Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 330: A
Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:02
“Chuyện hơi phức tạp, ăn xong cơm rồi nói.” Cơm nước xong xuôi, Bán Hạ dẫn mọi người lên sân thượng. Cô phất tay một cái, hàng chục con động vật biến dị ngơ ngác xuất hiện trước mắt họ.
Tô Diệu hét lên: “Hai người đi cướp sở thú à?!”
Bán Hạ nhún vai: “Thật sự là động vật ở sở thú đấy.” Cô kể lại nguồn gốc của đám thú này. Tô Diệu tiếc nuối: “Giá mà có thêm sư t.ử, hổ với gấu đen thì tốt.”
Thái Viễn và Phương Vân Vân thì lại lo lắng: “Nuôi lắm thú vậy, đồ ăn có đủ không?”
Bán Hạ đã chuẩn bị sẵn lý do: “Chúng tự kiếm ăn được.”
Mấy con biến dị này tuy hơi gầy nhưng cũng không phải không có sức chiến đấu, tự nuôi sống mình không khó.
Triệu Huyền không do dự: “Em có hạt giống cỏ không? Anh giúp em thúc mọc.”
Bán Hạ cũng không khách sáo: “Có chứ, lát nữa đưa anh.”
Cô thu đám động vật vào không gian: “Vào đi nào, lạnh quá rồi.”
Nếu tính theo mùa trước tận thế, bây giờ chính là mùa đông.
“À này” Thái Viễn đột ngột lên tiếng: "Về bản cung khai của đám gián đó, mọi người tính sao?”
Cả nhóm rơi vào im lặng. Tài liệu này liên quan đến quá nhiều người, thậm chí có cả nhân vật cấp cao. Nếu rơi vào tay kẻ không đáng tin, họ sẽ rất nguy hiểm.
Tô Tiếu lên tiếng trước: “Dù thế nào cũng không thể giao cho người của căn cứ.”
Không tính mối thù riêng với Lý Không Viễn, chỉ riêng cái kiểu làm việc mù mờ của hắn cũng đủ khiến người ta không dám tin tưởng. Những người còn lại đều hiểu rõ điều đó. Nhưng mấy người họ dù có chút địa vị trước tận thế, lại chẳng có quan hệ với cơ quan chức năng. Muốn giao tài liệu thì cũng không biết nên tìm ai.
Tô Diệu gãi đầu: “Chúng ta vốn định đi khắp nơi mà. Cùng lắm đến mỗi nơi lại vào căn cứ chính quyền nghe ngóng tình hình người sống sót. Dù chậm nhưng ít ra an toàn.”
Đánh giá một người có đáng tin hay không, không phải nghe họ nói gì, mà phải nhìn họ làm gì. Nếu có lãnh đạo nào có thể khiến dân sống tốt trong hoàn cảnh này thì chí ít cũng đáng tin đến chín mươi chín phần trăm. Một phần trăm còn lại, họ chịu được.
Từ lúc cả nhóm bàn bạc về cách xử lý bản cung khai của người nước N, Bán Hạ vẫn chưa nói gì. Nam Tinh không nhịn được, khẽ véo má cô: “Vợ yêu, nghĩ gì vậy?”
Bán Hạ lơ ngơ nhìn anh: “Hửm?”
“Đang nghĩ gì?” Nam Tinh kéo cô ngồi xuống.
Lúc này Bán Hạ mới nhận ra mình đã quay lại phòng, cô do dự một lát: “Không có gì.” Cô biết một người tuyệt đối đáng tin và có năng lực điều tra mọi thứ nhưng...
Bán Hạ nhìn sâu vào mắt Nam Tinh: “Nam Tinh, anh sẽ mãi bên em chứ?”
Nam Tinh cười dịu dàng, mắt tràn đầy dịu dàng: “Sẽ, dù có c.h.ế.t.”
“Vậy chúng ta đi căn cứ S” Bán Hạ hít sâu một hơi: "Giao chứng cứ cho người phụ trách Yến Ninh.”
Yến Ninh sinh ra trong gia đình cách mạng, từng phục vụ trong không quân trước tận thế, ba lần đạt hạng nhất công huân, lòng trung thành không cần bàn cãi. Quan trọng hơn, kiếp trước Bán Hạ từng là trợ lý được Yến Ninh đích thân bồi dưỡng. Cô hiểu rất rõ phong cách làm việc của người này một người toàn tâm toàn ý yêu nước thương dân.
Chỉ cần họ giao bằng chứng ra, dù có phải liều mạng, Yến Ninh cũng sẽ thanh trừ sạch lũ sâu mọt. Quyết định xong, Bán Hạ lập tức kéo Nam Tinh đi tìm Tô Diệu và những người khác, trình bày ý định của mình.
Tô Diệu thắc mắc: “Sao em chắc Yến Ninh đáng tin vậy?”
Bán Hạ đưa ra một chiếc máy tính bảng: “Xem đoạn phim tài liệu này đi.”
