Hắc T.ử khó hiểu: “Kim Tử, Ngân T.ử và Đoàn T.ử là động vật ăn tạp, muốn ăn tôm thì còn hiểu được. Hắc Tử, mày là động vật ăn cỏ mà, không ăn cỏ lại chảy nước miếng vì tôm?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 254: Chương 254: A | MonkeyD