Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 335: A
Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:02
Họ dự định tới tòa nhà cao nhất thành phố tòa Thành Huy Dasha.
Chưa đi được ba trăm mét, nước mưa đã tràn đầy trong xuồng. Nam Tinh và Tô Diệu dùng chậu tát nước ra ngoài: “Mưa…”
Còn chưa nói xong, một trận cuồng phong bất ngờ thổi tới, sóng nước bị nhấc cao rồi vỗ mạnh xuống xuồng. Triệu Huyền phản ứng không kịp, xuồng lập tức lật nhào, hất cả nhóm Bán Hạ xuống nước.
Khoảnh khắc xuồng lật, Bán Hạ và Nam Tinh theo bản năng nhào về phía nhau, may mắn rơi xuống nước mà không bị tách ra.
“Khạc” Bán Hạ nhổ ra ngụm nước bẩn, với tay kéo lấy Tô Tiếu đang vùng vẫy hoảng loạn: "Chị Tiếu, bám lấy em!”
Cô ướt sũng, mái tóc đen dính sát vào khuôn mặt trắng bệch, trông yếu ớt dễ tổn thương.
Nhưng Tô Tiếu lại cảm thấy vô cùng yên tâm, lập tức trấn tĩnh: “Cảm ơn. Anh chị đâu rồi?”
Nam Tinh ngẩng cổ hét lớn: “Chị Vân, Tô Diệu, anh Viễn, anh Huyền…”
“Khụ” Phía trước trái vang lên tiếng ho của Tô Diệu: "Bọn anh…”
Giọng Thái Viễn đau đớn từ phía sau: “Ở đây.”
Còn chưa dứt lời, một đợt sóng gió nữa lại ập tới dữ dội. Bán Hạ theo phản xạ đưa Nam Tinh vào không gian nhưng không hiểu vì sao tay trái đang nắm lấy Tô Tiếu lại tuột mất chị ấy bị sóng cuốn đi.
“Vợ ơi!” Nam Tinh vừa ngã xuống đất không gian đã choáng váng, định thần lại liền hét lên: "Thả anh ra!”
Trong lòng anh đầy lo lắng và giận dữ. Nước đục ngầu, đầy rác rưởi và mảnh vỡ, một khi bị thương hay ngất, hậu quả sẽ khôn lường. Bán Hạ lờ đi tiếng gọi của Nam Tinh, chỉnh lại vị trí đèn mũ rồi đảo mắt xung quanh cuối cùng cũng tìm thấy Tô Tiếu bị kẹt giữa hai toà nhà. Cô dốc sức bơi đến: “Chị Tiếu!”
Tô Tiếu không có phản ứng. Bán Hạ thoáng rùng mình, lập tức tăng tốc tiếp cận. Đến nơi mới phát hiện trán chị ấy có vết thương rỉ m.á.u, mắt nhắm nghiền, đã hôn mê.
Bán Hạ đưa tay thử hơi thở vẫn còn. Cô thở phào nhẹ nhõm, ôm lấy Tô Tiếu cùng nhau trở vào không gian.
“Vợ!” Nam Tinh lập tức lao đến: "Em không sao chứ?”
Bán Hạ lắc đầu: “Em ổn. Chị Tiếu bị thương, hôn mê rồi.”
Cô đặt Tô Tiếu nằm xuống, cẩn thận làm sạch miệng mũi, sau đó cởi áo ướt để ép tim – hô hấp nhân tạo.
Nam Tinh quay lưng lại: “Anh đi lấy t.h.u.ố.c.”
“Khụ…” Tô Tiếu khẽ ho một tiếng, sắp tỉnh lại thì Bán Hạ vung tay c.h.é.m nhẹ một phát, khiến chị lại ngất lần nữa.
Bán Hạ kéo lại áo cho Tô Tiếu, rồi dùng dị năng trị thương cho vết rách trên trán cô ấy, sau đó cùng cô và Nam Tinh rời khỏi không gian.
Gió dường như càng lúc càng lớn, hai người vừa ra ngoài suýt nữa lại bị sóng đ.á.n.h bay. Bán Hạ vội vàng lay tỉnh Tô Tiếu: “Chị Tiếu!”
Tô Tiếu mơ màng mở mắt: “…Bán Hạ?” Không phải cô ấy vừa bị sóng đ.á.n.h trôi đi rồi sao?
“Chị có thấy chỗ nào không ổn không?”
Bán Hạ không có thời gian giải thích, thấy gió to sóng lớn thế này, phải mau tìm nơi trú tạm.
Tô Tiếu ôm trán: “Không, anh chị và mấy người kia đâu?”
“Không rõ” Bán Hạ lấy từ không gian ra một chiếc xuồng cao tốc cỡ nhỏ: "Lên thuyền đi, tụi mình men theo dòng nước tìm.”
Tô Diệu và mấy người khác đều mặc áo phao, lại có dị năng, chắc không đến nỗi nguy hiểm tính mạng.
Tô Tiếu mím môi: “Cảm ơn.”
“Nam Tinh lái thuyền, chị Tiếu gọi người, em chiếu sáng và dẫn đường.” Bán Hạ nghĩ một chút rồi lấy ra một cái loa lớn: "Dùng cái này.”
Mưa lớn thế này, chỉ hét bằng giọng nói e rằng đối phương nghe không nổi. Tô Tiếu cũng không khách sáo, cầm lấy loa mở ghi âm: “Anh, chị dâu, anh Viễn, anh Huyền, Đại Quất! Lê Hoa!”
